- Ta không thể thỏa mãn bà như cái cách thằng Quân đã làm vì ta không phải là một Kiếm Sĩ, nhưng bà có thể thỏa mãn được cho ta đấy.
Đêm đó Benjamin quan hệ với Katherine năm lần, cho đến khi kiệt sức mới thôi. Đến sáng, hắn đứng dậy mặc quần áo, bẹo mạnh một bên má của Katherine, bảo:
- Hãy sẵn sàng, ta nghĩ chúng ta sẽ có quãng thời gian vui vẻ trên Urusula nữa. Làm tình ở một hành tinh mới chắc chắn là một trải nghiệm thú vị.
Gương mặt của Katherine sắt lại. Cơn bão tố đêm qua với một Kiếm Sĩ ở đẳng cấp Thiên Thủ như bà ta chẳng đáng gì. Benjamin thậm chí còn chẳng có sức làm cho bà ta mệt mỏi. Chỉ là nỗi căm phẫn với kẻ này bốc cao, từ nỗi khinh thường và căm ghét biến thành nỗi oán hận.
Một tuần sau, đại quân xuất phát về hướng Urusula. Lần này Benjamin huy động gần một triệu quân và một nghìn năm trăm phi thuyền chiến đấu. Hắn tự tin lực lượng như vậy đã đủ đè bẹp sức kháng cự của đối phương.
Tàu Đế chế ken đặc như lá tre, tàu nhỏ cũng dài cả trăm mét, tàu lớn dài mấy trăm mét, kích thước khổng lồ, pháo hạm bố trí chi chít ở đằng mũi và hai bên sườn. Lúc tiến vào Cổng Vũ Trụ, bởi số lượng quá nhiều mà phải xếp thành ba hàng dài đến vài chục cây số. Benjamin ngồi chễm trệ trên soái hạm chính giữa, nhìn hai bên, trước sau, thấy quân mình đông tới mức không đếm xuể, trong bụng không khỏi nảy sinh cảm giác tự mãn.
Ai là người góp công lớn nhất cho sự phát triển của hạm đội Đế chế Thần Thánh? Chính hắn chứ ai. Lúc Quân thảm bại ở Urusula và một mình trở về tay trắng, ngay cả thanh kiếm cũng không giữ nổi, anh đã ra lệnh cho hắn trong vòng mười năm phải xây dựng được hạm đội hùng mạnh lên tới một trăm chiến thuyền. Một trăm chiến thuyền đâu phải ít? Để đạt được mục tiêu này cần đóng tối thiểu mười tàu mỗi năm, mỗi tàu đều là một kỳ tích công nghệ cần hàng trăm tấn vật liệu siêu bền, siêu nhẹ và hàng chục nghìn nhân lực có trình độ cao, xét trong bối cảnh Tiểu Trái Đất ngày đó thì quả là mục tiêu bất khả thi. Nhưng với lòng quyết tâm và trí thông minh hiếm ai sánh bằng, cộng thêm với quyền lực tuyệt đối được Quân ban cho, hắn đã huy động sức người, sức của, tài nguyên khoáng sản, xây dựng thành công một dây chuyền sản xuất năng suất chưa từng có. Năm đầu tiên đã đóng một trăm tàu, mười năm đóng một nghìn tàu, làm cơ sở để Đế chế Thần Thánh xây dựng hạm đội mạnh nhất trong số ba hành tinh có sự sống mà con người biết đến. Ngay cả những người căm ghét hắn cũng phải thừa nhận chiến công này và suy tôn hắn làm cha đẻ cỗ máy công nghiệp chiến tranh của Đế chế.
Lúc tiền quân vừa vượt qua cánh Cổng Vũ Trụ, còn chưa kịp chỉnh đốn đội ngũ, đã thấy ở phía trước đầy rẫy tàu chiến đối phương, xem chừng bên Urusula đã đợi sẵn từ lâu. Viên thuyền trưởng con tàu dẫn đầu hoảng hồn, vội ra lệnh nã pháo. Mệnh lệnh còn chưa thoát ra mồm con tàu đã ăn nguyên cả chục quả tên lửa. Thân tàu vỡ nát, xác người trôi nổi trong không gian tối đen. Các con tàu đi sau cũng chịu chung số phận. Toàn bộ tiền quân mấy chục tàu đều bị bắn cháy mà không kịp bắn trả lại phát đạn nào.
Tin tức truyền về trung quân. Đại quân nháo nhác, các cố vấn của Benjamin đề nghị rút lui, nhưng hạm đội Đế chế đông quá, tựa như một dòng thác lũ đang không ngừng dồn nước lên phía trước, không có cách nào đảo dòng được. Benjamin xám mặt lại. Hắn không ngờ quân Urusula lại nắm được chính xác kế hoạch của mình để tổ chức đón lõng. Thế này khác gì tự chui đầu vào rọ? Thò mặt ra tàu nào là mất tàu ấy. Nếu tình hình kéo dài mãi có khả năng đi nguyên cả hạm đội mà đối phương không mất tàu nào.
Benjamin cân nhắc tình thế, quyết định rằng thay vì rút lui thì càng phải đẩy nhanh tốc độ tiến quân. Hắn biết bây giờ mà dừng lại thì sẽ dẫn đến cảnh ùn ứ, kết quả lại càng tai hại. Tốt nhất là xua quân ra, dĩ nhiên trong số mười tàu sẽ có bảy, tám bị bắn cháy, nhưng chỉ cần hai, ba tàu thoát được cũng sẽ tạo thành đòn bẩy cho cuộc phản công. Quả nhiên xen giữa các tàu bị tiêu diệt có những tàu thoát ra được. Số tàu thoát ra càng nhiều thì tình thế càng trở nên cân bằng, các tàu của Urusula dần bị chia cắt và cuối cùng bị áp đảo về số lượng. Thế trận đảo chiều. Angelie buộc phải cho hạm đội rút lui.
Benjamin ra lệnh truy kích. Quân Đế chế ồ ạt đuổi theo nhằm tiêu diệt những kẻ đang chạy trốn. Nhưng lại một lần nữa chúng bị tập hậu. Angelie đích thân dẫn một hạm đội năm mươi phi thuyền tấn công từ phía sau, trong khi các tàu đang chạy phía trước cũng quay ngược trở lại, tạo thành thế hô ứng. Benjamin thấy mình bị lọt vào bẫy hai lần liên tiếp, sắc mặt xanh xám. Nỗi tức giận của hắn thật khó mà đong đếm được. Trận chiến kéo dài mới được một ngày mà hàng trăm phi thuyền đã bị bắn cháy hoặc vô hiệu hóa, điều đáng giận nhất là số tàu của đối phương chỉ bằng một phần năm số tàu của hắn. Chắc chắn bên hắn có kẻ phản bội và tên này hẳn phải ở vị trí rất cao vì kế hoạch tấn công là thông tin tuyệt mật chỉ vài người biết mà thôi. Hắn nhất định sẽ phải tìm bằng được tên khốn đã cả gan bán đứng Đế chế.
Mặc dù thiệt hại nặng nề, Benjamin chưa bao giờ nghi ngờ về kết quả cuối cùng. Hắn bình tĩnh chia quân ra chặn đánh, dùng số lượng mà hóa giải thế công bất ngờ. Đế chế mất một tàu vẫn còn bốn tàu khác, trong khi Urusula mất một tàu là không còn gì bù lại. Hạm đội của Urusula ngày càng thu hẹp lại, cuối cùng đành phải tan chạy.
Benjamin ra lệnh truy kích tàu soái hạm chở Angelie. Bốn tàu của Đế chế bao vây soái hạm, sau ba loạt đạn đã bắn con tàu gãy làm đôi. Tất cả phi hành đoàn đều chết hết, mình Angelie nhờ Hỏa Kiếm mà chạy được thoát thân.
Benjamin phái ba tàu truy kích Angelie, bản thân mình dẫn mười con tàu tiến về rừng Ánh Sáng.
Chẳng mấy chốc đã tới nơi. Hắn không cần phải tìm lâu. Alice đang đứng một mình ở bìa rừng, rõ ràng có vẻ đợi hắn. Benjamin lần đầu được gặp Alice, thấy cô xinh đẹp như vậy không khỏi nảy sinh lòng ngưỡng mộ.
Hắn quay sang nói với Katherine:
- Cô ta có vẻ đẹp hơn bà nhiều đấy, thưa hoàng đế.
Katherine nhìn hắn với vẻ căm ghét.
Benjamin cười:
- Ta chỉ nói sự thật.
Hắn biết tuy Alice trông có vẻ yếu đuối và đơn độc nhưng trên thực tế lại là một nữ thần đầy quyền năng mà ngay cả Daniel hùng mạnh năm xưa cũng không thắng nổi. Vì tính cẩn thận, hắn ra lệnh cho các tàu không được tiến lại gần quá hai trăm mét. Khoảng cách này được xem là an toàn từ kinh nghiệm các cuộc giao chiến lần trước. Benjamin ra lệnh cho tàu gần Alice nhất nổ súng tấn công, miệng lẩm bẩm:
- Một cô gái tuyệt đẹp, thật tiếc chưa được dùng đã phải giết. Nhưng ta không còn lựa chọn nào khác.
Alice hướng về phía con tàu, giơ bàn tay lên. Con tàu đang chĩa pháo và tên lửa về phía Alice, đột nhiên dừng lại. Benjamin ngớ người, cảm thấy có điều gì đó không ổn bèn quát vào thiết bị liên lạc:
- Tấn công! Sao còn chưa tấn công?
Hỏi mãi vẫn không được hồi đáp. Lúc kiểm tra màn hình mới ngớ người nhận ra toàn bộ ba trăm phi hành đoàn và binh sĩ trên tàu đã chết từ lúc nào. Benjamin sợ run người. Hóa ra cú giơ tay lúc nãy của Alice chính là nụ hôn tử thần. Chỉ bằng động tác đơn giản ấy thôi đã tiễn ba trăm con người về thế giới bên kia, quả là đáng sợ làm sao.
Hắn không biết rằng lúc ở trên Thiên Hà Thuyền, Adem đã chỉ dẫn cho Alice cách phát huy năng lực của cô. Kết quả là Alice gần như biến thành một con người khác, cự li tấn công được nhân lên nhiều lần, mức độ hủy diệt cũng tăng đột biến. Trước đây cô đã là một nữ thần hùng mạnh, bây giờ còn hùng mạnh hơn thế.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!