Ở Pháo Đài, Alice đang chủ trì cuộc diễn tập Hỏa Ngọc Đại Trận.
Một trăm Kiếm Sĩ cấp cao, bao gồm năm mươi ba Thiên Sứ Thánh Đoàn và bốn mươi bảy Kiếm Sĩ Liên bang tụ hợp trong một khu vực không gian vừa phải, đầu óc thả lỏng để Alice thâm nhập vào trong trí não họ.
Alice là người duy nhất trong toàn vũ trụ có thể tiến hành cuộc can thiệp trí não quy mô lớn như thế này. Ngay cả Lucifer với quyền năng Thiên Lệnh cũng không làm được điều mà cô đang làm.
Trong số một trăm Kiếm Sĩ, bộ não đóng vai trò then chốt là Gabriel.
Lúc Alice tiến vào, Gabriel ý thức được việc đó. Gã nói với cô trong đầu mình:
- Đêm qua tôi không ngủ được.
Alice đáp:
- Tôi biết. Tôi nhìn thấy điều đó.
- Cả đêm tôi đều nghĩ về cô. Tôi cố tránh những suy nghĩ xấu xa, nhưng dường như không được thành công cho lắm.
- Tôi nhìn thấy cả điều đó nữa.
- Tôi xin lỗi, mong cô không đánh giá tôi là kẻ bệnh hoạn.
- Để tôi nói cho anh biết một sự thật, hơn ba phần tư Kiếm Sĩ ở đây cũng mơ về tôi với những hành động còn mạnh bạo và điên rồ hơn anh rất nhiều. Anh là người dịu dàng nhất.
- Vậy là vẫn còn gần một phần tư số người tử tế.
- Họ không nghĩ về tôi vì họ nghĩ về anh, Gabriel ạ. Họ thích đàn ông chứ không thích phụ nữ.
Gabriel có thể cảm nhận được tiếng cười của Alice.
- Tôi không muốn biết đó là những ai đâu.
- Để cuộc diễn tập này diễn ra thuận lợi, tôi sẽ xóa bỏ tất cả những hình ảnh đó. Như vậy các anh mới tập trung được. Nào.
Trong nháy mắt, theo ý muốn của Alice, mọi hình ảnh dung tục đã được xóa bỏ khỏi bộ não của các Kiếm Sĩ trong đại trận. Đầu óc của Gabriel lập tức thanh tỉnh lại.
Alice dùng tâm ý của Gabriel làm điểm mốc để chuẩn hóa dao động tâm ý của những người còn lại. Với các thành viên Thánh Đoàn thì mọi việc rất đơn giản, cô gần như không mất sức chút nào, ngược lại với các Kiếm Sĩ Liên bang, việc đồng nhất dao động tâm ý là cả một hành trình gian nan.
Ngày thứ nhất trôi qua mà chẳng đạt được gì. Ngày thứ hai cũng vậy.
Vào ngày thứ hai, Alice lên đỉnh núi ngồi nghỉ, Gabriel đến ngồi cạnh cô. Gã nói nhỏ:
- Đừng nản chí, Alice, chúng tôi rất tin cậy cô và trân trọng điều cô đang làm.
Alice khẽ gật đầu:
- Cảm ơn sự động viên của anh, tôi cũng hiểu việc này giục tốc bất đạt.
- Cô biết không, không phải là chê trách gì cô đâu, nhưng tôi tin rằng nếu người chủ trì vụ này là Thánh Sứ hoặc một gã đàn ông thô kệch nào đó thì mọi sự sẽ đơn giản hơn rất nhiều.
Alice quay sang nhìn gã với vẻ tò mò:
- Anh cho rằng tôi đang làm mọi người phân tâm?
- Đúng vậy, và đó là một lời khen cho cô đấy, Alice ạ. Tất cả chúng tôi đều bị cô quyến rũ tới mức không thể tập trung nổi.
- Vậy thì tôi phải làm sao?
- Có lẽ cô nên hóa trang cho xấu đi mới được.
- Chắc anh đang đùa?
- Ồ, tôi nói nghiêm túc đó.
- Vậy thì tôi cũng sẽ nghiêm túc cân nhắc lời khuyên của anh.
Gabriel muốn ngồi lâu hơn, nhưng việc quân bận rộn, hết người này đến người khác tìm gặp, cuối cùng phải quay trở về khu chỉ huy.
Gã thấy Bị Bông đang đứng tách ra ở chỗ vắng, trên tay cầm một thanh gươm nhìn thoáng qua cũng biết rằng cực kỳ quý giá, gương mặt lộ vẻ tiếc nuối. Gã liền tiến lại gần, hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Bị Bông quay sang nhìn gã, nói:
- Gươm của tôi bị mẻ, tôi cảm thấy đau xót.
- Cho mượn xem được không.
Bị Bông liền đưa thanh gươm Hủy Diệt cho Gabriel, gã cầm lên ngắm nghía một lúc rồi bảo:
- Nếu tôi không nhầm thì đây là thanh gươm Hủy Diệt từng thuộc về Đại tướng A1 của Chủng Tộc Cuối Cùng?
- Chính nó. Phó Thánh Sứ Gabriel, liệu anh có thể sửa chữa được thanh gươm này không?
- Sao anh lại hỏi vậy? Tôi đâu phải thợ rèn.
- Người ta bảo trên đời này có việc gì không làm được thì cứ tìm Phó Thánh Sứ Gabriel, nhất định sẽ có cách giải quyết.
- Người đời nói vậy anh đừng tin. Tôi nghĩ về việc này anh còn có cơ may hơn tôi, vì anh sở hữu bộ não X1K tích hợp mọi kiến thức loài người cùng với năng lực xử lý tính toán siêu đẳng.
- Đúng là tôi biết cách rèn gươm, nhưng không có nguyên liệu thì chịu chết.
- Kiếm đâu ra hợp kim lạnh ba lớp mà rèn được thanh gươm này, trừ khi anh chịu hy sinh ba thanh gươm còn lại.
Bị Bông sửng sốt:
- Hy sinh ba thanh gươm còn lại?
Gabriel xác nhận với vẻ nghiêm túc:
- Tôi biết anh đang sở hữu cả bốn thanh gươm của Tứ Đại Chiến Tướng. Đó là bốn thanh gươm tốt nhưng mười năm qua đã xuất nhiều thanh gươm còn tốt hơn và chúng bắt đầu trở nên mờ nhạt. Chưa kể thanh gươm Hủy Diệt dùng lâu đã bị tổn hại đáng kể, sức mạnh cũng vì thế mà giảm đi. Nếu thay vì giữ chúng nguyên vẹn như cũ, anh tiến hành cuộc hợp nhất, thì biết đâu anh sẽ rèn được một thanh gươm có phẩm cấp cao hơn. Bốn lớp hợp kim lạnh chẳng hạn. Còn nếu kém may mắn, ít nhất anh vẫn giữ được một thanh gươm hoàn hảo.
- Phải nói rằng nếu kém may mắn, tôi sẽ mất ba thanh gươm và chỉ giữ lại được một thanh duy nhất.
- Thì cũng có sao đâu? Đó là một vụ đánh cược đáng cho anh liều lĩnh. Tân Vương, chẳng dấu gì anh, tôi đã dành ra nhiều năm nghiên cứu về cấu trúc hợp kim lạnh cùng những phương thức tác động lên nó. Tôi tự nhận mình là chuyên gia số một về vật liệu hợp kim lạnh hiện nay, nếu anh không chê, cho phép tôi hợp nhất bốn thanh gươm này cho anh.
Bị Bông suy nghĩ một lát rồi mở bụng, lấy ra ba thanh gươm còn lại đưa cả cho Gabriel.
- Cầm lấy đi và đừng lo lắng về kết quả.
Gabriel vỗ nhẹ lên vai của Bị Bông với vẻ tán thưởng:
- Tân Vương quả nhiên hào sảng, tôi dám chắc con người không làm được như anh.
- Đừng khen ngợi tôi, tôi hành động hào sảng chỉ vì tôi cực kỳ tin cậy anh. Phó Thánh Sứ Thánh Đoàn Gabriel là nhân vật uy tín cỡ nào, trên đời này còn ai so sánh được? Một khi anh đã tự tin như vậy thì chắc chắn sẽ đạt được kết quả tốt. Tôi vô cùng háo hức được thử thành quả.
Gabriel dẫn Bị Bông xuống hầm, đây là phòng thí nghiệm riêng của gã, ngay cả cấp chỉ huy căn cứ nếu không được gã cho phép cũng không dám tự tiện tiến vào. Trong phòng thí nghiệm để chồng chất nguyên vật liệu quý giá và các máy móc kích thước lớn, có thể sản xuất vũ khí tại chỗ. Bình thường khi không có việc gì làm, gã lại xuống đây tiến hành những thí nghiệm cao cấp, phức tạp mà người khác không hiểu được.
Gabriel mở nắp lò, đặt bốn thanh gươm Hủy Diệt, Đêm Tối, Băng Giá và Sấm Sét vào bốn khe dài, sau đó đóng nắp lò lại. Gã ra lệnh cho trợ lý AI làm nóng lò và sau đó tăng nhiệt độ dần lên đến hai trăm nghìn độ C trong khoảng thời gian kéo dài chừng ba tiếng đồng hồ. Khi bốn thanh gươm đã ho àn to àn tan chảy, gã liền cẩn thận cung cấp các chất hóa học, phần lớn chất này do gã tự điều chế ra, ngay cả tên gọi Bị Bông cũng không biết.
Bị Bông bày tỏ niềm thán phục một cách chân thành:
- Gabriel, anh giỏi quá. Anh là con người duy nhất có thể xem là thông minh hơn và hiểu biết hơn robot. Ngay cả Vũ Đế Quân cũng không bằng.
Gabriel cẩn trọng đáp:
- Tôi sao bằng được Vũ Đế Quân. Anh ta ở một đẳng cấp khác.
- Tôi không nghĩ như vậy đâu. Trước đây đích thực Vũ Đế Quân đã từng đứng trên đỉnh thiên hạ, là Kiếm Sĩ giỏi nhất, nhưng bây giờ anh cũng đã trở thành Kiếm Sĩ cấp bậc Kiếm Khí, tôi tin rằng anh không thua anh ta điểm nào. Thứ duy nhất mà anh ta hơn anh có lẽ là Đại Hỏa Đế Kiếm, nhưng dùng vũ khí để so sánh các Kiếm Sĩ thì thật không công bằng.
Câu nói ấy của Bị Bông khơi lên trong lòng Gabriel một niềm xúc động kỳ lạ.
Gã ôm niềm khao khát chinh phục trái tim của Alice, nhưng cũng biết rằng mình đang phải cạnh tranh với cái bóng quá lớn mà Vũ Đế Quân để lại. Người ta chỉ có tư cách tranh giành nếu phẩm chất ngang bằng nhau, trường hợp một trong hai người thua kém đối phương quá xa thì chẳng có hy vọng gì chiếm được trái tim cô gái, mà ngay cả nếu như may mắn chiếm được thì bản chất chiến thắng đó cũng dựa trên tình thương chứ không phải thực lực và mối quan hệ này chẳng bền.
Lúc này Vũ Đế Quân đã chết, hoặc nhiều khả năng là như vậy, nhưng bất kể chàng trai nào đến sau cũng đều bị ngầm so sánh với người cũ. Nếu thực sự gã có thể sánh ngang với Vũ Đế Quân thì cơ hội giành được sự tôn trọng của Alice sẽ càng lớn hơn.
Bị Bông như thể vô tình nói tiếp:
- Tôi nghe nói Vũ Đế Quân phẩm chất thấp kém, còn không đủ tư cách làm Kiếm Sĩ, chỉ để cầm được Hỏa Kiếm đã phải giở đủ mọi thủ đoạn chứ chẳng được dễ dàng như Phó Thánh Sứ. Ngài là thiên tài có một không hai, trong lịch sử chưa từng có mà sau này chắc cũng chẳng ai sánh bằng được. Ngài chẳng những là Kiếm Sĩ giỏi nhất ở cấp bậc của mình mà còn là con người thông minh nhất, tài hoa nhất, danh tiếng lẫy lừng khắp vũ trụ, ngay cả các tổng thống gặp ngài cũng bị lu mờ, ngài đi đến đâu là trung tâm của sự chú ý đến đấy, các cô gái vừa gặp đã yêu trọn đời. Người như thế thật xứng với cô Alice.
Một người thông minh và bản lĩnh như Gabriel sao lại không nhận ra lời ca tụng ấy có phần thái quá, mà cái gì thái quá cũng đều không tốt. Gã liền nghiêm sắc mặt chặn lại.
- Cô Alice là người cao quý, Vũ Đế Quân là anh hùng đã giải phóng loài người khỏi ách nô lệ của robot, với những người như thế xin đừng bàn tán sau lưng họ. Tôi không muốn nói tiếp câu chuyện này nữa, mong anh biết ý dừng lại.
Bị Bông gật đầu, không nói gì thêm.
Gã chỉ gieo một cái hạt mầm, hạt này có nở được không là tùy ý trời.
Một trăm Kiếm Sĩ cấp cao, bao gồm năm mươi ba Thiên Sứ Thánh Đoàn và bốn mươi bảy Kiếm Sĩ Liên bang tụ hợp trong một khu vực không gian vừa phải, đầu óc thả lỏng để Alice thâm nhập vào trong trí não họ.
Alice là người duy nhất trong toàn vũ trụ có thể tiến hành cuộc can thiệp trí não quy mô lớn như thế này. Ngay cả Lucifer với quyền năng Thiên Lệnh cũng không làm được điều mà cô đang làm.
Trong số một trăm Kiếm Sĩ, bộ não đóng vai trò then chốt là Gabriel.
Lúc Alice tiến vào, Gabriel ý thức được việc đó. Gã nói với cô trong đầu mình:
- Đêm qua tôi không ngủ được.
Alice đáp:
- Tôi biết. Tôi nhìn thấy điều đó.
- Cả đêm tôi đều nghĩ về cô. Tôi cố tránh những suy nghĩ xấu xa, nhưng dường như không được thành công cho lắm.
- Tôi nhìn thấy cả điều đó nữa.
- Tôi xin lỗi, mong cô không đánh giá tôi là kẻ bệnh hoạn.
- Để tôi nói cho anh biết một sự thật, hơn ba phần tư Kiếm Sĩ ở đây cũng mơ về tôi với những hành động còn mạnh bạo và điên rồ hơn anh rất nhiều. Anh là người dịu dàng nhất.
- Vậy là vẫn còn gần một phần tư số người tử tế.
- Họ không nghĩ về tôi vì họ nghĩ về anh, Gabriel ạ. Họ thích đàn ông chứ không thích phụ nữ.
Gabriel có thể cảm nhận được tiếng cười của Alice.
- Tôi không muốn biết đó là những ai đâu.
- Để cuộc diễn tập này diễn ra thuận lợi, tôi sẽ xóa bỏ tất cả những hình ảnh đó. Như vậy các anh mới tập trung được. Nào.
Trong nháy mắt, theo ý muốn của Alice, mọi hình ảnh dung tục đã được xóa bỏ khỏi bộ não của các Kiếm Sĩ trong đại trận. Đầu óc của Gabriel lập tức thanh tỉnh lại.
Alice dùng tâm ý của Gabriel làm điểm mốc để chuẩn hóa dao động tâm ý của những người còn lại. Với các thành viên Thánh Đoàn thì mọi việc rất đơn giản, cô gần như không mất sức chút nào, ngược lại với các Kiếm Sĩ Liên bang, việc đồng nhất dao động tâm ý là cả một hành trình gian nan.
Ngày thứ nhất trôi qua mà chẳng đạt được gì. Ngày thứ hai cũng vậy.
Vào ngày thứ hai, Alice lên đỉnh núi ngồi nghỉ, Gabriel đến ngồi cạnh cô. Gã nói nhỏ:
- Đừng nản chí, Alice, chúng tôi rất tin cậy cô và trân trọng điều cô đang làm.
Alice khẽ gật đầu:
- Cảm ơn sự động viên của anh, tôi cũng hiểu việc này giục tốc bất đạt.
- Cô biết không, không phải là chê trách gì cô đâu, nhưng tôi tin rằng nếu người chủ trì vụ này là Thánh Sứ hoặc một gã đàn ông thô kệch nào đó thì mọi sự sẽ đơn giản hơn rất nhiều.
Alice quay sang nhìn gã với vẻ tò mò:
- Anh cho rằng tôi đang làm mọi người phân tâm?
- Đúng vậy, và đó là một lời khen cho cô đấy, Alice ạ. Tất cả chúng tôi đều bị cô quyến rũ tới mức không thể tập trung nổi.
- Vậy thì tôi phải làm sao?
- Có lẽ cô nên hóa trang cho xấu đi mới được.
- Chắc anh đang đùa?
- Ồ, tôi nói nghiêm túc đó.
- Vậy thì tôi cũng sẽ nghiêm túc cân nhắc lời khuyên của anh.
Gabriel muốn ngồi lâu hơn, nhưng việc quân bận rộn, hết người này đến người khác tìm gặp, cuối cùng phải quay trở về khu chỉ huy.
Gã thấy Bị Bông đang đứng tách ra ở chỗ vắng, trên tay cầm một thanh gươm nhìn thoáng qua cũng biết rằng cực kỳ quý giá, gương mặt lộ vẻ tiếc nuối. Gã liền tiến lại gần, hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Bị Bông quay sang nhìn gã, nói:
- Gươm của tôi bị mẻ, tôi cảm thấy đau xót.
- Cho mượn xem được không.
Bị Bông liền đưa thanh gươm Hủy Diệt cho Gabriel, gã cầm lên ngắm nghía một lúc rồi bảo:
- Nếu tôi không nhầm thì đây là thanh gươm Hủy Diệt từng thuộc về Đại tướng A1 của Chủng Tộc Cuối Cùng?
- Chính nó. Phó Thánh Sứ Gabriel, liệu anh có thể sửa chữa được thanh gươm này không?
- Sao anh lại hỏi vậy? Tôi đâu phải thợ rèn.
- Người ta bảo trên đời này có việc gì không làm được thì cứ tìm Phó Thánh Sứ Gabriel, nhất định sẽ có cách giải quyết.
- Người đời nói vậy anh đừng tin. Tôi nghĩ về việc này anh còn có cơ may hơn tôi, vì anh sở hữu bộ não X1K tích hợp mọi kiến thức loài người cùng với năng lực xử lý tính toán siêu đẳng.
- Đúng là tôi biết cách rèn gươm, nhưng không có nguyên liệu thì chịu chết.
- Kiếm đâu ra hợp kim lạnh ba lớp mà rèn được thanh gươm này, trừ khi anh chịu hy sinh ba thanh gươm còn lại.
Bị Bông sửng sốt:
- Hy sinh ba thanh gươm còn lại?
Gabriel xác nhận với vẻ nghiêm túc:
- Tôi biết anh đang sở hữu cả bốn thanh gươm của Tứ Đại Chiến Tướng. Đó là bốn thanh gươm tốt nhưng mười năm qua đã xuất nhiều thanh gươm còn tốt hơn và chúng bắt đầu trở nên mờ nhạt. Chưa kể thanh gươm Hủy Diệt dùng lâu đã bị tổn hại đáng kể, sức mạnh cũng vì thế mà giảm đi. Nếu thay vì giữ chúng nguyên vẹn như cũ, anh tiến hành cuộc hợp nhất, thì biết đâu anh sẽ rèn được một thanh gươm có phẩm cấp cao hơn. Bốn lớp hợp kim lạnh chẳng hạn. Còn nếu kém may mắn, ít nhất anh vẫn giữ được một thanh gươm hoàn hảo.
- Phải nói rằng nếu kém may mắn, tôi sẽ mất ba thanh gươm và chỉ giữ lại được một thanh duy nhất.
- Thì cũng có sao đâu? Đó là một vụ đánh cược đáng cho anh liều lĩnh. Tân Vương, chẳng dấu gì anh, tôi đã dành ra nhiều năm nghiên cứu về cấu trúc hợp kim lạnh cùng những phương thức tác động lên nó. Tôi tự nhận mình là chuyên gia số một về vật liệu hợp kim lạnh hiện nay, nếu anh không chê, cho phép tôi hợp nhất bốn thanh gươm này cho anh.
Bị Bông suy nghĩ một lát rồi mở bụng, lấy ra ba thanh gươm còn lại đưa cả cho Gabriel.
- Cầm lấy đi và đừng lo lắng về kết quả.
Gabriel vỗ nhẹ lên vai của Bị Bông với vẻ tán thưởng:
- Tân Vương quả nhiên hào sảng, tôi dám chắc con người không làm được như anh.
- Đừng khen ngợi tôi, tôi hành động hào sảng chỉ vì tôi cực kỳ tin cậy anh. Phó Thánh Sứ Thánh Đoàn Gabriel là nhân vật uy tín cỡ nào, trên đời này còn ai so sánh được? Một khi anh đã tự tin như vậy thì chắc chắn sẽ đạt được kết quả tốt. Tôi vô cùng háo hức được thử thành quả.
Gabriel dẫn Bị Bông xuống hầm, đây là phòng thí nghiệm riêng của gã, ngay cả cấp chỉ huy căn cứ nếu không được gã cho phép cũng không dám tự tiện tiến vào. Trong phòng thí nghiệm để chồng chất nguyên vật liệu quý giá và các máy móc kích thước lớn, có thể sản xuất vũ khí tại chỗ. Bình thường khi không có việc gì làm, gã lại xuống đây tiến hành những thí nghiệm cao cấp, phức tạp mà người khác không hiểu được.
Gabriel mở nắp lò, đặt bốn thanh gươm Hủy Diệt, Đêm Tối, Băng Giá và Sấm Sét vào bốn khe dài, sau đó đóng nắp lò lại. Gã ra lệnh cho trợ lý AI làm nóng lò và sau đó tăng nhiệt độ dần lên đến hai trăm nghìn độ C trong khoảng thời gian kéo dài chừng ba tiếng đồng hồ. Khi bốn thanh gươm đã ho àn to àn tan chảy, gã liền cẩn thận cung cấp các chất hóa học, phần lớn chất này do gã tự điều chế ra, ngay cả tên gọi Bị Bông cũng không biết.
Bị Bông bày tỏ niềm thán phục một cách chân thành:
- Gabriel, anh giỏi quá. Anh là con người duy nhất có thể xem là thông minh hơn và hiểu biết hơn robot. Ngay cả Vũ Đế Quân cũng không bằng.
Gabriel cẩn trọng đáp:
- Tôi sao bằng được Vũ Đế Quân. Anh ta ở một đẳng cấp khác.
- Tôi không nghĩ như vậy đâu. Trước đây đích thực Vũ Đế Quân đã từng đứng trên đỉnh thiên hạ, là Kiếm Sĩ giỏi nhất, nhưng bây giờ anh cũng đã trở thành Kiếm Sĩ cấp bậc Kiếm Khí, tôi tin rằng anh không thua anh ta điểm nào. Thứ duy nhất mà anh ta hơn anh có lẽ là Đại Hỏa Đế Kiếm, nhưng dùng vũ khí để so sánh các Kiếm Sĩ thì thật không công bằng.
Câu nói ấy của Bị Bông khơi lên trong lòng Gabriel một niềm xúc động kỳ lạ.
Gã ôm niềm khao khát chinh phục trái tim của Alice, nhưng cũng biết rằng mình đang phải cạnh tranh với cái bóng quá lớn mà Vũ Đế Quân để lại. Người ta chỉ có tư cách tranh giành nếu phẩm chất ngang bằng nhau, trường hợp một trong hai người thua kém đối phương quá xa thì chẳng có hy vọng gì chiếm được trái tim cô gái, mà ngay cả nếu như may mắn chiếm được thì bản chất chiến thắng đó cũng dựa trên tình thương chứ không phải thực lực và mối quan hệ này chẳng bền.
Lúc này Vũ Đế Quân đã chết, hoặc nhiều khả năng là như vậy, nhưng bất kể chàng trai nào đến sau cũng đều bị ngầm so sánh với người cũ. Nếu thực sự gã có thể sánh ngang với Vũ Đế Quân thì cơ hội giành được sự tôn trọng của Alice sẽ càng lớn hơn.
Bị Bông như thể vô tình nói tiếp:
- Tôi nghe nói Vũ Đế Quân phẩm chất thấp kém, còn không đủ tư cách làm Kiếm Sĩ, chỉ để cầm được Hỏa Kiếm đã phải giở đủ mọi thủ đoạn chứ chẳng được dễ dàng như Phó Thánh Sứ. Ngài là thiên tài có một không hai, trong lịch sử chưa từng có mà sau này chắc cũng chẳng ai sánh bằng được. Ngài chẳng những là Kiếm Sĩ giỏi nhất ở cấp bậc của mình mà còn là con người thông minh nhất, tài hoa nhất, danh tiếng lẫy lừng khắp vũ trụ, ngay cả các tổng thống gặp ngài cũng bị lu mờ, ngài đi đến đâu là trung tâm của sự chú ý đến đấy, các cô gái vừa gặp đã yêu trọn đời. Người như thế thật xứng với cô Alice.
Một người thông minh và bản lĩnh như Gabriel sao lại không nhận ra lời ca tụng ấy có phần thái quá, mà cái gì thái quá cũng đều không tốt. Gã liền nghiêm sắc mặt chặn lại.
- Cô Alice là người cao quý, Vũ Đế Quân là anh hùng đã giải phóng loài người khỏi ách nô lệ của robot, với những người như thế xin đừng bàn tán sau lưng họ. Tôi không muốn nói tiếp câu chuyện này nữa, mong anh biết ý dừng lại.
Bị Bông gật đầu, không nói gì thêm.
Gã chỉ gieo một cái hạt mầm, hạt này có nở được không là tùy ý trời.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!