- Được rồi, Xendai, tôi không biết ông có nói thật hay không. Tôi cần thêm thời gian để kiểm chứng. Tuy nhiên có một sự thật không thể chối cãi được, ông đang giam cầm Alice. Tôi đến đây để cứu cô ấy. Cô ấy là người yêu của tôi.
- Ta biết, đó chính là lý do ta bỏ thời gian ra tiếp ngươi nãy giờ. Ta cũng thích Alice. Cô bé ấy xinh đẹp xuất chúng, có sức hấp dẫn kinh người, ta vừa gặp đã cảm thấy mê mệt. Mấy lần ta ngỏ ý nhưng Alice vẫn một mực từ chối. Ta có thể dễ dàng chiếm đoạt nàng nhưng ta không muốn làm thế vì hành động mọi rợ ấy sẽ làm vấy bẩn thanh danh của ta cũng như mối quan hệ sau này. Ta hy vọng ngươi sẽ thuyết phục được Alice tự nguyện dâng hiến cho ta. Sau một thời gian, khi đã chán rồi ta sẽ trả nàng lại cho ngươi.
Quân xám mặt, nói:
- Ông thật là một kẻ khốn nạn. Sao ông có thể dùng những lời lẽ như vậy để nói về Alice? Chưa kể ông tự nhận mình là thủy tổ của chúng tôi thì không thể phát sinh quan hệ nam nữ với bậc con cháu.
- Xã hội loài người quy định không được kết hôn trong phạm vi ba, bốn đời thôi. Chính ngươi đã ban hành quy định ấy, áp dụng trên phạm vi toàn Đế chế, bây giờ lại định xảo biện với ta hay sao?
- Hai chuyện khác nhau. Khi ban hành quy định ấy, tôi chưa từng nghĩ rằng sẽ có người sống lâu như vậy. Xendai, hãy trả tự do cho cô ấy và để chúng tôi đi.
Xendai cau mày:
- Đồ của ta, trả là trả thế nào?
Quân xuất kiếm ra:
- Hoặc ông trả người hoặc mất mạng, chọn đi.
Tất cả mọi người trong phòng đều phá lên cười giống như thể hành động của Quân ngớ ngẩn lắm vậy. Adem cất tiếng nói:
- Vũ Đế Quân, trong rừng có thỏ và hổ. Con thỏ không thể đánh bại con hổ được.
- Ông ví ta là thỏ còn Xendai là hổ ư?
- Không phải, tôi ví ngài là thỏ còn con cua kia là hổ.
Trên mặt bàn đặt ở góc phòng đích thực có con cua cảnh. Quân tưởng mình nghe nhầm, nhưng gương mặt của Adem rất nghiêm túc, xem ra không có vẻ gì đang nói chơi.
Quân giận run người lên:
- Khá lắm Adem, dân Canere đúng là những kẻ ngạo mạn.
Adem điềm tĩnh đáp:
- Thưa ngài, tôi không phải là kẻ ngạo mạn mà chỉ đang nói đến một thực tế. Chúng tôi là một chủng tộc đã đạt đến trình độ phát triển rất cao, hơn nữa những người trên phi thuyền này đều đã sống hàng trăm triệu năm, mỗi người tùy tiện bước ra cũng có thể làm chủ một thiên hà bao gồm hàng trăm tỷ hành tinh một cách dễ dàng. Hỏa Ngọc là do chủ nhân của chúng tôi tạo ra, được ngài ấy hướng dẫn nên chúng tôi hiểu về nó rất rõ. Ngài đã đạt đến đẳng cấp Thiên Thủ, với ngài thì có vẻ to tát, nhưng với chúng tôi thì giống như học sinh mẫu giáo thôi vậy.
- Là bào thai ba tháng. – Xendai chen vào. – Ngươi phải thực tế, Adem, đừng làm cho nó ảo tưởng sức mạnh.
Adem vội nói chữa:
- Vâng, là bào thai ba tháng mà thôi. Xin Vũ Đế Quân nhớ cho rằng chúng tôi đang nói một cách hình tượng, ngài không nên bám theo câu từ. Tuy nhiên, việc chúng tôi vượt qua ngài rất xa là điều không thể tranh cãi được. Chúng ta thuộc về hai tầng nhận thức vũ trụ vô cùng khác biệt, cũng như con kiến với con người mặc dù sống trên cùng một mặt phẳng nhưng không vì thế mà ta nói rằng nhận thức của hai giống loài ấy là tương đương. Trong khi con người đã sáng tạo ra các công cụ tính toán phức tạp, viết nên những tiểu thuyết đồ sộ và chinh phục không gian thì con kiến vẫn chỉ miệt mài tha mồi về tổ. Ngài với chúng tôi cũng như vậy thôi.
Con cua giơ hai càng lên với vẻ đồng tình. Quân quay sang nhìn nó, chợt nhận ra rằng mỗi cái càng cua đeo sáu viên ngọc bé tí, phải thật chú tâm mới thấy được. Anh toát mồ hôi lạnh. Chẳng lẽ con cua này thực sự biết sử dụng Hỏa Kiếm?
Adem như đọc được suy nghĩ của anh, cười bảo:
- Chúng tôi đã tạo ra đủ loại ngọc. Ngọc to dành cho người, ngọc nhỏ dành cho động vật.
- Vậy Đại Hỏa Ngọc thì sao?
Xendai nói:
- Sáu viên Đại Hỏa Ngọc là sản phẩm đầu tiên được tạo ra. Đó là một sản phẩm thất bại. Ta tính sai nên đã tạo ra sáu viên ngọc quá đỗi hùng mạnh, vượt qua cả tầm kiểm soát của chính mình.
- Chắc ông nói chơi. Daniel có trong tay Đại Hỏa Đế Kiếm mà còn không thắng được A1.
Xendai hỏi:
- Daniel và A1 là thằng nào?
Adem vội đáp:
- Daniel là nô lệ của Chúa Tể Vũ Trụ còn A1 là đại tướng của hắn.
- Ồ, tên tuổi bầy ruồi muỗi ấy không xứng lọt vào tai ta. Ta nghe xong sẽ tìm cách quên đi ngay. Nếu ta ghi nhớ tên chúng thì lại vinh dự cho chúng quá. Hừ hừ. Thằng hậu bối ngu ngốc của ta, nghe cho kỹ đây, ngươi thì biết cái gì? Sức mạnh của Đại Hỏa Đế Kiếm (tên nó không phải vậy đâu nhưng thôi, ta thấy cái tên này cũng thú vị nên hùa theo) có thể nói là không có giới hạn, không có mức trần. Chúng nhân lên, sinh sôi theo thời gian, càng lúc càng mạnh hơn. Năng lượng nguyên thủy của nó tương đương với một thiên hà cỡ trung bình còn bây giờ đã tương đương với một siêu cấp thiên hà. Một cú chém hết sức của nó có thể thổi bay cả những hố đen cấp độ vũ trụ. Các ngươi thấy nó dài gấp đôi kiếm thường và nghĩ rằng sức mạnh của nó cũng chỉ gấp đôi, hà hà, đúng là một lũ đầu đất chả biết cái con mẹ gì.
Xendai càng chửi càng hăng. Lạ thay cử chỉ, lời lẽ tục tĩu như vậy mà trước sau vẫn giữ được vẻ phong lưu. Hắn ngừng lại, uống thêm một cốc rượu vàng nữa rồi nói tiếp:
- Để không phát sinh tai họa, ta đã cài vào trong sáu viên Đại Hỏa Ngọc một lớp màng ngăn không cho nó phát huy hết quyền năng, chừng nào ta còn sống thì chừng ấy các viên Đại Hỏa Ngọc vẫn sẽ bị giới hạn đến tận cùng. Sau Đại Hỏa Ngọc ta đã rút kinh nghiệm chỉ tạo các viên ngọc cỡ trung và cỡ nhỏ mà thôi. Ngọc trên càng cua là cỡ nhỏ, nhưng nói thế không có nghĩa là ngươi có thể đánh bại được con cua của ta. Ngươi có vẻ không tin, vậy thì chúng ta đánh cược với nhau. Chỉ cần ngươi thắng con cua ấy thì ngươi được quyền dẫn Alice rời khỏi đây.
Tim Quân đập thình thịch. Vậy là đã có cơ hội để giải thoát cho Alice, nhưng anh chưa vội mừng bởi anh hiểu một khi Xendai đã tự tin như vậy nghĩa là khoảng cách giữa anh với con cua ấy chắc chắn phải lớn không tưởng.
Quân chĩa Ác Kiếm vào con cua. Chuyện này nhìn có vẻ buồn cười. Một người cao lớn như Quân đứng trước một con cua nhỏ xíu, bề ngang chỉ dài đúng mười phân mà như lâm đại địch. Con cua ấy khẽ động càng, cũng xuất kiếm, kiếm của nó dài có đúng mười phân thôi. Quân quát lớn:
- Đỡ này.
Anh cầm kiếm chém xuống. Con cua giơ kiếm đỡ. Hai kiếm chạm nhau tạo ra lực phản chấn, Quân bắn ngược ra đằng sau, nội tạng tan nát.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!