Khu rừng tối om đầy vẻ ma quái. Vẫn những cái cây ấy nhưng vì một lý do nào đó mà ánh sáng đã tắt ngấm.
Quân chạm tay lên cành cây. Chúng xanh tươi và khỏe mạnh, nhưng anh linh cảm thấy chúng đang sợ hãi. Thời trai trẻ anh đã sống trong cánh rừng này năm năm, đủ dài để hiểu được những cái cây muốn kể câu chuyện gì. Trong rừng hẳn có một thứ gì đó đang khủng bố tinh thần của chúng, buộc chúng phải tự vệ bằng cách tắt ánh sáng để không thu hút sự chú ý của kẻ săn mồi.
Quân chậm rãi bước vào trong rừng.
Càng vào sâu, mùi tanh hôi càng bốc lên nồng nặc. Anh dần đoán ra sẽ bắt gặp điều gì.
Ở rất sâu trong cánh rừng, anh nhìn thấy cặp mắt màu xanh leo lét. Cặp mắt ấy to quá chừng, chiều dọc của con mắt còn cao gấp ba lần thân hình của Quân.
Sát Thần Xà! Mười năm đã trôi qua, xem chừng nó còn to lớn hơn xưa.
- Daniel! – Quân hắng giọng. – Ngươi đang trốn ở đâu?
Gọi mấy lần, cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói quen thuộc:
- Vũ Đế Quân.
Quân ngẩng đầu lên, thấy Daniel đang ngồi trên đầu con rắn. Lão là người cao lớn, nhưng so với con rắn khổng lồ trông chẳng khác gì hạt thóc.
- Quân đội của ngươi đã bị tiêu diệt. Ta đến đây để tiễn ngươi xuống địa ngục.
Daniel cười lớn:
- Ngươi đến đây để nạp mạng. Ta rất vui lòng.
- Ngươi nghĩ con rắn ngu ngốc này có thể cứu mạng mình chăng? Ta sẽ giết cả nó nữa vì nó đã giết Angelie của ta.
- Con trai ta, thất bại nhục nhã lần trước chẳng nhẽ còn chưa khiến con tỉnh ngộ. Con không thể thắng nổi Sát Thần Xà. Nó là Sát Thần Xà, thần thánh gặp nó còn chết huống chi là con.
- Ta mạnh hơn cả thần.
Quân nói một cách bình thản tựa như tuyên bố chấn động vừa rồi là chân lý không thể phủ nhận hay bài bác. Theo bàn tay nâng lên của anh, vô số sợi tơ kiếm bắt đầu tỏa ra. Mười sợi, hai mươi sợi, ba mươi sợi, Daniel cứ đếm mãi cho đến khi đủ hai trăm sợi mới dừng lại.
Daniel toát mồ hôi lạnh:
- Đây có phải là ảo giác không? Ngươi không thể khống chế cùng lúc hai trăm sợi tơ kiếm.
- Đó mới chỉ là sự khởi đầu.
Quân lại giơ bàn tay trái lên. Thêm một đống tơ kiếm nữa thoát ra từ bàn tay trái, số lượng không thua bàn tay phải dù chỉ một chút.
- Bốn trăm sợi. – Daniel thì thào. – Ngươi thật là một con quái vật. Đã thế còn là Thiên Thủ Nhị Tâm.
- Đó vẫn mới chỉ là sự khởi đầu.
Quân vung hai tay, bốn trăm sợi tơ kiếm tỏa ra, lấy tốc độ siêu vượt âm cắm chi chít lên người con rắn. Con rắn cong người, rống lên một tiếng đau đớn. Cú quật người của nó khiến cả một tán rừng rộng vài trăm mét vuông bị đè nát, những cây lâu năm cao cả chục mét thi nhau đổ rạp chẳng khác gì ngọn cỏ. Vốn nó mang trong mình DNA Kiếm Ma, vũ khí thông thường không tạo ra được bất kỳ tổn hại nào đáng kể. Làn da dày kết hợp với tốc độ tái tạo siêu việt cho phép nó tự chữa lành hầu như mọi vết thương trong khoảng thời gian tính bằng giây. Trong cuộc chạm trán lần trước, các sợi tơ của Quân đâm nó như gãi ngứa, thậm chí con rắn còn chẳng thèm phản ứng, nhưng lần này thì khác. Xét cả về số lượng, sức bền và đặc biệt là sức tàn phá thì các sợi tơ đều có sự nâng cấp đáng kể. Bốn trăm sợi tơ kiếm đâm vào người con rắn không phải để chọc thủng lớp thịt đệm mà để tìm máu. Tơ kiếm tìm được mạch máu rồi, lập tức truyền nhiệt năng khiến máu rắn sôi lên và bốc hơi. Các mao mạch khô cong, vỡ vụn. Cơ thể con rắn cố gắng tái tạo các cơ quan nội tạng đã bị hủy diệt nhưng tốc độ truyền nhiệt quá nhanh khiến tốc độ phục hồi không theo kịp. Nó có thể sống sót qua một trận hỏa thiêu dữ dội bên ngoài mà hầu như không xây xước gì, chỉ có điều lần này chính cơ thể của nó đang bốc cháy. Ngọn lửa xuất phát từ bên trong. Con rắn trở nên điên loạn. Nó quay đầu cắn cả chủ nhân của mình khiến Daniel phải bay vọt lên trời.
Mắt nhìn thấy con rắn chết đến nơi thì từ trên trời bổ xuống một nhát chém khủng khiếp khiến ngay cả Quân cũng phải kinh hãi. Thanh kiếm vừa bổ xuống dài tới bốn mét, ngang với Đại Hỏa Đế Kiếm và nguồn năng lượng bộc phát theo nhát chém ấy cũng không hề thua kém. Quân nhận ra thanh kiếm này. Thù Kiếm! Kiếm vừa hiện, nhiệt độ trong phạm vi bán kính năm mươi mét đã tăng vọt, cây khô bốc cháy. Tất cả các sợi tơ kiếm của Quân đều bị chặt đứt. Con rắn ngừng kêu, nó nằm im một chỗ, bắt đầu quá trình phục hồi. Cặp mắt của nó hướng sang Quân đầy vẻ thù hận.
Sắc mặt của Quân tái sầm. Từ trên trời cao, Thần Kiếm Thiên Ma nhảy bổ xuống cánh rừng, dũng mãnh như chiến thần Ares. Còn một người thứ hai nữa, tuy nhỏ bé nhưng cứng rắn và khôn ngoan.
- Katherine! Khá lắm. Vậy ra đây là kế hoạch của các ngươi. Giả vờ tuân phục để đâm sau lưng ta.
Katherine nhoẻn cười:
- Vũ Đế, hãy thử nghĩ xem làm sao gia đình ta có thể chia rẽ vì ngươi được?
- Một thứ gia đình quái thai. Bố là tên độc tài bị người người căm ghét, mẹ là một con điếm và đứa con là một quái vật.
Thần Kiếm Thiên Ma dùng một tay ôm đầu. Quân không cao giọng mà những lời nói vừa rồi như dao đâm vào tim gã. Gã biết tất cả đều là sự thật. Gã biết mẹ gã vẫn đêm đêm hầu hạ cho kẻ thù của mình trong khi bố gã bị cả Đế chế phỉ nhổ vì tội lạm sát. Gã cũng biết luôn mình đã được tạo ra như thế nào, mọi người nghĩ về mình ra sao và điều đó khiến gã cảm thấy đau khổ. Gã gầm lên một tiếng còn dữ dội hơn cả tiếng hổ gầm khiến Katherine phải vỗ nhẹ vào người gã để trấn an.
- Đừng để thằng khốn này thao túng tâm lý con. Bố con là hoàng đế khai quốc của Đế chế. Thằng ranh này đã lợi dụng sự nhân từ của bố con để cướp đoạt ngai vàng. Mẹ đã làm những điều buộc phải làm để giúp đỡ bố con trở lại vinh quang và bảo vệ mạng sống của con. Mẹ tự hào về điều đó. Còn con? Con là Vũ Trụ Đệ Nhất Kiếm Sĩ. Thằng ranh này không phải đối thủ.
- Vâng, thưa mẹ.
Thần Kiếm Thiên Ma lẩm bẩm trong mồm. Đôi mắt của gã chồng chất những đường vân đen khiến người ngoài nhìn vào cứ nhỡ tròng mắt của gã hoàn toàn chỉ có màu đen.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!