Quân bị đập lên đập xuống, sức khỏe suy sụp, tâm lý hỗn loạn, thần kinh đảo điên, dần chịu không nổi nữa, miệng phun máu, hai mắt mờ đi, ngất xỉu.
Chúa Tể Vũ Trụ giật mình. Nếu Quân mà có mệnh hệ gì thì ai sẽ giúp hắn phá vỡ hợp kim lạnh sáu lớp? Trong bụng hơi hối hận, vội thu lại Thần Quang bay đến xem xét. Thấy Quân sắc mặt trắng bệch, hơi thở không thông, Đại Hỏa Đế Kiếm đã tiêu tan mất rồi. Hắn lập tức đưa Quân về Đảo Chúa, ở trên đảo không có bác sĩ, hơn nữa bệnh này chắc bác sĩ thông thường không chữa được, chỉ có thể để Quân nằm giường nghỉ ngơi, hy vọng anh sẽ tự khỏi.
Quân nằm liệt giường mười ngày liền, bệnh càng lúc càng nặng. Angelie nghe Chúa Tể Vũ Trụ kể lại, đại khái đoán ra đây là tâm bệnh. Xendai đã ban cho anh sự sống bất tử, Chúa Tể Vũ Trụ sao giết được anh? Nhưng anh cảm thấy tuyệt vọng và nhục nhã quá đỗi, lòng ham sống nguội lạnh. Cơ thể anh chủ động rời bỏ cuộc sống để chuyển sang trạng thái chết lâm sàng. Diễn biến này vượt ra ngoài dự liệu của Xendai, vô phương cứu chữa.
Alice, Angelie và Mai Phương túc trực bên giường bệnh ngày đêm. Mai Phương kêu khóc nỉ non, cầu xin anh tỉnh dậy. Angelie khuyên nhủ động viên. Alice thủ thỉ kể lại chuyện xưa. Nhưng cũng chẳng đi đến đâu.
Trần Mai Phương cảm thấy bế tắc, bèn tìm đến Thần Kiếm Thiên Ma hỏi ý kiến.
Dạo này Thần Kiếm Thiên Ma sống rất nhàn rỗi và an lành, cả ngày chỉ lấy thóc rải cho chim ăn, lâu dần chim rừng quen thân với gã, cứ đúng giờ là tìm đến y như vật nuôi.
Mai Phương thấy gã đang ngồi bệt trên đất, cơ thể bất động như một tảng đá lớn, trên người gã chim bậu đầy. Dường như chúng cảm thấy hết sức yên tâm khi ở bên cạnh gã.
Cô tiến đến, nói với Thiên Ma:
- Vũ Đế Quân sắp chết rồi.
Thần Kiếm Thiên Ma nghe xong chỉ im lặng.
Mai Phương lại nói tiếp:
- Anh có thể giúp anh ấy không?
Gã mỉm cười, đáp:
- Các cô còn không giúp được, tôi thì có năng lực gì?
- Ở đây bọn em đều là phụ nữ, chỉ mình anh là đàn ông. Đàn ông với nhau, có lẽ dễ nói chuyện hơn.
- Đó là cô nghĩ vậy thôi.
Trần Mai Phương quen gã đã lâu, biết hết chuyện từng xảy ra trong quá khứ, lúc ấy sực nhớ ra mối quan hệ phức tạp giữa hai người, hiểu ngay rằng Thần Kiếm Thiên Ma tất không thuận tình giúp đỡ.
Cô ngồi xuống, cơ thể so với Thiên Ma bé tẹo, chẳng khác gì con chim non lon ton bên cạnh đại bàng.
- Anh có thể vì em mà giúp anh ấy không?
- Xin đừng đặt tôi vào thế khó xử.
Mai Phương đặt tay lên tay gã, cất giọng đầy êm ái:
- Em xin anh, có thể vì em mà bỏ qua chuyện cũ, giúp đỡ anh ấy được chăng?
Thần Kiếm Thiên Ma xao lòng.
Gã có tình cảm đặc biệt với cô gái này, chỉ là xưa nay vẫn giấu kỹ không nói ra.
Gã đã vì cô mà chống lại mẹ mình, nay lại vì cô mà cứu người tình của cô. Thật là một tình cảnh oái oăm.
- Để tôi thử xem sao.
Mai Phương nghe được câu ấy, sắc mặt lập tức trở nên vui vẻ, gương mặt đỏ hồng rất đáng yêu.
- Cảm ơn anh, Thiên Ma.
- Đừng quá kỳ vọng. Tôi không chắc có thể làm gì được, chỉ là được cô nhờ, nhất định sẽ gắng sức.
- Chỉ cần anh gắng sức là được rồi. Em rất biết ơn anh, xưa nay luôn âm thầm ở bên cạnh em.
- Nếu cô cũng mạnh mẽ như Angelie chắc tôi đã bỏ đi lâu rồi. Nhưng vì cô là người yếu đuối, dễ bị tổn thương nên tôi không nỡ.
- Vậy ra trong đầu anh luôn nghĩ đến việc rời đi.
- Phải, ước mơ của tôi là được trở về sa mạc Holimoli và sống cùng với bày ngựa.
- Anh không thích sống cùng con người sao?
- Tôi sợ thủ đoạn của con người. Cô là người duy nhất mang lại cho tôi cảm giác bình yên, những người khác thì …
- Anh đừng nói vậy, trên đời nhiều người tốt mà.
Thần Kiếm Thiên Ma thở dài, chậm rãi đứng lên. Theo cử động ấy, đàn chim cất cánh bay tán loạn.
- Tôi không giống họ, Mai Phương ạ. Tôi chỉ muốn được sống yên ổn. Thế giới này đã không còn bình yên từ lâu lắm rồi, và có lẽ sẽ vĩnh viễn không bình yên được nữa.
- Chỉ cần đánh bại được Chúa Tể Vũ Trụ là chúng ta sẽ có cuộc sống bình yên như xưa.
- Thật ư?
Thần Kiếm Thiên Ma khẽ cười với vẻ bao dung.
Gã không tin vào điều cô nói, nhưng cũng không có ý định phản bác. Gã không thích tranh cãi để chứng minh quan điểm của mình, không có ham muốn thuyết phục người khác. Nghe những lời trái ý, gã cũng làm lơ, coi là chuyện bình thường.
Nhất là với Mai Phương, gã lại càng trở nên ôn hòa.
– Giá như mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!