- Ở đây chỉ có cây cối, không có thú hoang. Nguồn nước này rất đáng ngờ. Con bướm đen đã cảnh báo chúng ta, có lẽ nên cẩn thận thì hơn.
- Nếu thử chạm vào thì sao?
- Cũng không nên. Nơi này lạ thường, trước mắt cứ đánh dấu lại đã, sau này khi chắc chắn rồi thì lấy nước về uống cũng chưa muộn.
Lũ trẻ tiếp tục đi, nhưng càng vào sâu trong rừng cây cối mọc càng nhiều, không sao tiến lên được. Quân thấy lúc này đã muộn liền quyết định quay về phi thuyền.
Lúc lũ trẻ rời khỏi khu rừng, chúng vui mừng làm sao khi thấy con bướm đen lúc nãy vẫn quanh quẩn chờ mình. Alice đặt nó lên môi và thơm nhẹ một cái, rồi con bướm đập cánh bay vòng quanh cô mấy vòng như để thể hiện niềm phấn khích không sao kìm lại được. Quân sửng sốt khi nhận ra lúc này con bướm đã mọc thêm một đôi cánh nữa, tổng cộng có bốn cánh. Không chỉ vậy, cơ thể của nó rõ ràng to hơn trước, và màu sắc dường như cũng bớt đen hơn.
- Nó biến đổi, và biến đổi với tốc độ cực nhanh. Không một loài nào trên Trái Đất có thể biến đổi nhanh như vậy. Con bướm này thật kỳ lạ.
Alice cười nói:
- Chắc bướm ở hành tinh này nó vậy.
- Cậu có để ý không? Nó khỏe nhiều so với lúc chúng ta mới gặp nó. Lúc nãy tớ còn tưởng nó sắp chết, ấy vậy mà bây giờ nó bay nhanh như chim. Mỗi cú đập cánh của nó phát ra tiếng gió tuy nhẹ nhưng vẫn cảm nhận được. Điều này quá khó hiểu. Điều gì đã tiếp sức cho con bướm này?
- Tớ không biết, nhưng thế chẳng phải tốt sao? Mỗi sinh vật khỏe mạnh lại mang đến thêm niềm vui cho cuộc sống. Tớ không muốn thấy nó sống lay lắt như một cây cỏ yếu đuối. Hãy mừng cho nó.
Quân nói một cách cảnh giác:
- Hãy về phi thuyền thôi. Trời sắp tối rồi. Không nên chần chừ thêm nữa.
Alice yêu thích con bướm này biết mấy, nhưng cô không phải là một đứa bé gái ngốc nghếch và bướng bỉnh, cô hiểu tại sao Quân lại thúc giục cô làm vậy. Hai đứa trẻ liền tăng tốc bước về nơi đỗ của con tàu Vận Mệnh. Con bướm bám sát Alice không rời. Quãng đường rất xa. Cho dù cố gắng sải bước, hai đứa trẻ vẫn không kịp trở về phi thuyền trước khi trời tối. Màn đêm bao phủ lên bình nguyên, không có đèn pin thì chẳng nhìn thấy gì. Đang đi gấp rút, Quân chợt nghe Alice kêu lên thảng thốt:
- Trời ơi.
Nó giật mình quay đầu nhìn lại. Trước mắt nó hiện lên một cảnh tượng phi thường mà nó sẽ nhớ mãi. Con bướm đang lơ lửng bất động tựa như bị đóng đinh giữa không trung. Nó xòe rộng cả bốn cánh, những đôi cánh phát ra ánh sáng rực rỡ, trên cánh hiện rõ những đường vân tuyệt đẹp cũng đồng thời phát sáng. Nó đã lột xác lần nữa. Lúc này nó không còn là một con bướm đen mà đã trở thành một con bướm trắng như tuyết.
Quân tưởng mình đang nằm mơ. Trong lúc hoang mang, nó bất tri bất giác tiến lại gần con bướm và nhận ra trên lưng của nó đang mọc cặp cánh thứ ba, trở thành con bướm sáu cánh. Kích thước của con bướm đã to gấp đôi so với thời điểm lần đầu tiên hai bên gặp nhau. Nó rùng mình. Còn đang sợ hãi, Alice bỗng thốt lên:
- Sao tớ chóng mặt quá.
- Cậu mệt à?
- Ừ, tớ mệt quá. Người cứ như cạn sinh lực. Có lẽ vì đi nhiều, nhưng bình thường tớ cũng vận động nhiều mà đâu đến nỗi mệt như thế này. Tớ dai sức lắm mà.
Trong giây phút ấy Quân chợt hiểu ra.
- Chết tiệt. Con bướm này hút sinh lực của cậu để lớn lên. Nó là loài ăn tinh.
Alice nghe thế thì bất giác cảm thấy ớn lạnh:
- Ăn tinh?
- Tớ đoán vậy thôi. Trên trái đất có loài ăn cỏ, có loài ăn thịt, ở Urusula có loài ăn tinh, dùng tinh lực của loài khác để giúp mình lớn lên và lột xác. Đây là một con quỷ hình bướm. Alice, đừng để nó lại gần cậu.
Quân kéo tay Alice, cô vội đứng nấp sau lưng Quân, con bướm đập cánh giận dữ nhưng không dám lại gần thằng bé.
Quân rút viên Hỏa Ngọc trong túi áo ra, cầm trên tay. Đúng như nó đoán, con bướm lập tức lùi lại, tựa như sợ viên ngọc.
- Hóa ra là vậy. Nó luôn tránh xa tớ không phải vì nó ghét tớ, mà là vì nó sợ viên ngọc.
Tất cả những suy luận của Quân đều chính xác. Loài Bướm Đen Biến Hình là một dạng sinh vật đặc biệt chỉ tồn tại trên hành tinh Urusula, thức ăn của nó không phải là mật hoa như những người họ hàng trên Trái Đất mà là sức khỏe của các loài động vật khác. Dựa vào năng lực đặc biệt, nó có thể hút tinh lực của những con vật mà nó chạm vào. Với một con bướm nhỏ, lượng tinh lực cần thiết để duy trì năng lực vận động và phát triển cơ thể vô cùng ít nên thường các sinh vật có kích thước lớn không cảm nhận được tinh lực mất mát. Tuy nhiên, mọi việc thay đổi khi Bướm Đen Biến Hình lớn lên. Những con bướm khi đạt đến một mức độ nào đó sẽ thay đổi hình dạng, từ màu đen chuyển sang màu trắng, từ hai cánh chuyển thành bốn cánh, sáu cánh. Mỗi cặp cánh biểu thị một tầng phát triển mới của Bướm Đen Biến Hình, càng nhiều cánh sức mạnh của nó càng lớn, tốc độ hút tinh càng mạnh và tổn hại mà nó mang lại cho các loài động vật khác thường là cái chết trong vài giờ, thậm chí trong một số trường hợp đặc biệt, chỉ vài phút đồng hồ.
Hành tinh Urusula cách đây một trăm nghìn năm là một vùng đất trù phú, nơi chung sống của vô số loài động vật đa dạng, nhiều con vật trong số đó còn lớn hơn cả khủng long trên Trái Đất. Thời điểm đó, Bướm Đen Biến Hình chưa xuất hiện. Nhưng rồi một ngày, thủy tổ của loài Bướm Đen Biến Hình là bướm Urusula đột nhiên phát sinh biến dị, chúng tiến hóa ra khả năng hút tinh lực của các loài động vật khác như một cách thức để nâng cao khả năng tồn tại trước sự cạnh tranh của thiên địch là loài ong bạo chúa. Từ đó mọi thứ bắt đầu thay đổi chóng mặt. Bướm Đen Biến Hình sinh sôi nhanh chóng, chỉ sau một trăm nghìn năm đã đạt tới số lượng mười tỷ con, cùng nhau tàn sát toàn bộ hành tinh, khiến cho không một loài động vật nào khác tồn tại được. Chúng không chỉ giết các con thú lớn mà ngay cả chim chóc, ruồi muỗi, côn trùng, ốc sên cũng không tha. Urusula từ chỗ là một hành tinh tràn ngập sự sống, nay biến thành vùng đất chết.
Ngày toàn bộ hành tinh sạch bóng con mồi cũng là ngày diệt vong của Bướm Đen Biến Hình. Chúng không còn thức ăn, trong khi lại đánh mất năng lực hút mật hoa của tổ tiên, dẫn đến việc chúng bắt đầu chết đói hàng loạt. Số lượng bướm giảm sút nhanh chóng, lúc Quân và Alice đến đây chỉ còn lại vài triệu con, phân tán rải rác ở nhiều nơi. Để tồn tại, những con bướm còn sống đã chọn giải pháp ngủ đông. Chúng trốn trong các hang đá, khe núi, hốc cây, thu mình lại và tiến vào giấc ngủ vĩnh vửu. Kỹ năng ngủ đông của chúng có thể nói là đã đạt tới cảnh giới thượng thừa, một khi đã ngủ rồi thì năng lượng tiêu tốn lập tức giảm xuống cực hạn, cơ thể giống như một hòn đá trường tồn với thời gian, cho dù mấy trăm năm trôi qua cũng không tiêu vong. Chúng kiên trì chờ đợi đến ngày hành tinh Urusula tái sinh, khi ấy chúng sẽ một lần nữa thức tỉnh và tiến hành cuộc tàn sát như một hành động mang tính bản năng.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!