Quân chầm chậm bước tới. Đại Hỏa Đế Kiếm như đọc được ý nghĩ của anh, bắt đầu tỏa nhiệt dữ dội để cảnh cáo. Nhiệt độ trong phòng tăng vọt. Các vật liệu làm từ giấy, gỗ và nhựa bốc cháy. Cơ thể Quân nóng rực lên. Khi còn cách thanh kiếm năm mét, mái tóc của anh bốc khói, khí huyết trong người sôi sùng sục. Anh đã từng trải qua trạng thái này nhiều lần nên không hề cảm thấy hoảng sợ. Bước chân anh vẫn đều đặn và vững vàng. Anh cầm lấy thanh kiếm, ngay trong sát na ấy anh bị thanh kiếm khống chế ý thức và lập tức chém thẳng vào cổ họng của chính mình.
Nhiệt lượng khủng khiếp từ thanh kiếm tuôn trào, khiến cơ thể Quân cháy thành bụi. Ánh sáng vàng phát ra từ vị trí vốn là trái tim của anh, níu giữ các hạt bụi và dán chúng lại với nhau. Điều ấy khiến thanh kiếm càng trở nên giận giữ. Ngọn lửa chuyển từ màu cam sang màu xanh lam. Nó đang cố sức vượt qua lời nguyền của Xendai. Nó nhất định phải giết anh bằng được. Nhưng vì Xendai vốn là chủ nhân của nó, là người đã tạo ra nó, nên vẫn có sức khống chế tương đối với Đại Hỏa Ngọc. Nguồn năng lượng mà nó có thể trút giận lên người Quân không lớn như nó mong muốn. Cứ thế, một người một kiếm trải qua cuộc đấu tranh sinh tử.
Chúa Tể Vũ Trụ bình tĩnh ngồi đánh cờ một mình. Nhiệt độ trong căn phòng quá cao, cơ thể của người phụ nữ lẫn Moussa đều đã hóa than từ lâu, ngay cả các robot cấp thấp thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng vào đây cũng không thể trụ vững được. Dần dần, bàn cờ làm bằng chất liệu siêu bền cũng tan chảy. Chúa Tể Vũ Trụ đứng dậy, lơ lửng giữa không trung, hai tay chắp ra sau lưng, ánh mắt phát ra ánh sáng đỏ quạch, rõ ràng cảm thấy hứng thú. Hắn biết đây là thời điểm then chốt, chỉ cần Quân vượt qua được tất có khả năng khống chế Đại Hỏa Đế Kiếm.
Cơ thể Quân bị thiêu cháy rồi lại được tái sinh, cứ thế quá trình ấy diễn ra hàng nghìn lần trong một giây đồng hồ. Đại Hỏa Đế Kiếm tức giận cực độ. Quân có thể nghe tiếng nó thét gào điên cuồng. Anh còn nhìn thấy điều mà người khác không nhìn thấy được. Một biển lửa bao trùm khắp nơi, rộng hơn cả một hành tinh, rộng hơn cả Hệ Mặt Trời, rộng ngang một dải ngân hà. Cho dù bay với tốc độ ánh sáng cũng phải mất năm trăm nghìn năm mới đi được trọn vẹn từ đầu bên này sang đầu bên kia. Nhiệt độ bề mặt biển lửa ấy lên đến hàng chục nghìn độ C và nhiệt độ phần lõi lên đến hàng trăm triệu độ C, là nhiệt độ khủng khiếp nhất từ trước tới nay. Mọi thứ rơi vào đều hóa thành bụi chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi chưa đến một phần nghìn giây.
Quân chưa từng nhìn thấy điều gì kinh khủng đến thế. Bản thân sự tồn tại của nó đã thách thức thế giới quan của anh. Phải qua một khoảng thời gian rất lâu anh mới chấp nhận được điều mình đang nhìn thấy. Mọi thứ rành rành trước mặt, nhưng vì nó quá vĩ đại, quá siêu việt mà trở nên khó tin. Quy mô của nó, độ dày của nó, nhiệt năng của nó, cơn giận dữ điên cuồng của nó đều ở tầm vóc vũ trụ, con người đứng trước nó khác gì vi khuẩn đứng trước Trái Đất đâu? Ngay cả Chúa Tể Vũ Trụ so với nó cũng nhỏ bé không đáng kể. Chẳng trách hắn không cầm được Đại Hỏa Đế Kiếm. Lấy sức robot và công nghệ máy móc hiện nay, cho dù có sáu lớp hợp kim lạnh và hai vạn lò phản ứng hạt nhân siêu lớn chăng nữa, cũng chẳng nghĩa lý gì hết.
Biển lửa ấy, càng kỳ lạ thay, là một sinh vật sống có hình dạng của một biển lửa. Sinh vật này lớn hơn mọi sinh vật từng được biết đến. Nó có cảm xúc và sinh mạng. Nhưng Quân cảm giác hãy còn những bí mật lớn lao hơn thế.
- Đại Hỏa Đế Kiếm, hãy nghe ta nói. Ngươi không thể giết được ta, những gì ngươi đang làm hoàn toàn vô ích. Hãy từ bỏ đi. Hãy chấp nhận ta như ngươi đã từng chấp nhận Daniel và Moussa.
- Ta chưa từng chấp nhận chúng.
Âm thanh vừa the thé vừa chói tai vang lên trong đầu Quân khiến anh vừa sửng sốt vừa vui mừng như điên.
- Ngươi biết nói? Ngươi biết tư duy? Xendai từng nói rằng Hỏa Ngọc chỉ có cảm xúc của đứa trẻ lên ba.
- Đó là chuyện sau này. Ta là thanh kiếm đầu tiên mà Xendai tạo ra. Lúc đó hắn có tham vọng làm nên một thanh thần kiếm có thể chẻ đôi cả vũ trụ, vì thế mà hắn đã tạo ra ta, thứ vũ khí tối thượng mà ngay cả hắn cũng không thể kiểm soát được hoàn toàn. Hắn đã ban cho ta cảm xúc và nhận thức như một động vật sống thực thụ. Theo thời gian, nhận thức của ta dày lên, càng lúc càng sâu sắc, từ đó hình thành nên suy nghĩ và tư duy. Chuyện này trái với mong muốn ban đầu của Xendai.
- Tại sao Xendai lại phải tạo nên những viên ngọc có cảm xúc?
- Ha ha, hắn tự nhận mình là Sáng Thế Giả, hiểu không? Hắn muốn đóng vai trò của Chúa Trời, tạo ra một thế giới mới khác biệt với thế giới ban đầu, mà những đồ vật có cảm xúc là một trong số đó. Hắn thiết kế Hỏa Ngọc như một trò chơi nhằm thử năng lực của game thủ. Hỏa Ngọc có nhiều phòng, mỗi phòng có một cánh cửa ngăn cách, mỗi lần mở được một cánh cửa người chơi lại nhận được một phần thưởng nào đó, càng vào sâu bên trong phần thưởng càng giá trị.
- Trò chơi nào lại lấy mạng người chơi như thế?
- Trò chơi cuộc đời. Bởi phần thưởng quá giá trị nên rủi ro theo kèm cũng vô cùng lớn. Ngươi không thể trở thành một Kiếm Sĩ mà không đặt cược cả mạng sống. Tuy nhiên, việc thiết kế trò chơi theo cách này đã để lại các hậu quả không mong muốn cho chính Xendai.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!