Quân huy động Soái hạm Alice ngoài việc nó mang tính biểu tượng còn là để tăng thêm độ an toàn. Trong lần vượt Cổng Vũ Trụ trước đây, anh nhận ra rằng tàu càng to càng có khả năng che chở cho những người ngồi bên trong. Những con tàu nhỏ dễ bị dòng chảy năng lượng bắn phá. Vào ngày xuất phát, Alice mang theo hơn hai mươi bảy nghìn binh sĩ và phi hành đoàn rời sao Hỏa, mang theo khí thế hùng mạnh hướng về vị trí Cổng Vũ Trụ. Chẳng mấy chốc đã tới nơi. Thuyền trưởng ra lệnh mở cổng. Một dòng năng lượng cường độ cao chiếu thẳng vào vị trí cánh cổng. Cánh cổng khổng lồ từ từ mở ra. Thấy vậy, Mai Phương không kìm được cảm xúc, cô đặt hai tay lên ngực, nói đầy phấn khích:
- Đây chính là Cổng Vũ Trụ huyền thoại ư? Nó thật to lớn và đẹp đẽ biết bao.
Quân im lặng không nói gì.
Cổng Vũ Trụ đã mở hết cỡ. Ánh sáng phát ra chói lòa. Soái hạm Alice nhân cơ hội này, lập tức tiến vào bên trong. Vẫn là Mai Phương:
- Nghe nói vẫn chưa ai biết Cổng Vũ Trụ thật ra là cái gì.
Thuyền trưởng theo dõi máy dò, thấy vị trí của Đại Hỏa Ngọc nằm ở bên trái, bèn ra lệnh cho phi hành đoàn mở góc bốn mươi lăm độ sang trái.
Tiếng của Mai Phương vang lên đứt quãng:
- Benjamin và chị Katherine …
Quân quay phắt sang nhìn Mai Phương với vẻ mặt kinh hoàng. Nhưng lúc này con tàu đã tiến vào khu vực bên trong của Cổng Vũ Trụ, tốc độ của tất cả mọi người đều chậm lại đến cực hạn, âm thanh không phát ra được nữa. Câu hỏi của Quân chưa kịp bật ra đã tắt ngấm. Những lời nói của Mai Phương, thứ có thể tiết lộ một bí mật trọng đại, cũng bị dòng chảy năng lượng của Cổng Vũ Trụ xóa nhòa. Mọi người như chìm trong một cái đầm lầy đặc quánh. Cơ thể tất cả đều nóng lên. Quân đã cẩn thận trang bị Hỏa Ngọc cho toàn bộ phi hành đoàn cùng các binh sĩ nên không ai bốc cháy hay tổn hại gì, nhưng cảm giác lúc ấy thật bất lực và khó chịu. Phi hành đoàn không điều khiển tàu được nữa, chỉ có thể phó mặc cho trí tuệ nhân tạo tự xử lý mọi việc.
Thời gian chầm chậm trôi qua. Quân càng lúc càng nóng nảy. Câu nói của Mai Phương đã khơi lên cho anh cả nỗi sợ hãi lẫn tức giận. Anh không biết cô gái ấy muốn nói gì, có thể là điều hết sức quan trọng, cũng rất có thể chẳng có gì, sự mơ hồ hành hạ anh còn nhiều hơn chính bản thân thông tin. Đủ thứ giả thuyết hiện ra, quay cuồng trong đầu anh. Nếu giả thuyết xấu nhất là đúng thì anh cần phải quay về sao Hỏa bằng mọi giá.
Quân cố hết sức đưa bàn tay trái lên, gọi Ác Kiếm hiện hình. Đây là thanh kiếm duy nhất anh còn giữ bên người. Thiện Kiếm đang để lại sao Hỏa nuôi sống đàn Bướm Đen Biến Hình. Động tác của anh rất chậm, sức ép lên cơ thể cực kỳ nặng nề, chỉ một thủ thuật gọi kiếm đã làm anh kiệt quệ. Cuối cùng thanh kiếm cũng hiện ra. Thanh kiếm vừa hiện, Quân bỗng khôi phục được toàn bộ năng lực vận động. Một tia sáng lóe lên trong đầu anh. Hóa ra Hỏa Ngọc và Cổng Vũ Trụ cùng một gốc. Chính vì cùng một gốc nên những viên ngọc nhỏ bé này mới có thể hấp thụ gần như không giới hạn dòng chảy năng lượng khủng khiếp bên trong Cổng Vũ Trụ. Cách lý giải này tuy vẫn chưa thể giải thích được vì sao những viên Hỏa Ngọc lại hiện diện rải rác trong lõi của sao Hỏa và Cổng Vũ Trụ thì nằm ở đây, nhưng ít nhất nó cũng cho phép anh nhận thức được mối liên hệ kỳ diệu giữa hai dạng tồn tại.
Sự thật hiển nhiên như vậy mà đến bây giờ Quân mới nhận ra. Trong lần vượt Cổng Vũ Trụ với Alice trước đây, anh đã cầm trên tay thanh kiếm Tiểu Ca, nhưng lúc ấy anh phơi mình trực tiếp dưới dòng chảy năng lượng mà không có thân tàu che chắn nên tác động vẫn hết sức kinh khủng. Lần này thì khác, Soái hạm Alice với cấu trúc sắt thép khổng lồ đã bảo vệ anh và điều này tạo nên một khác biệt vô cùng đáng kể.
Quân cầm kiếm, chĩa thẳng lên phía trên. Dòng chảy năng lượng trong Cổng Vũ Trụ lập tức bị hút vào thanh kiếm tạo thành một vòng xoáy năng lượng hình trôn ốc có thể nhìn thấy rõ hình dạng. Cảnh tượng ấy thật khác thường và đáng kinh ngạc. Thế rồi trong vòng xoáy xuất hiện những hình ảnh mơ hồ, mỗi hình ảnh chỉ lóe lên nửa giây đồng hồ đã tắt ngấm, nhường chỗ cho những hình ảnh khác. Quân tập trung chú ý, nhận ra đó là những hình ảnh trong cuộc sống đời thường của anh. Trí não anh xoay chuyển, và một tia sáng khác lại lóe lên.
Vòng xoáy này không chỉ được cấu thành từ năng lượng mà còn là cả thông tin. Nó đang phản chiếu những kỷ niệm trong đầu anh. Có hiện tượng như thế rất có thể bởi anh và Ác Kiếm có sự kết nối cảm xúc. Vòng xoáy trở thành một màn hình còn não bộ của anh là máy chiếu. Quân liền tập trung vào mối quan tâm lớn nhất của mình hiện giờ. Anh nghĩ về Katherine và Benjamin. Vòng xoáy xao động. Nó hiện lên một loạt hình ảnh, hình ảnh nào cũng chỉ tồn tại được nửa giây đồng hồ. Anh nhìn thấy Katherine đang ngồi vào chiếc ghế mà anh vẫn ngồi, đằng sau là Thần Kiếm Thiên Ma. Gương mặt gã khuất sau tấm vải đen, ánh mắt mệt mỏi và chán chường. Benjamin đứng trước nội các, đang tuyên bố điều gì đó. Vậy là những lo ngại của anh đã trở thành sự thật. Benjamin, kẻ mà anh vô cùng tin tưởng, đã bán đứng anh. Còn Katherine đã tận dụng thời điểm Quân bị nhốt trong Cổng Vũ Trụ để trở thành Nữ hoàng Đế chế. Chữ “tận dụng” có vẻ không đúng lắm. Đây là một cái bẫy mà chúng đã giăng ra để lừa anh.
Quân nhận thức được rằng Vòng Xoáy Cổng Vũ Trụ không chỉ phản ánh quá khứ mà còn cả thực tại. Nó tìm kiếm các thông tin mà anh cần trong toàn bộ không gian vũ trụ rồi sau đó phản chiếu lên vòng xoáy. Nếu nó có thể tìm được thông tin về Benjamin và Katherine ở sao Hỏa thì biết đâu cũng tìm được thông tin và Alice và Đại Hỏa Ngọc. Quân tập trung ý nghĩ về Alice. Vòng xoáy chớp lóe, loạt hình ảnh mới liên tục hiện ra. Anh nhìn thấy người con gái thân thuộc. Chính là Alice. Cô ấy trông vẫn có vẻ khỏe mạnh, nhưng gương mặt hết sức buồn bã. Alice! Quân thảng thốt kêu lên. Alice không nghe được tiếng gọi của Quân. Cô vẫn ngồi yên một chỗ, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Một người đàn ông xuất hiện. Hắn ta đẹp đẽ và cao lớn, rất khó đoán định tuổi tác, nhưng xem ra không còn trẻ nữa. Hắn đặt tay lên mái tóc vàng óng của Alice và vuốt nhẹ xuống má cô. Cả Alice lẫn Quân đều run người lên. Alice không chống cự. Không phải cô bị liệt mà dường như cô đã buông xuôi. Quân giận điên người. Tên khốn kia đang xâm hại người con gái mà anh yêu. Cho dù trong người anh mang khí độc của rồng nước, cho dù anh với Alice vĩnh viễn không thể có mối quan hệ yêu đương lãng mạn được nữa thì anh vẫn không cho phép bất kỳ tên đàn ông nào đụng vào người cô trừ khi đó cũng là điều cô muốn. Anh biết mình muốn làm gì vào lúc này. Ngai vàng hoàng đế cũng không quan trọng bằng việc giải cứu người con gái mà anh yêu.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!