Như đã nói, Thiên Thủ là một trạng thái cực đoan. Hỏa Kiếm buộc phải từ bỏ hình dạng quen thuộc để biến hóa thành những hình dạng khác vừa kém bền hơn, lại vừa tiêu tốn nhiều năng lượng hơn. Ở trạng thái này các viên Hỏa Ngọc rất dễ bị phân tách khi đứng trước lực tác động mạnh hoặc thậm chí vỡ tan, cả hai kết cục này đều tương đương với việc chấm dứt sinh mệnh của thanh kiếm. Chính vì thế mà theo bản năng, Hỏa Kiếm dứt khoát từ chối tiến vào trạng thái Thiên Thủ. Chúng muốn bảo vệ mạng sống của chính mình. Chúng chỉ chấp nhận trạng thái Thiên Thủ nếu có niềm tin tuyệt đối vào kiếm chủ.
Một khi đã tiến vào trạng thái Thiên Thủ, Hỏa Ngọc và Hỏa Kiếm sẽ dồn toàn bộ năng lượng vào việc biến hóa thành các hình dạng phức tạp. Hình dạng càng phức tạp, mức độ đòi hỏi càng cao, khả năng kết cấu ngọc hoặc chính bản thân viên ngọc tan vỡ càng lớn. Điều đáng sợ hơn nữa là các hậu quả có thể xảy đến cho người dùng kiếm. Khi đã từ bỏ trạng thái chiến đấu cơ bản rồi thì thương thế không được chữa trị, thương nặng tất chết. Kiếm chủ chết, Hỏa Ngọc vỡ, Hỏa Kiếm bị hủy. Ngược lại, nếu kiếm chủ là tay kiếm vĩ đại có tài năng thượng thặng, đẳng cấp vượt xa đối thủ, tiến vào trạng thái Thiên Thủ khác nào hổ mọc thêm cánh. Trận đấu có thể kết thúc chỉ sau một chiêu duy nhất. Kết quả này cũng rất có lợi cho Hỏa Kiếm vì chúng không phải tranh đấu dằng dai và bảo toàn được cơ hội sống sót.
Thiên Thủ là con dao hai lưỡi. Chúng có hại với các Kiếm Sĩ tầm thường và có lợi với các Kiếm Sĩ xuất chúng. Trình độ càng kém cỏi thì càng dễ chết và ngược lại càng tài năng thì càng áp đảo quần hùng. Không giống với trạng thái chiến đấu cơ bản giúp xóa nhòa các điểm yếu của kiếm chủ, Thiên Thủ khuếch đại cả điểm yếu lẫn điểm mạnh, dẫn tới việc người kém thì chết ngay còn người giỏi sẽ thống trị chiến trường.
Quân hiểu rằng mình cần phải thuyết phục thanh kiếm tin vào năng lực của anh. Điều này chẳng phải dễ dàng gì vì ngay chính bản thân anh còn chẳng tin rằng mình có thể đánh bại Daniel khi cả hai cùng ở trạng thái Thiên Thủ. Tuy nhiên anh không còn lựa chọn nào khác. Anh giống như người bị dồn vào chân tường chỉ còn biết liều mạng. Người liều mạng cần có công cụ hỗ trợ. Anh muốn Hỏa Kiếm trở thành công cụ ấy.
Bước đầu tiên trên con đường chống lại số phận là phải tự lừa gạt chính mình. Cả về lý thuyết lẫn bằng chứng thực tế thì Daniel giỏi hơn và có thiên phú hơn anh gấp trăm lần. Lão là Kiếm Sĩ giỏi nhất và là người duy nhất điều khiển được Đại Hỏa Đế Kiếm. Xem lão đánh kiếm mới nhàn nhã làm sao. Mỗi cú xiên như họa sĩ vẽ hình trên giấy mà cú nào cũng trúng tim đối thủ. Chẳng có căn cứ nào để tin rằng Quân có thể đánh bại lão nếu cả hai cùng sử dụng một loại vũ khí, và đó là khó khăn tâm lý đầu tiên mà Quân phải vượt qua. Xây dựng niềm tin từ vô số thất bại khó gấp triệu lần từ quá khứ thành công. Tuy nhiên Quân là người có ý chí sắt đá và cũng là kẻ lươn lẹo có số má nên anh chỉ mất một thời gian ngắn đã tự thuyết phục được bản thân rằng mình nhất định sẽ thắng, địch nhất định sẽ thua.
Tiếp theo là thuyết phục thanh kiếm. Thật may hai bên đã đồng nhất suy nghĩ nên những gì mà Quân nghĩ cũng thẩm thấu trực tiếp sang Tiểu Ca. Nó bị sự tự tin của anh lôi cuốn. Nó quên béng mất Quân đã bị Daniel đánh cho thảm hại thế nào. Nó là một sinh linh có cảm xúc nhưng không có trí tuệ và vì vậy mà dễ bị kiếm chủ chi phối. Những kiếm chủ có sự tự tin cao độ như Quân hoặc Daniel có thể thuyết phục thanh kiếm chấp nhận những rủi ro cực hạn mà nhiều khả năng nó sẽ không chịu nếu rơi vào tay một kiếm chủ khác.
Càng hiểu sâu về trạng thái tinh thần độc đáo này, Quân càng thấy Đại Hỏa Đế Kiếm khác thường. Anh gần như tin chắc rằng Daniel chưa thuyết phục được Đại Hỏa Đế Kiếm bước vào trạng thái Thiên Thủ. Lão chỉ làm được điều đó với thanh Thiên Ý. Lý do cho suy nghĩ này là bởi anh chưa từng thấy lão thi triển Thiên Thủ với Đại Hỏa Đế Kiếm bao giờ. Thanh Đại Kiếm có lẽ không chấp nhận để lão biến đổi mình sang các hình dạng khác. Nó là một sinh linh đặc biệt mạnh mẽ và dữ dội, là vua của tất cả các thanh Hỏa Kiếm, bất kỳ Kiếm Sĩ nào cũng rất khó có thể làm chủ được nó hoàn toàn. Ngay cả Daniel nhiều khả năng vẫn cứ lông bông vòng ngoài chứ chưa thực sự thuần hóa được con ngựa bất kham này.
Thời gian chầm chậm trôi qua. Mãi đến cuối ngày thứ mười, khi hạn chót sắp điểm, Quân mới đạt tới một bước tiến nhỏ nhoi. Thanh kiếm chấp nhận tách ra làm đôi. Đây là sự nhân nhượng tối đa mà nó dành cho anh lúc này. Quân mừng rỡ không sao tả xiết. Sự nhân nhượng nhỏ bé nhưng vẫn còn hơn là chẳng có gì. Anh đã mở được cánh cổng Thiên Thủ. Anh đã tìm ra cách thay đổi hình dạng của thanh kiếm.
Quân còn muốn ngồi lâu hơn nữa, nhưng thời gian không chờ đợi anh. Anh đứng dậy, bước ra khỏi phòng, ở cửa phòng có Jakob đang chờ sẵn, trên tay cầm hai viên Hỏa Ngọc lung linh sắc đỏ.
- Đã đến lúc trả ngọc cho Daniel rồi.
Jakob chính là người đã trà trộn vào trong đội hình các Kiếm Ma. Sau khi được Quân tuồn cho hai viên Đại Hỏa Ngọc thì lập tức trốn ra ngoài, bây giờ lại mang ngọc đến cho Quân sử dụng.
Jakob mặc dù không phải là Kiếm Sĩ giỏi nhưng lại rất thông minh, đã giúp được Quân nhiều việc.
- Hoàng tử đi một mình hay sao? – Jakob lo lắng hỏi.
- Một mình là đủ rồi.
Quân cầm lấy hai viên ngọc, ra khỏi tư dinh, bay vọt lên trời, chẳng mấy chốc đã tới tháp Thượng Đỉnh.
Anh bước vào trong căn phòng Hoàng Đế. Daniel đang chờ anh với dáng vẻ sốt ruột. Thấy trên tay Quân cầm hai viên ngọc thì lão mừng rỡ không biết thế nào mà kể.
- Con trai ta, ta đã biết rằng con nhất định sẽ giữ lời.
Quân mỉm cười:
- Phụ hoàng, tôi đến để trả ngọc.
Daniel xòe bàn tay ra:
- Mau đưa đây cho ta.
Quân đặt hai viên ngọc lên tay Daniel. Daniel chưa kịp thu về thì Quân đã nhanh tay đoạt lại.
Daniel trừng mắt, quát:
- Mày làm trò hề gì đấy?
Quân cười đáp:
- Có phải tôi đã mang ngọc đến không?
- Phải.
- Có phải tôi đã đưa cho ông hai viên ngọc và ông đã cầm chúng trên tay không?
- Phải, nhưng mà …
Quân cướp lời:
- Nhưng mà cái gì? Tôi đã giữ đúng lời hứa. Tôi hứa rằng sẽ trả ông hai viên ngọc, còn việc sau đó thế nào thì tôi không hứa gì cả. Bây giờ ngọc lại thuộc về tôi, chào phụ hoàng, tôi đi đây.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!