Gã đứng trước mặt Angelie lúc ấy đã quỵ ngã và trở nên vô vọng, đôi mắt đỏ nhìn xuống cô, hai tay giơ lên:
- Tôi giải thoát cho cô, Angelie.
Angelie vằng mắt nhìn A5 triệu với vẻ thù hận. Ngay lúc ấy căn phòng phát nổ, bốn cây cột xóa bỏ ký ức của Vũ Đế Quân tan thành bụi, trần nhà sập xuống để lộ ánh sáng Mặt Trời. Angelie bàng hoàng. Cơ thể A5 triệu đổ ập xuống sàn nhà, miệng nở nụ cười.
- A5 triệu, A5 triệu, chuyện gì đã xảy ra?
A5 triệu ráng sức nói:
- Cô không biết chuyện gì đã xảy ra. Cô không bao giờ biết.
- Tôi không biết, hãy nói cho tôi biết đi.
- Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Tôi đã đẩy điện sét lên mức tối cao, dựa vào nó để cắt đứt sợi dây giam hãm tôi với Vạn Châm Ngục. Từ giờ, tôi là một robot tự do.
Angelie bật khóc:
- Anh sẽ là một robot tự do, nhưng anh sẽ sống chứ? Anh sẽ tiếp tục ở lại với chúng tôi chứ?
- Tôi không thể. – Giọng nói của A5 triệu đứt quãng và mất âm, tựa như những lời trăn trối. – Sét đã hủy hoại cơ thể tôi.
Từ hai mắt của A5 triệu chảy ra hai dòng nước màu nâu đỏ, đó là các bảng mạch điện tử và dây dẫn bị nhiệt độ cao thiêu cháy tạo thành nước, trông như nước mắt.
- Tôi cảm thấy hạnh phúc, Angelie ạ, vì đã cứu được cô. Tôi biết trước sẽ có lúc cô cần tôi cứu. Tôi biết trước ngày này sẽ tới. Tôi đã tính toán chuyện đó trong suốt một triệu năm. Cách duy nhất là dùng chính mạng sống của mình.
A5 triệu chỉ tay vào khoảng không, nói nhỏ:
- Tôi để lại cho cô một món quà.
Angelie vội quay đầu lại nhìn, thấy linh hồn của Quân chuyển động. Lúc này nhà tù đã bị hủy, không còn gì trói buộc được linh hồn anh nữa. Quân tiến đến, không phải bằng chân vì anh không có cơ thể, mà theo một cách thức di chuyển chưa từng có trên đời, thanh thoát như dòng khí.
Linh hồn của Quân ngày càng sẫm màu. Khi tiến lại gần A5 triệu, anh đã trông gần như người thật.
Anh quỳ xuống, tay đặt lên ngực A5 triệu, khẽ nói:
- A5 triệu, tôi đây. Cảm ơn anh đã cứu tôi.
- Hãy đối xử với Angelie cho tốt.
- Nhất định tôi sẽ đối xử với cô ấy thật tốt.
- Anh không có cơ thể, nhưng trong người anh có nguồn năng lượng tích tụ cực mạnh nên có thể tạo hình và trở nên thực chất. Tôi đã dồn toàn bộ năng lượng căn phòng này vào linh hồn của anh.
- Tôi biết điều đó.
Ánh sáng trong đôi mắt của A5 triệu tắt dần:
- Cuộc đời này chỉ toàn là nỗi khổ đau, nhưng tôi vui vì đã quen biết hai người.
Nói xong câu ấy, A5 triệu im lặng, Sự im lặng vĩnh hằng. Gã chết rồi, chết hẳn rồi, từ nay Super Y không thể giam cầm và tra tấn gã được nữa. Từ nay gã chỉ còn trong ký ức của những người ở lại.
Angelie òa khóc. Cô cảm thấy đau đớn vì cái chết của A5 triệu, và vì cô đã nghĩ xấu cho gã. Gã đã hành xử một cách cao đẹp và anh hùng theo cái cách mà người bình thường không thể làm được.
Chấp nhận một triệu năm thống khổ, chấp nhận trở thành kẻ phản bội bị phỉ nhổ, chấp nhận bị coi thường và miệt thị, chỉ để cứu người mình yêu. Sự hy sinh của A5 triệu dành cho cô quá đỗi lớn lao, thậm chí đã vượt quá phạm trù hy sinh mà trở thành tôn giáo, cô không tiếp nhận nổi.
Sau lưng Angelie hiện lên một con vật hình thù kỳ dị, màu sắc đậm nét hơn nhiều so với con rùa của Jakob.
Đó chính là Kỳ Lân, linh vật đứng thứ hai trong Tứ Linh, mang theo sức mạnh kinh khủng từ chiều không gian khác.
Quân nhận ra quyền uy khác thường của Kỳ Lân, thì Kỳ Lân cũng nhận ra sự tồn tại khác thường của anh. Nó giương con mắt ốc nhồi nhìn chằm chằm vào linh hồn trước mặt.
Đây là lần đầu tiên nó chứng kiến một sự việc lạ lùng đến thế. Người này đang đứng giữa hai thế giới sống và chết. Linh hồn nhưng lại có thể làm mọi điều mà một sinh vật sống làm được.
Quân nói với Angelie:
- Thanh kiếm trong tay em xem chừng còn mạnh hơn anh tưởng.
Angelie gục đầu vào ngực anh. Trong lúc này cô không để ý được nhiều chuyện đến thế, tâm trạng của cô rất rối bời và mâu thuẫn. Vừa mừng vì Quân đã trở lại, vừa buồn vì A5 triệu chết đi.
Quân ôm lấy người cô, an ủi:
- Mọi chuyện đã qua rồi. Em đã chịu đựng đủ nhiều rồi. Đừng khóc nữa, tình yêu của anh.
Angelie cầm tay Quân, thấy bàn tay của anh lạnh ngắt.
Vốn Quân là một linh hồn, tuy năng lượng tích tụ giúp anh có thể chạm vào người khác, nhưng vẫn tỏa ra khí lạnh đặc trưng.
Người Angelie khẽ run lên.
Quân thở dài:
- Thật đáng tiếc, anh lại là một hồn ma.
- Cho dù anh có là hồn ma, thì em vẫn yêu anh.
- Anh bị cầm tù ở đây quá lâu, không biết gì về thế giới bên ngoài. Chúng ta hãy chôn cất A5 triệu cho tử tế, rồi tìm một nơi nào yên tĩnh, anh muốn nghe em kể lại những chuyện đã xảy ra.
Angelie thuận theo. Quân giơ tay lên, trên cổ tay từ từ hiện ra sáu viên Đại Hỏa Ngọc. Đại Hỏa Đế Kiếm cũng tái hiện từ hư vô.
Angelie thốt lên kinh ngạc:
- Thật là kỳ diệu.
Quân nói một cách trìu mến:
- Đại Hỏa Ngọc không giống những viên Hỏa Ngọc bình thường, chúng không thể bị phá vỡ vì bất kỳ lý do nào hay bởi bất kỳ ai. Đại Hỏa Ngọc cùng Đại Hỏa Đế Kiếm trường tồn cùng vũ trụ. Vũ trụ này còn, Đại Hỏa Đế Kiếm còn. Vũ trụ này mất, Đại Hỏa Đế Kiếm vẫn còn.
- Nhưng sáu viên ngọc này đã ở đâu trong suốt thời gian qua?
- Chúng ở cùng với anh. Anh cũng không biết giải thích thế nào cho phải, nhưng từ khi ở trong hình dạng này, anh có thể cất giấu các đồ vật vào một chiều không gian khác, khi cần lại lấy ra.
Từ các bức tường, những bàn tay bất thần vươn ra, phá vỡ các tảng đá bao. Những con robot lần lượt xuất hiện như trong một bộ phim kinh dị. Hóa ra năm xưa lúc xây dựng bức tượng này, A10 đã cố tình lưu lại các robot ẩn nấp bên trong làm nhiệm vụ gác ngục, bất kể ai đến đây với mục đích giải cứu Quân đều sẽ bị đám robot này giết ngay.
Quân nhìn đám robot với ánh mắt thản nhiên:
- Để xem còn bao nhiêu con nữa.
Sau một lúc, robot đã ken đặc như lá tre. Chúng không phải là robot Chủng Tộc Cuối Cùng mà được làm bằng titanium, cấp bậc thấp thôi, nhưng bởi số lượng quá nhiều mà thành ra đáng ngại. Mỗi con đều có cơ thể chắc chắn và được trang bị nhiều loại vũ khí có sức công phá rất mạnh. Trước kẻ thù đông đảo, Quân chỉ khẽ giơ tay lên, thanh Đại Hỏa Đế Kiếm biến mất, tất cả các robot đều tan xác mà chết.
Angelie không theo kịp, không hiểu chuyện gì xảy ra. Cô cảm tưởng như mình vừa bị ngủ quên và tỉnh dậy khi trận chiến đã kết thúc.
- Thế này là thế nào?
Quân cười đáp:
- Anh vừa đi dạo một vòng, gặp con nào chém con ấy, chúng chết cả rồi.
Angelie không tin:
- Anh vừa đi một vòng và trở về sao em không biết?
- Angelie, bây giờ anh là một hồn ma, tốc độ đã nhanh hơn trước nhiều lắm. Anh không có khối lượng nên có thể di chuyển với tốc độ ánh sáng. Theo anh hiểu, ngay cả Chúa Tể Vũ Trụ năm xưa cũng không nhanh bằng anh bây giờ được.
- Anh không có khối lượng, nhưng sáu viên ngọc trên tay anh có cơ mà?
- Chúng hơi đặc thù. Anh tin rằng khối lượng của chúng là giả.
- Giả ư? Sao lại giả được?
- Chúng có khối lượng nhưng không ngăn anh di chuyển với tốc độ ánh sáng. Dường như chúng có thể đi xuyên qua không gian mà không gặp trở ngại nào cả. Dẫu sao, các viên ngọc này cũng là sản phẩm do Xendai tạo ra nên có thể còn ẩn chứa nhiều bí mật mà chúng ta chưa biết.
- Anh là người duy nhất em biết có thể di chuyển với tốc độ ánh sáng, anh thực sự mạnh quá rồi.
- Núi cao có núi cao hơn. Trời cao có trời cao hơn. Ở ngay trong căn phòng này anh còn chưa phải là người mạnh nhất, nói gì đến việc mạnh quá.
Angelie quay lưng lại, thấy Kỳ Lân đã biến mất, bèn phóng Lân Kiếm cầm tay, Kỳ Lân theo tiếng gọi của cô một lần nữa hiện ra.
Nó nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ. Angelie dở khóc dở cười.
- Ngươi tên là gì?
Hỏi mấy lần không được trả lời. Hỏi thêm câu nữa, Kỳ Lân vẫy đuôi biến mất.
Xendai đã bài trí nó bảo vệ chủ nhân Lân Kiếm, không phải để mua vui cho sinh vật hạ cấp này.
Quân mỉm cười:
- Ta đi thôi. Nhưng trước khi đi, anh muốn phá hủy bức tượng này, như một lời tuyên bố với thế giới rằng Vũ Đế Quân đã trở về.
- Vâng, em cũng muốn phá hủy nó, vì nó đã là nơi giam giữ anh trong suốt bao nhiêu năm.
Quân vung kiếm lên, cây kiếm tỏa ra nhiệt năng và ánh sáng rực rỡ.
Tyzan đã được thức tỉnh từ giấc ngủ say, nó gầm lên một tiếng giận dữ, âm thanh ấy lan truyền, vang vọng trong không gian.
Bốn bề gió lớn nổi lên, lấy Quân làm tâm, tựa như một cơn bão lớn.
Hàng triệu sợi tơ kiếm phát ra, đâm vào các viên đá làm tượng và gắn chặt vào đó. Những sợi tơ kiếm bản chất là các sợi dây năng lượng nhìn thoáng qua thì siêu mỏng manh nhưng thực chất lại cực kỳ bền chắc. Khi Quân chém thanh kiếm xuống, cái mạng lưới tơ kiếm ấy cũng rùng rùng chuyển động theo. Toàn bộ bức tượng cao năm trăm mét ở phần tượng chính và bốn nghìn bảy trăm mét ở phần chân đế lập tức sụp đổ và tan thành bụi.
Có những điều bất hạnh lại mở đường dẫn đến may mắn không ngờ. Cũng bởi đã trở thành hồn ma nên Quân quan sát thế giới theo cái cách mà người bình thường không thể nhìn thấy được.
Chẳng những anh có thể nhìn thấu thế giới năng lượng tựa như anh chính là một phần của nó, anh còn có thể nhìn Đại Hỏa Đế Kiếm theo các góc cạnh mới mẻ, chúng cho phép anh thao túng thanh kiếm một cách kỳ diệu và dẫn dụ dòng chảy năng lượng làm những điều phi thường.
Quân nhớ lại năm xưa lúc đánh nhau với Daniel, ở mức độ cực hạn anh có thể tạo ra ba sợi tơ kiếm, bây giờ số lượng đã tăng lên gấp cả triệu lần, khoảng cách thật là một trời một vực.
Theo ý chí của Quân, những sợi tơ kiếm bọc lấy thi thể của A5 triệu, tạo thành một màng bọc năng lượng phát ra ánh sáng rực rỡ. Anh bế bổng Angelie lên, trong thoáng chốc cả ba đã cùng biến mất khỏi bức tượng đang tan vỡ thành vô vàn mảnh siêu nhỏ.
Từ ngày ấy, cả vũ trụ đều biết rằng Vũ Đế Quân đã trở lại.
HẾT QUYỂN 2
- Tôi giải thoát cho cô, Angelie.
Angelie vằng mắt nhìn A5 triệu với vẻ thù hận. Ngay lúc ấy căn phòng phát nổ, bốn cây cột xóa bỏ ký ức của Vũ Đế Quân tan thành bụi, trần nhà sập xuống để lộ ánh sáng Mặt Trời. Angelie bàng hoàng. Cơ thể A5 triệu đổ ập xuống sàn nhà, miệng nở nụ cười.
- A5 triệu, A5 triệu, chuyện gì đã xảy ra?
A5 triệu ráng sức nói:
- Cô không biết chuyện gì đã xảy ra. Cô không bao giờ biết.
- Tôi không biết, hãy nói cho tôi biết đi.
- Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Tôi đã đẩy điện sét lên mức tối cao, dựa vào nó để cắt đứt sợi dây giam hãm tôi với Vạn Châm Ngục. Từ giờ, tôi là một robot tự do.
Angelie bật khóc:
- Anh sẽ là một robot tự do, nhưng anh sẽ sống chứ? Anh sẽ tiếp tục ở lại với chúng tôi chứ?
- Tôi không thể. – Giọng nói của A5 triệu đứt quãng và mất âm, tựa như những lời trăn trối. – Sét đã hủy hoại cơ thể tôi.
Từ hai mắt của A5 triệu chảy ra hai dòng nước màu nâu đỏ, đó là các bảng mạch điện tử và dây dẫn bị nhiệt độ cao thiêu cháy tạo thành nước, trông như nước mắt.
- Tôi cảm thấy hạnh phúc, Angelie ạ, vì đã cứu được cô. Tôi biết trước sẽ có lúc cô cần tôi cứu. Tôi biết trước ngày này sẽ tới. Tôi đã tính toán chuyện đó trong suốt một triệu năm. Cách duy nhất là dùng chính mạng sống của mình.
A5 triệu chỉ tay vào khoảng không, nói nhỏ:
- Tôi để lại cho cô một món quà.
Angelie vội quay đầu lại nhìn, thấy linh hồn của Quân chuyển động. Lúc này nhà tù đã bị hủy, không còn gì trói buộc được linh hồn anh nữa. Quân tiến đến, không phải bằng chân vì anh không có cơ thể, mà theo một cách thức di chuyển chưa từng có trên đời, thanh thoát như dòng khí.
Linh hồn của Quân ngày càng sẫm màu. Khi tiến lại gần A5 triệu, anh đã trông gần như người thật.
Anh quỳ xuống, tay đặt lên ngực A5 triệu, khẽ nói:
- A5 triệu, tôi đây. Cảm ơn anh đã cứu tôi.
- Hãy đối xử với Angelie cho tốt.
- Nhất định tôi sẽ đối xử với cô ấy thật tốt.
- Anh không có cơ thể, nhưng trong người anh có nguồn năng lượng tích tụ cực mạnh nên có thể tạo hình và trở nên thực chất. Tôi đã dồn toàn bộ năng lượng căn phòng này vào linh hồn của anh.
- Tôi biết điều đó.
Ánh sáng trong đôi mắt của A5 triệu tắt dần:
- Cuộc đời này chỉ toàn là nỗi khổ đau, nhưng tôi vui vì đã quen biết hai người.
Nói xong câu ấy, A5 triệu im lặng, Sự im lặng vĩnh hằng. Gã chết rồi, chết hẳn rồi, từ nay Super Y không thể giam cầm và tra tấn gã được nữa. Từ nay gã chỉ còn trong ký ức của những người ở lại.
Angelie òa khóc. Cô cảm thấy đau đớn vì cái chết của A5 triệu, và vì cô đã nghĩ xấu cho gã. Gã đã hành xử một cách cao đẹp và anh hùng theo cái cách mà người bình thường không thể làm được.
Chấp nhận một triệu năm thống khổ, chấp nhận trở thành kẻ phản bội bị phỉ nhổ, chấp nhận bị coi thường và miệt thị, chỉ để cứu người mình yêu. Sự hy sinh của A5 triệu dành cho cô quá đỗi lớn lao, thậm chí đã vượt quá phạm trù hy sinh mà trở thành tôn giáo, cô không tiếp nhận nổi.
Sau lưng Angelie hiện lên một con vật hình thù kỳ dị, màu sắc đậm nét hơn nhiều so với con rùa của Jakob.
Đó chính là Kỳ Lân, linh vật đứng thứ hai trong Tứ Linh, mang theo sức mạnh kinh khủng từ chiều không gian khác.
Quân nhận ra quyền uy khác thường của Kỳ Lân, thì Kỳ Lân cũng nhận ra sự tồn tại khác thường của anh. Nó giương con mắt ốc nhồi nhìn chằm chằm vào linh hồn trước mặt.
Đây là lần đầu tiên nó chứng kiến một sự việc lạ lùng đến thế. Người này đang đứng giữa hai thế giới sống và chết. Linh hồn nhưng lại có thể làm mọi điều mà một sinh vật sống làm được.
Quân nói với Angelie:
- Thanh kiếm trong tay em xem chừng còn mạnh hơn anh tưởng.
Angelie gục đầu vào ngực anh. Trong lúc này cô không để ý được nhiều chuyện đến thế, tâm trạng của cô rất rối bời và mâu thuẫn. Vừa mừng vì Quân đã trở lại, vừa buồn vì A5 triệu chết đi.
Quân ôm lấy người cô, an ủi:
- Mọi chuyện đã qua rồi. Em đã chịu đựng đủ nhiều rồi. Đừng khóc nữa, tình yêu của anh.
Angelie cầm tay Quân, thấy bàn tay của anh lạnh ngắt.
Vốn Quân là một linh hồn, tuy năng lượng tích tụ giúp anh có thể chạm vào người khác, nhưng vẫn tỏa ra khí lạnh đặc trưng.
Người Angelie khẽ run lên.
Quân thở dài:
- Thật đáng tiếc, anh lại là một hồn ma.
- Cho dù anh có là hồn ma, thì em vẫn yêu anh.
- Anh bị cầm tù ở đây quá lâu, không biết gì về thế giới bên ngoài. Chúng ta hãy chôn cất A5 triệu cho tử tế, rồi tìm một nơi nào yên tĩnh, anh muốn nghe em kể lại những chuyện đã xảy ra.
Angelie thuận theo. Quân giơ tay lên, trên cổ tay từ từ hiện ra sáu viên Đại Hỏa Ngọc. Đại Hỏa Đế Kiếm cũng tái hiện từ hư vô.
Angelie thốt lên kinh ngạc:
- Thật là kỳ diệu.
Quân nói một cách trìu mến:
- Đại Hỏa Ngọc không giống những viên Hỏa Ngọc bình thường, chúng không thể bị phá vỡ vì bất kỳ lý do nào hay bởi bất kỳ ai. Đại Hỏa Ngọc cùng Đại Hỏa Đế Kiếm trường tồn cùng vũ trụ. Vũ trụ này còn, Đại Hỏa Đế Kiếm còn. Vũ trụ này mất, Đại Hỏa Đế Kiếm vẫn còn.
- Nhưng sáu viên ngọc này đã ở đâu trong suốt thời gian qua?
- Chúng ở cùng với anh. Anh cũng không biết giải thích thế nào cho phải, nhưng từ khi ở trong hình dạng này, anh có thể cất giấu các đồ vật vào một chiều không gian khác, khi cần lại lấy ra.
Từ các bức tường, những bàn tay bất thần vươn ra, phá vỡ các tảng đá bao. Những con robot lần lượt xuất hiện như trong một bộ phim kinh dị. Hóa ra năm xưa lúc xây dựng bức tượng này, A10 đã cố tình lưu lại các robot ẩn nấp bên trong làm nhiệm vụ gác ngục, bất kể ai đến đây với mục đích giải cứu Quân đều sẽ bị đám robot này giết ngay.
Quân nhìn đám robot với ánh mắt thản nhiên:
- Để xem còn bao nhiêu con nữa.
Sau một lúc, robot đã ken đặc như lá tre. Chúng không phải là robot Chủng Tộc Cuối Cùng mà được làm bằng titanium, cấp bậc thấp thôi, nhưng bởi số lượng quá nhiều mà thành ra đáng ngại. Mỗi con đều có cơ thể chắc chắn và được trang bị nhiều loại vũ khí có sức công phá rất mạnh. Trước kẻ thù đông đảo, Quân chỉ khẽ giơ tay lên, thanh Đại Hỏa Đế Kiếm biến mất, tất cả các robot đều tan xác mà chết.
Angelie không theo kịp, không hiểu chuyện gì xảy ra. Cô cảm tưởng như mình vừa bị ngủ quên và tỉnh dậy khi trận chiến đã kết thúc.
- Thế này là thế nào?
Quân cười đáp:
- Anh vừa đi dạo một vòng, gặp con nào chém con ấy, chúng chết cả rồi.
Angelie không tin:
- Anh vừa đi một vòng và trở về sao em không biết?
- Angelie, bây giờ anh là một hồn ma, tốc độ đã nhanh hơn trước nhiều lắm. Anh không có khối lượng nên có thể di chuyển với tốc độ ánh sáng. Theo anh hiểu, ngay cả Chúa Tể Vũ Trụ năm xưa cũng không nhanh bằng anh bây giờ được.
- Anh không có khối lượng, nhưng sáu viên ngọc trên tay anh có cơ mà?
- Chúng hơi đặc thù. Anh tin rằng khối lượng của chúng là giả.
- Giả ư? Sao lại giả được?
- Chúng có khối lượng nhưng không ngăn anh di chuyển với tốc độ ánh sáng. Dường như chúng có thể đi xuyên qua không gian mà không gặp trở ngại nào cả. Dẫu sao, các viên ngọc này cũng là sản phẩm do Xendai tạo ra nên có thể còn ẩn chứa nhiều bí mật mà chúng ta chưa biết.
- Anh là người duy nhất em biết có thể di chuyển với tốc độ ánh sáng, anh thực sự mạnh quá rồi.
- Núi cao có núi cao hơn. Trời cao có trời cao hơn. Ở ngay trong căn phòng này anh còn chưa phải là người mạnh nhất, nói gì đến việc mạnh quá.
Angelie quay lưng lại, thấy Kỳ Lân đã biến mất, bèn phóng Lân Kiếm cầm tay, Kỳ Lân theo tiếng gọi của cô một lần nữa hiện ra.
Nó nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ. Angelie dở khóc dở cười.
- Ngươi tên là gì?
Hỏi mấy lần không được trả lời. Hỏi thêm câu nữa, Kỳ Lân vẫy đuôi biến mất.
Xendai đã bài trí nó bảo vệ chủ nhân Lân Kiếm, không phải để mua vui cho sinh vật hạ cấp này.
Quân mỉm cười:
- Ta đi thôi. Nhưng trước khi đi, anh muốn phá hủy bức tượng này, như một lời tuyên bố với thế giới rằng Vũ Đế Quân đã trở về.
- Vâng, em cũng muốn phá hủy nó, vì nó đã là nơi giam giữ anh trong suốt bao nhiêu năm.
Quân vung kiếm lên, cây kiếm tỏa ra nhiệt năng và ánh sáng rực rỡ.
Tyzan đã được thức tỉnh từ giấc ngủ say, nó gầm lên một tiếng giận dữ, âm thanh ấy lan truyền, vang vọng trong không gian.
Bốn bề gió lớn nổi lên, lấy Quân làm tâm, tựa như một cơn bão lớn.
Hàng triệu sợi tơ kiếm phát ra, đâm vào các viên đá làm tượng và gắn chặt vào đó. Những sợi tơ kiếm bản chất là các sợi dây năng lượng nhìn thoáng qua thì siêu mỏng manh nhưng thực chất lại cực kỳ bền chắc. Khi Quân chém thanh kiếm xuống, cái mạng lưới tơ kiếm ấy cũng rùng rùng chuyển động theo. Toàn bộ bức tượng cao năm trăm mét ở phần tượng chính và bốn nghìn bảy trăm mét ở phần chân đế lập tức sụp đổ và tan thành bụi.
Có những điều bất hạnh lại mở đường dẫn đến may mắn không ngờ. Cũng bởi đã trở thành hồn ma nên Quân quan sát thế giới theo cái cách mà người bình thường không thể nhìn thấy được.
Chẳng những anh có thể nhìn thấu thế giới năng lượng tựa như anh chính là một phần của nó, anh còn có thể nhìn Đại Hỏa Đế Kiếm theo các góc cạnh mới mẻ, chúng cho phép anh thao túng thanh kiếm một cách kỳ diệu và dẫn dụ dòng chảy năng lượng làm những điều phi thường.
Quân nhớ lại năm xưa lúc đánh nhau với Daniel, ở mức độ cực hạn anh có thể tạo ra ba sợi tơ kiếm, bây giờ số lượng đã tăng lên gấp cả triệu lần, khoảng cách thật là một trời một vực.
Theo ý chí của Quân, những sợi tơ kiếm bọc lấy thi thể của A5 triệu, tạo thành một màng bọc năng lượng phát ra ánh sáng rực rỡ. Anh bế bổng Angelie lên, trong thoáng chốc cả ba đã cùng biến mất khỏi bức tượng đang tan vỡ thành vô vàn mảnh siêu nhỏ.
Từ ngày ấy, cả vũ trụ đều biết rằng Vũ Đế Quân đã trở lại.
HẾT QUYỂN 2
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!