Lão chính là người nghĩ ra ý tưởng xây dựng một phi thuyền có thể bay đến hành tinh Urusula, ý đồ ban đầu là để trốn chạy robot và tìm kiếm một vùng đất hứa màu mỡ, an toàn, nơi lão sẽ đặt nền móng cho một đế chế kinh doanh vĩ đại. Công việc đang được xúc tiến thì lão biết về Đại Hỏa Ngọc cùng sức mạnh khủng khiếp mà chúng mang lại, kể từ đó trong đầu lão bắt đầu nổi lên một tham vọng mới to lớn hơn nhiều so với tham vọng cũ. Lão muốn trở thành hoàng đế có quyền lực sánh ngang với Chúa Tể Vũ Trụ. Nhờ vào tài sản khổng lồ, các mối quan hệ sâu rộng cùng năng lực tổ chức xuất chúng, lão đã thành công thu gom được cả sáu viên Đại Hỏa Ngọc và sở hữu Đại Hỏa Đế Kiếm. Nhưng lão vẫn không hủy bỏ vụ phóng, nhằm chuẩn bị sẵn đường lùi trong trường hợp cần thiết.
Giờ đây, phi thuyền Vận Mệnh đã rời đi mà không có lão trên khoang. Bản thân lão thì đang bị tiểu đội robot bao vây. Lão nhận ra rằng mình không mạnh như tưởng tượng, và cho dù cầm Đại Hỏa Đế Kiếm trong tay lão cũng không thể đánh bại mười con robot hạng bét của Chủng Tộc Cuối Cùng. Nếu sau này Chúa Tể Vũ Trụ phái một vị tướng đến thì lão chết chắc. Lão lùi lại, nói với A5 triệu:
- Thiếu tá, xin hãy dừng tay và nghe lời nói chân thành của ta. Ta đã nhận thức được sự thua kém của mình. Sự hoang tưởng đã làm hại ta. Nay ta đại diện cho cộng đồng người trên sao Hỏa, cúi xin được Chủng Tộc Cuối Cùng tha cho tội chết. Sao Hỏa xin nguyện làm bề tôi của ngài Chúa Tể Vũ Trụ, mãi mãi không dám cãi lời.
A5 triệu ra hiệu cho binh lính dưới quyền dừng lại. Gã cần phải xin ý kiến của cấp trên. Một lúc sau, sắc mặt của gã bỗng biến đổi. Chúa Tể Vũ Trụ đã tạm thời cướp quyền khống chế cơ thể gã và trực tiếp nói chuyện với Daniel bằng chất giọng vô cùng cao ngạo.
- Daniel, quỳ xuống và hôn chân ta.
Câu đầu tiên của Chúa Tể Vũ Trụ đã là một mệnh lệnh khó chấp nhận. Daniel nghe xong giật mình, nhưng không mất nhiều thời gian đã đi đến quyết định. Lão quỳ bằng cả hai chân, đầu cúi sát đất, miệng hôn lên bàn chân Chúa Tể Vũ Trụ trong thân xác A5 triệu. Chuyện này thật nhục nhã, người thường chắc không chịu được, nhưng Daniel không phải là người thường. Các vị vua lập quốc hoặc các chính trị gia tham vọng không thể vì lý do mất mặt mà bỏ qua những món lợi lớn. Danh dự chỉ là một món hàng mà họ có thể mua hoặc vứt bỏ bất kỳ lúc nào thuận tiện. Daniel cúi đầu thần phục còn vì lão biết rõ rằng Chúa Tể Vũ Trụ mạnh lắm, mạnh tới mức không sao tưởng tượng nổi. So với hắn lão chỉ là con kiến. Cho dù cầm kiếm hay không cầm kiếm cũng chẳng khác gì nhau. Hắn muốn giết lúc nào là giết được ngay lúc ấy.
Cái dập đầu của Daniel là một chi tiết mang tính biểu tượng. Ông vua của loài người, một trong những nhân vật xuất chúng nhất sao Hỏa, đang quỳ lạy và hôn chân một con robot. Cán cân quyền lực đã thay đổi, con người không còn là chủ nhân robot như trước, thậm chí còn không được xem là ngang hàng mà chỉ tương đương với một con chó.
Chúa Tể Vũ Trụ tỏ vẻ hài lòng:
- Ngươi đã thể hiện lòng tôn trọng ta. Ta tha chết cho ngươi. Từ nay sao Hỏa sẽ trở thành chư hầu của Trái Đất và là nô lệ cho ta.
Daniel cắn răng nói:
- Tạ ơn Chúa Tể.
- Hằng năm, ngươi phải cống nạp năm nghìn nô lệ, năm trăm ngàn tấn quặng quý hiếm chỉ có trên sao Hỏa và năm mươi viên Hỏa Ngọc làm vật phẩm bồi tội. Nếu chậm trễ, ta sẽ cử quân đến đánh.
- Tôi nhất định sẽ cung cấp đủ số lượng mà ngài sai bảo.
Định lực của Daniel thật cao, trước sau vẫn giữ được sắc mặt bình tĩnh. Lão tự thấy trong cái rủi có cái may. Chúa Tể Vũ Trụ không yêu cầu giao nộp Đại Hỏa Đế Kiếm là thứ mà lão có chết cũng phải giữ lại, có lẽ một phần vì các robot không sử dụng được kiếm này, phần khác vì không muốn dồn lão quá đáng thành ra ép lão phản lại. Tuy nhiên Chúa Tể Vũ Trụ lại đòi năm mươi viên Hỏa Ngọc làm quà, không rõ nhằm mục đích gì.
Cuộc nói chuyện kết thúc. A5 triệu rùng mình. Chúa Tể Vũ Trụ đã không còn khống chế thân xác gã nữa. Nhờ mạng lưới thông tin Đại Dương Đỏ mà gã biết được điều gì vừa xảy ra. Gã nói với Daniel:
- Daniel, ngươi thật sáng suốt khi đã đầu hàng đúng lúc. Ta đánh giá cao khả năng nhìn nhận vấn đề của ngươi.
Daniel đáp lại một cách nhã nhặn:
- Cảm ơn thiếu tá. Nhân tiện, hẳn các ngài cũng nhìn thấy phi thuyền đang bay trên cao kia? Phi thuyền ấy mang theo Đỗ Viết Quân là thằng bé đã cả gan sát hại A9.006.201. Có lẽ các ngài sẽ muốn bắt nó về trị tội.
Nghe được tin này, A5 triệu vội vã ra lệnh cho cả tiểu đội lập tức trở về phi thuyền. Chúng đuổi theo con tàu Vận Mệnh vào lúc này đã trở thành một cái chấm nhỏ bé trên bầu trời. Daniel im lặng nhìn theo. Lão không rõ Đỗ Viết Quân có chạy trốn được không, nhưng dù thế nào thì lão cũng công tâm nhìn nhận rằng nó xứng đáng là một huyền thoại. Nó đã rời bỏ sao Hỏa với chiến tích giết một robot thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng, điều mà ngay cả lão với Đại Hỏa Đế Kiếm trong tay cũng không làm được, cùng với hai Kiếm Sĩ thuộc hạ của lão. Một thằng nhóc con mười ba tuổi lại đáng sợ đến thế. Nó rời đi Urusula có lẽ là may mắn cho lão. Nếu nó còn ở lại đây thì hẳn sẽ trở thành kẻ thù đáng sợ nhất của lão. Giữa hai người có mối thù giết Angelie. Hãy cứ để cho đám robot truy đuổi thằng nhóc con ấy và làm thay điều mà trước sau gì lão cũng phải làm.
Phi thuyền của robot tăng tốc, bám đuổi phi thuyền Vận Mệnh. Chẳng mấy chốc hai con tàu đã rời khỏi hệ Mặt Trời để tiến ra vũ trụ sâu thẳm. Xung quanh họ lúc này là một khoảng không trống rỗng, tối đen, mênh mông vô cùng vô tận. Các vì sao gần nhất cũng cách họ hàng năm ánh sáng. Hai phi thuyền lúc ở trên sao Hỏa thì to lớn, vĩ đại đến thế, lúc này chỉ còn là hai cái chấm nhỏ bé hầu như không thể nhận ra được.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!