- Trên lý thuyết thì không có, bởi tỷ lệ thất bại trong lần thứ năm là một trăm phần trăm. Trừ khi chúng ta có một công cụ đủ mạnh nào đó để phá lực cản hợp kim lạnh. Cơ thể của ta có năm lớp hợp kim, đã phải trải qua không biết bao nhiêu lần thất bại mới được như ý. Tất nhiên, ta ước gì có đủ hợp kim lạnh cho toàn bộ chủng tộc của ta. Nhưng bởi nguồn cung thiếu thốn nên đành phải hy sinh giống loài, chỉ giữ lại các cá thể ưu việt nhất. Một ngày kia, chúng ta sẽ rời bỏ hành tinh hoang phế này để di tản đến các vùng đất mới. Các ước đoán hiện nay cho thấy Urusula có thể là một điểm đến phù hợp, bởi bên trong lõi hành tinh này có rất nhiều quặng lạnh.
A3 hỏi:
- Vậy tại sao chúng ta không đến Urusula ngay bây giờ?
- Urusula cách đây hàng trăm năm ánh sáng. Đi theo con đường thông thường bao giờ mới tới nơi được? Nhất định phải vượt qua Cổng Vũ Trụ. Tuy nhiên cánh cổng này lại bài trừ chúng ta. Điều này thật kỳ lạ. Vấn đề dường như không phải nằm ở chỗ chúng ta là robot mà nằm ở chỗ hợp kim lạnh. Thân thể hợp kim lạnh khi vượt cổng sẽ phải hứng chịu một nguồn năng lượng vô cùng lớn vượt quá khả năng hấp thụ khiến chúng ta nóng lên quá mức mà chết. Với trình độ công nghệ hiện tại thì chưa có cách khắc phục. Cách duy nhất là dùng Hỏa Ngọc để hấp thụ một phần năng lượng. Nhưng Hỏa Ngọc với hợp kim lạnh cũng lại có sự xung khắc. Thật là đáng giận. Tạo hóa đã tạo ra Hỏa Ngọc như một cách thức kiềm chế chúng ta. Bản thân Hỏa Ngọc cũng là một cánh cổng năng lượng, chúng làm rối loạn cấu trúc hợp kim lạnh khiến chúng ta trở nên suy yếu và tan rã. Cho đến nay, ta vẫn chưa tìm ra cách sử dụng Hỏa Ngọc một cách an toàn.
Các robot thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng đều thông minh và hiểu biết, nhưng trong số đó có những con robot thông minh hơn và hiểu biết hơn các robot còn lại. A2 có thể xem là trường hợp như vậy. Gã không chỉ là một viên đại tướng, một chiến binh dũng mãnh mà còn là một nhà thông thái với rất nhiều ý tưởng táo bạo so với đồng loại. Gã nhìn thấu kế hoạch của Chúa Tể Vũ Trụ, liền thốt lên:
- Thì ra là vậy. Chúa Tể muốn dùng Quân như một miếng mồi nhằm đáng lạc hướng sự chú ý của tập thể. Như vậy chúng ta sẽ có cái cớ hợp lý để trừng phạt những kẻ không hoàn thành nhiệm vụ và ban thưởng cho những người xuất sắc nhất.
Chúa Tể Vũ Trụ gật đầu hài lòng:
- Không hổ danh A2. Sớm vậy đã hiểu ý ta.
- Chúa Tể minh xét, cách làm đó có thể khiến những robot cấp thấp oán giận.
Ánh mắt của Chúa Tể Vũ Trụ hơi quắc lên:
- Oán giận? Chúng nó biết gì mà oán giận. Nhiệm vụ của các ngươi là làm cho việc này trông có vẻ tự nhiên nhất có thể. Người làm tướng, có lúc cần phải bảo vệ quân, có lúc lại phải biết lợi dụng chúng. Các ngươi đọc nhiều sách như vậy còn chưa hiểu rõ bài học lịch sử?
Bốn chiến tướng sợ hãi vâng dạ. Chúa Tể Vũ Trụ nói tiếp:
- Các ngươi đã hiểu rõ cả rồi. Bây giờ hãy đứng ngoài cuộc săn thú này. Nó không phải là việc của các ngươi. Cứ để cho đám ngu dân chạy đua tìm sự sống. A4, ngươi thu thập mảnh vỡ của các robot tử nạn, lọc các phần hợp kim lạnh còn dùng được, tích cả lại, sau này sẽ cần dùng đến.
- Tuân lệnh.
Chúa Tể Vũ Trụ quả đã học được tất cả những đức tính tốt đẹp cũng như xấu xa của con người. Hắn khinh bỉ con người vì sự yếu đuối và dục vọng của họ, nhưng lại ngưỡng mộ con người vì sự thông minh và toan tính. Một trong những năng lực xuất sắc nhất của con người là đạo đức giả. Ai ai cũng đạo đức giả. Người thì đạo đức giả để tránh phiền hà, người thì đạo đức giả để thăng tiến, chỉ có một số rất ít những kẻ xuất chúng dùng đạo đức giả như một công cụ để thao túng tâm lý người khác. Những người này đều leo lến đến các vị trí đỉnh cao trong xã hội loài người. Chúa Tể Vũ Trụ đã học được nhiều bài học quý giá từ họ. Chính hắn chứ không phải ai khác đã đặt cho các robot được chế tạo bằng hợp kim lạnh cái tên Chủng Tộc Cuối Cùng và xem chúng như một giống loài thay vì các sản phẩm sản xuất hàng loạt, nhưng chính hắn cũng là kẻ đầu tiên nghĩ ra cách tàn sát đồng loại để lấy nội tạng của họ. Đúng vậy, những con robot từng chia sẻ chung một mạng lưới, cùng nhau đứng trên đỉnh vinh quang và xem con người như nô lệ cũng chỉ là con mồi trong mắt Chúa Tể Vũ Trụ mà thôi.
Chỉ vài tiếng sau khi triệt thoái, Thiếu Đoàn Quân Tiên Phong đã tới được điểm hội quân. Họ theo bản đồ hướng dẫn, nhanh chóng tìm được điểm phóng tàu của đám buôn người. Có một con tàu lớn đậu sẵn ở đó, nhưng không thấy người lái. Quân nhíu mày. Anh cùng Mike lên tàu lục soát. Mọi thứ đều bình thường trừ một sự khuyết thiếu quan trọng: nhiên liệu. Không có nhiên liệu, tàu không thể cất cánh.
David quát ầm lên:
- Thằng chủ tàu sợ quá trốn mất rồi.
Kishimoto cau mày lại khiến cho đôi mắt ti hí của gã biến thành một sợi chỉ mỏng:
- Không có lý nào. Nếu hắn sợ quá bỏ trốn thì tại sao lại cố tình rút cạn nhiên liệu con tàu để chúng ta không thể rời khỏi đây? Việc rút cạn nhiên liệu tàu vũ trụ không đơn giản, mất tới nửa ngày. Phải có một lý do khác.
Quân vốn đã biết rằng Daniel là kẻ tàn nhẫn, thủ đoạn. Lão sẵn sàng làm bất kỳ điều gì cho dù độc ác đến đâu, miễn là thu được lợi ích cho bản thân. Hai hước là, chính vì hiểu rõ lão như thế nên anh mới chấp nhận tham gia cuộc tấn công lần này. Anh tin rằng Daniel sẽ đón anh về sao Hỏa, bởi anh vẫn có giá trị lợi dụng với lão. Người như anh đâu dễ kiếm? Lão cần anh để chiến đấu với Chủng Tộc Cuối Cùng. Thiếu anh, Đế chế Thần Thánh thiếu người gánh vác, và có nguy cơ tan rã một khi Chủng Tộc Cuối Cùng phát động cuộc tấn công tổng lực. Với tất cả lý do ấy, anh cảm thấy kinh ngạc khi Daniel không giữ lời hứa. Chẳng lẽ lão ta già quá hóa điên hay sao?
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!