Daniel chậm rãi quay người lại nhìn Angelie, trên cổ tay phải của lão từ lúc nào đã hiện ra sáu viên ngọc màu đỏ hợp lại thành hình lục giác:
- Các người nghĩ rằng chỉ có tổng cộng sáu mươi viên ngọc trên đời, nhưng thực ra số lượng của chúng nhiều vô hạn. Do hạn chế về tài chính và công nghệ mà chưa khai thác được nhiều thôi. Có tiền thì muốn mấy viên ngọc chẳng có. Điểm nghẽn không phải là ngọc mà là người. Những người đủ tư cách làm Kiếm Sĩ vô cùng ít ỏi, thật may ta lại là một trong số đó.
Angelie cầm kiếm, dùng hết sức chém mạnh về phía Daniel, Daniel dùng kiếm đỡ lấy một cách nhẹ nhàng. Cổ tay của lão chuyển động với tốc độ nhanh tới nỗi Angelie hoa cả mắt. Lúc tỉnh ra thì toàn bộ sáu viên ngọc trên tay cô đã bị chém vỡ nát. Thanh Rosana thế là bị hủy rồi. Sắc mặt của Angelie trở nên nhợt nhạt. Cô phải cố gắng lắm mới ngăn cho mình không ngã quỵ xuống đất.
- Angelie, không có kiếm trong tay cô chỉ là một cô gái yếu đuối. Cô khinh thường đám vệ sĩ của ta, nhưng lúc này ai mới là kẻ mạnh hơn nào?
Daniel chĩa mũi kiếm về phía Angelie. Cô gái dũng cảm hét lên:
- Mày giết tao đi, nhưng điều đó cũng không thay đổi được việc mày là một tên tội phạm đâu.
Quân im lặng nãy giờ, lúc ấy mới cất tiếng:
- Daniel, ông nợ tôi 8 triệu krun.
Daniel hơi sững người. Lão quay sang nhìn Quân một lúc như để xác định xem thằng bé này nói đùa hay thật, khi thấy sắc mặt của nó cực kỳ nghiêm túc, lão mới gật đầu với tay vệ sĩ. Tên này ra khỏi phòng, một lúc sau quay lại với một cái va li chứa đầy tiền.
Daniel nói:
- Tiền của mày đây.
Quân đỡ lấy cái va li tiền, cười toe:
- Giao dịch đã thành. Tạm biệt ông, tôi đi.
Angelie thấy Quân muốn bỏ mình lại, tâm lý bị tổn thương sâu sắc, không chịu nổi nữa, nước mắt trào ra đầy mặt. Cô vốn không phải là kẻ yếu đuối, nhưng bây giờ đã bị dồn vào chân tường không biết tương lai sống chết thế nào, người bạn đồng hành từng cùng nhau vào sinh ra tử thì xem mình như không khí, như cỏ dại. Cô tự hỏi chẳng nhẽ mình đáng ghét đến thế? Nói giúp nhau một câu cũng khó khăn như vậy ư? Ánh mắt của cô nhìn theo Quân chứa đầy đau khổ và hận thù, xem chừng cả đời này không quên.
Daniel hắng giọng:
- Có muốn làm một giao dịch nữa không?
Quân hỏi một cách lơ đãng:
- Giao dịch gì?
- Tìm cho ta viên ngọc cuối cùng. Nó được giấu trên đỉnh Olympus là ngọn núi cao nhất sao Hỏa. Ở đó có một Thiếu Đoàn Quân trấn giữ. Ta nghĩ mãi vẫn không ra được cách nào. Chú mày thông minh hơn người, biết đâu giải được nan đề này.
Quân ngẫm nghĩ một lúc mới hỏi:
- Trả giá thế nào?
- Mười triệu krun.
- Ông đùa à?
- Thế mày muốn bao nhiêu? Nói đi.
- Một tỷ krun, cộng với hai suất đi Urusula.
- Sao mày tham thế?
- Đồng ý hay là không? Đã là đàn ông thì nói một lời thôi.
- Được, tao đồng ý. Nhưng mày chỉ có một mình, đòi hai suất làm gì?
Quân nhìn về phía Angelie, nói rành mạch:
- Một cho tôi, một cho bà chị này. Nếu ông làm hại cô ta, thì thỏa thuận giữa hai chúng ta bị hủy.
Angelie sững sờ, đang từ thù hận bỗng hóa thành cảm động. Hóa ra nó không quên cô. Nó vẫn là nó như mọi khi, tinh ranh và khôn ngoan, không bao giờ để lộ suy nghĩ thật cho đối phương nắm thóp, chỉ đặt điều kiện khi nào mình ở thế mạnh. Nếu lúc nãy nó lên tiếng bảo vệ cô quá sớm thì người được đặt điều kiện là Daniel, nhưng vì nó tỏ thái độ bất cần nên Daniel phải lộ quân bài của lão trước. Thằng quỷ sứ này, lần nào cũng xoay cô như chong chóng.
Daniel cười nhạt:
- Tao đủ nhiều tuổi để sinh ra bố mày, nhưng chưa bao giờ tao coi thường mày mà luôn xem mày như một đối tác ngang hàng, người mà tao phải cẩn thận trong mỗi lời nói, nếu không bị mày bắt chẹt ngay lập tức. Tuy nhiên mày cũng là người duy nhất mà tao tin cậy được. Bọn còn lại chỉ là một lũ vô dụng. Một tỷ krun và hai vé lên tàu đi Urusula, tổng cộng giá trị vụ giao dịch này là hai tỷ krun. Hãy nghĩ về số tiền tao phải trả mà làm cho tốt vào, nhóc ạ. Tao không có ý đe dọa mày nhưng mày biết hậu quả của việc lừa dối Daniel rồi đấy. Chưa thằng nào kiếm lời được từ tao mà còn sống cả đâu, mày cũng sẽ không phải ngoại lệ.
- Tất nhiên tôi biết điều đó. Tôi sẽ nhận tiền và người khi lấy được viên ngọc.
- Một mình mày đi lại sẽ khó khăn và cũng khó mà thành công được. Tao phái ba người đi cùng mày. Mày sẽ chỉ huy chúng nó, nhưng chúng nó cũng sẽ giám sát mày để đảm bảo mày không làm điều gì ngu ngốc.
Nói rồi, Daniel vỗ tay ba tiếng. Từ căn phòng bên cạnh tiến vào ba người đàn ông cao lớn. Họ quỳ một bên gối, cúi lạy Daniel như cúi lạy trước đấng quân vương. Quân chưa từng gặp những người này, nhưng Angelie vừa nhìn đã nhận ra ngay. Nào phải ai xa lạ, họ chính là đồng đội của cô, những người đã kề vai sát cánh cùng cô chiến đấu chống lại đám robot đổ bộ lên sao Hỏa, các Kiếm Sĩ lừng danh.
- Các người nghĩ rằng chỉ có tổng cộng sáu mươi viên ngọc trên đời, nhưng thực ra số lượng của chúng nhiều vô hạn. Do hạn chế về tài chính và công nghệ mà chưa khai thác được nhiều thôi. Có tiền thì muốn mấy viên ngọc chẳng có. Điểm nghẽn không phải là ngọc mà là người. Những người đủ tư cách làm Kiếm Sĩ vô cùng ít ỏi, thật may ta lại là một trong số đó.
Angelie cầm kiếm, dùng hết sức chém mạnh về phía Daniel, Daniel dùng kiếm đỡ lấy một cách nhẹ nhàng. Cổ tay của lão chuyển động với tốc độ nhanh tới nỗi Angelie hoa cả mắt. Lúc tỉnh ra thì toàn bộ sáu viên ngọc trên tay cô đã bị chém vỡ nát. Thanh Rosana thế là bị hủy rồi. Sắc mặt của Angelie trở nên nhợt nhạt. Cô phải cố gắng lắm mới ngăn cho mình không ngã quỵ xuống đất.
- Angelie, không có kiếm trong tay cô chỉ là một cô gái yếu đuối. Cô khinh thường đám vệ sĩ của ta, nhưng lúc này ai mới là kẻ mạnh hơn nào?
Daniel chĩa mũi kiếm về phía Angelie. Cô gái dũng cảm hét lên:
- Mày giết tao đi, nhưng điều đó cũng không thay đổi được việc mày là một tên tội phạm đâu.
Quân im lặng nãy giờ, lúc ấy mới cất tiếng:
- Daniel, ông nợ tôi 8 triệu krun.
Daniel hơi sững người. Lão quay sang nhìn Quân một lúc như để xác định xem thằng bé này nói đùa hay thật, khi thấy sắc mặt của nó cực kỳ nghiêm túc, lão mới gật đầu với tay vệ sĩ. Tên này ra khỏi phòng, một lúc sau quay lại với một cái va li chứa đầy tiền.
Daniel nói:
- Tiền của mày đây.
Quân đỡ lấy cái va li tiền, cười toe:
- Giao dịch đã thành. Tạm biệt ông, tôi đi.
Angelie thấy Quân muốn bỏ mình lại, tâm lý bị tổn thương sâu sắc, không chịu nổi nữa, nước mắt trào ra đầy mặt. Cô vốn không phải là kẻ yếu đuối, nhưng bây giờ đã bị dồn vào chân tường không biết tương lai sống chết thế nào, người bạn đồng hành từng cùng nhau vào sinh ra tử thì xem mình như không khí, như cỏ dại. Cô tự hỏi chẳng nhẽ mình đáng ghét đến thế? Nói giúp nhau một câu cũng khó khăn như vậy ư? Ánh mắt của cô nhìn theo Quân chứa đầy đau khổ và hận thù, xem chừng cả đời này không quên.
Daniel hắng giọng:
- Có muốn làm một giao dịch nữa không?
Quân hỏi một cách lơ đãng:
- Giao dịch gì?
- Tìm cho ta viên ngọc cuối cùng. Nó được giấu trên đỉnh Olympus là ngọn núi cao nhất sao Hỏa. Ở đó có một Thiếu Đoàn Quân trấn giữ. Ta nghĩ mãi vẫn không ra được cách nào. Chú mày thông minh hơn người, biết đâu giải được nan đề này.
Quân ngẫm nghĩ một lúc mới hỏi:
- Trả giá thế nào?
- Mười triệu krun.
- Ông đùa à?
- Thế mày muốn bao nhiêu? Nói đi.
- Một tỷ krun, cộng với hai suất đi Urusula.
- Sao mày tham thế?
- Đồng ý hay là không? Đã là đàn ông thì nói một lời thôi.
- Được, tao đồng ý. Nhưng mày chỉ có một mình, đòi hai suất làm gì?
Quân nhìn về phía Angelie, nói rành mạch:
- Một cho tôi, một cho bà chị này. Nếu ông làm hại cô ta, thì thỏa thuận giữa hai chúng ta bị hủy.
Angelie sững sờ, đang từ thù hận bỗng hóa thành cảm động. Hóa ra nó không quên cô. Nó vẫn là nó như mọi khi, tinh ranh và khôn ngoan, không bao giờ để lộ suy nghĩ thật cho đối phương nắm thóp, chỉ đặt điều kiện khi nào mình ở thế mạnh. Nếu lúc nãy nó lên tiếng bảo vệ cô quá sớm thì người được đặt điều kiện là Daniel, nhưng vì nó tỏ thái độ bất cần nên Daniel phải lộ quân bài của lão trước. Thằng quỷ sứ này, lần nào cũng xoay cô như chong chóng.
Daniel cười nhạt:
- Tao đủ nhiều tuổi để sinh ra bố mày, nhưng chưa bao giờ tao coi thường mày mà luôn xem mày như một đối tác ngang hàng, người mà tao phải cẩn thận trong mỗi lời nói, nếu không bị mày bắt chẹt ngay lập tức. Tuy nhiên mày cũng là người duy nhất mà tao tin cậy được. Bọn còn lại chỉ là một lũ vô dụng. Một tỷ krun và hai vé lên tàu đi Urusula, tổng cộng giá trị vụ giao dịch này là hai tỷ krun. Hãy nghĩ về số tiền tao phải trả mà làm cho tốt vào, nhóc ạ. Tao không có ý đe dọa mày nhưng mày biết hậu quả của việc lừa dối Daniel rồi đấy. Chưa thằng nào kiếm lời được từ tao mà còn sống cả đâu, mày cũng sẽ không phải ngoại lệ.
- Tất nhiên tôi biết điều đó. Tôi sẽ nhận tiền và người khi lấy được viên ngọc.
- Một mình mày đi lại sẽ khó khăn và cũng khó mà thành công được. Tao phái ba người đi cùng mày. Mày sẽ chỉ huy chúng nó, nhưng chúng nó cũng sẽ giám sát mày để đảm bảo mày không làm điều gì ngu ngốc.
Nói rồi, Daniel vỗ tay ba tiếng. Từ căn phòng bên cạnh tiến vào ba người đàn ông cao lớn. Họ quỳ một bên gối, cúi lạy Daniel như cúi lạy trước đấng quân vương. Quân chưa từng gặp những người này, nhưng Angelie vừa nhìn đã nhận ra ngay. Nào phải ai xa lạ, họ chính là đồng đội của cô, những người đã kề vai sát cánh cùng cô chiến đấu chống lại đám robot đổ bộ lên sao Hỏa, các Kiếm Sĩ lừng danh.
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
CHƯƠNG 1
#2
CHƯƠNG 2
#3
CHƯƠNG 3
#4
CHƯƠNG 4
#5
CHƯƠNG 5
#6
CHƯƠNG 6
#7
CHƯƠNG 7
#8
CHƯƠNG 8
#9
CHƯƠNG 9
#10
CHƯƠNG 10
#11
CHƯƠNG 11
#12
CHƯƠNG 12
#13
CHƯƠNG 13
#14
CHƯƠNG 14
#15
CHƯƠNG 15
#16
CHƯƠNG 16
#17
CHƯƠNG 17
#18
CHƯƠNG 18
#19
CHƯƠNG 19
#20
CHƯƠNG 20
#21
CHƯƠNG 21
#22
CHƯƠNG 22
#23
CHƯƠNG 23
#24
CHƯƠNG 24
#25
CHƯƠNG 25
#26
CHƯƠNG 26
#27
CHƯƠNG 27
#28
CHƯƠNG 28
#29
CHƯƠNG 29
#30
CHƯƠNG 30
#31
CHƯƠNG 31
#32
CHƯƠNG 32
#33
CHƯƠNG 33
#34
CHƯƠNG 34
#35
CHƯƠNG 35
#36
CHƯƠNG 36
#37
CHƯƠNG 37
#38
CHƯƠNG 38
#39
CHƯƠNG 39
#40
CHƯƠNG 40
#41
CHƯƠNG 41
#42
CHƯƠNG 42
#43
CHƯƠNG 43
#44
CHƯƠNG 44
#45
CHƯƠNG 45
#46
CHƯƠNG 46
#47
CHƯƠNG 47
#48
CHƯƠNG 48
#49
CHƯƠNG 49
#50
CHƯƠNG 50
#51
CHƯƠNG 51
#52
CHƯƠNG 52
#53
CHƯƠNG 53
#54
CHƯƠNG 54
#55
CHƯƠNG 55
#56
CHƯƠNG 56
#57
CHƯƠNG 57
#58
CHƯƠNG 58
#59
CHƯƠNG 59
#60
CHƯƠNG 60
#61
CHƯƠNG 61
#62
CHƯƠNG 62
#63
CHƯƠNG 63
#64
CHƯƠNG 64
#65
CHƯƠNG 65
#66
CHƯƠNG 66
#67
CHƯƠNG 67
#68
CHƯƠNG 68
#69
CHƯƠNG 69
#70
CHƯƠNG 70
#71
CHƯƠNG 71
#72
CHƯƠNG 72
#73
CHƯƠNG 73
#74
CHƯƠNG 74
#75
CHƯƠNG 75
#76
CHƯƠNG 76
#77
CHƯƠNG 77
#78
CHƯƠNG 78
#79
CHƯƠNG 79
#80
CHƯƠNG 80
#81
CHƯƠNG 81
#82
CHƯƠNG 82
#83
CHƯƠNG 83
#84
CHƯƠNG 84
#85
CHƯƠNG 85
#86
CHƯƠNG 86
#87
CHƯƠNG 87
#88
CHƯƠNG 88
#89
CHƯƠNG 89
#90
CHƯƠNG 90
#91
CHƯƠNG 91
#92
CHƯƠNG 92
#93
CHƯƠNG 93
#94
CHƯƠNG 94
#95
CHƯƠNG 95
#96
CHƯƠNG 96
#97
CHƯƠNG 97
#98
CHƯƠNG 98
#99
CHƯƠNG 99
#100
CHƯƠNG 100
#101
CHƯƠNG 101
#102
CHƯƠNG 102
#103
CHƯƠNG 103
#104
CHƯƠNG 104
#105
CHƯƠNG 105
#106
CHƯƠNG 106
#107
CHƯƠNG 107
#108
CHƯƠNG 108
#109
CHƯƠNG 109
#110
CHƯƠNG 110
#111
CHƯƠNG 111
#112
CHƯƠNG 112
#113
CHƯƠNG 113
#114
CHƯƠNG 114
#115
CHƯƠNG 115
#116
CHƯƠNG 116
#117
CHƯƠNG 117
#118
CHƯƠNG 118
#119
CHƯƠNG 119
#120
CHƯƠNG 120
#121
CHƯƠNG 121
#122
CHƯƠNG 122
#123
CHƯƠNG 123
#124
CHƯƠNG 124
#125
CHƯƠNG 125
#126
CHƯƠNG 126
#127
CHƯƠNG 127
#128
CHƯƠNG 128
#129
CHƯƠNG 129
#130
CHƯƠNG 130
#131
CHƯƠNG 131
#132
CHƯƠNG 132
#133
CHƯƠNG 133
#134
CHƯƠNG 134
#135
CHƯƠNG 135
#136
CHƯƠNG 136
#137
CHƯƠNG 137
#138
CHƯƠNG 138
#139
CHƯƠNG 139
#140
CHƯƠNG 140
#141
CHƯƠNG 141
#142
CHƯƠNG 142
#143
CHƯƠNG 143
#144
CHƯƠNG 144
#145
CHƯƠNG 145
#146
CHƯƠNG 146
#147
Chương 147
#148
CHƯƠNG 148
#149
CHƯƠNG 149
#150
CHƯƠNG 150
#151
CHƯƠNG 151
#152
CHƯƠNG 152
#153
CHƯƠNG 153
#154
CHƯƠNG 154
#155
CHƯƠNG 155
#156
CHƯƠNG 156
#157
CHƯƠNG 157
#158
CHƯƠNG 158
#159
CHƯƠNG 159
#160
CHƯƠNG 160
#161
CHƯƠNG 161
#162
CHƯƠNG 162
#163
CHƯƠNG 163
#164
CHƯƠNG 164
#165
CHƯƠNG 165
#166
CHƯƠNG 166
#167
CHƯƠNG 167
#168
CHƯƠNG 168
#169
CHƯƠNG 169
#170
CHƯƠNG 170
#171
CHƯƠNG 171
#172
CHƯƠNG 172
#173
CHƯƠNG 173
#174
CHƯƠNG 174
#175
CHƯƠNG 175
#176
CHƯƠNG 176
#177
CHƯƠNG 177
#178
CHƯƠNG 178
#179
CHƯƠNG 179
#180
CHƯƠNG 180
#181
CHƯƠNG 181
#182
CHƯƠNG 182
#183
CHƯƠNG 183
#184
CHƯƠNG 184
#185
CHƯƠNG 185
#186
CHƯƠNG 186
#187
CHƯƠNG 187
#188
CHƯƠNG 188
#189
CHƯƠNG 189
#190
CHƯƠNG 190
#191
CHƯƠNG 191
#192
CHƯƠNG 192
#193
CHƯƠNG 193
#194
CHƯƠNG 194
#195
CHƯƠNG 195
#196
CHƯƠNG 196
#197
CHƯƠNG 197
#198
CHƯƠNG 198
#199
CHƯƠNG 199
#200
CHƯƠNG 200
#201
CHƯƠNG 201
#202
CHƯƠNG 202
#203
CHƯƠNG 203
#204
CHƯƠNG 204
#205
CHƯƠNG 205
#206
CHƯƠNG 206
#207
CHƯƠNG 207
#208
CHƯƠNG 208
#209
CHƯƠNG 209
#210
CHƯƠNG 210
#211
CHƯƠNG 211
#212
CHƯƠNG 212
#213
CHƯƠNG 213
#214
CHƯƠNG 214
#215
CHƯƠNG 215
#216
CHƯƠNG 216
#217
CHƯƠNG 217
#218
CHƯƠNG 218
#219
CHƯƠNG 219
#220
CHƯƠNG 220
#221
CHƯƠNG 221
#222
CHƯƠNG 222
#223
CHƯƠNG 223
#224
CHƯƠNG 224
#225
CHƯƠNG 225
#226
CHƯƠNG 226
#227
CHƯƠNG 227
#228
CHƯƠNG 228
#229
CHƯƠNG 229
#230
CHƯƠNG 230
#231
CHƯƠNG 231
#232
CHƯƠNG 232
#233
CHƯƠNG 233
#234
CHƯƠNG 234
#235
CHƯƠNG 235
#236
CHƯƠNG 236
#237
CHƯƠNG 237
#238
CHƯƠNG 238
#239
CHƯƠNG 239
#240
CHƯƠNG 240
#241
CHƯƠNG 241
#242
CHƯƠNG 242
#243
CHƯƠNG 243
#244
CHƯƠNG 244
#245
CHƯƠNG 245
#246
CHƯƠNG 246
#247
CHƯƠNG 247
#248
CHƯƠNG 248
#249
CHƯƠNG 249
#250
CHƯƠNG 250
#251
CHƯƠNG 251
#252
CHƯƠNG 252
#253
CHƯƠNG 253
#254
CHƯƠNG 254
#255
CHƯƠNG 255
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!