Một viên trung tá phản ứng gay gắt:
- Thưa hoàng tử điện hạ, tôi dám chắc rằng điện hạ không hiểu mình đang nói cái gì. Kế hoạch này chỉ có thể dẫn đến hai khả năng, một là toàn quân chết ngay trên không, hai là hạ cánh xuống đất rồi mới chết. Kiểu gì thì cũng không thể rút về bãi phóng lên sao Hỏa. Mà ngay cả nếu nhờ một phép màu nào đó giúp chúng ta làm được điều không tưởng tượng nổi này thì hệ thống phòng thủ không gian của chúng cũng sẽ bắn ta tan thây.
Một sĩ quan khác đồng tình:
- Điện hạ còn trẻ sao không đi quán bar giải khuây mà nghĩ công to việc lớn làm gì? Có lẽ hoàng đế bệ hạ chỉ nói đùa cho vui thôi, ai ngờ điện hạ ngây ngô, nghe xong tưởng thật. Nay việc đã đến nước này, điện hạ nên đến xin lỗi hoàng đế bệ hạ và xin trao trả chức vụ chỉ huy Thiếu Đoàn, như thế sẽ tốt cho tất cả chúng ta.
Quân cười nhạt:
- Các vị không ủng hộ ta thì cũng không sao. Nhưng vì đây là nhiệm vụ tối mật và thời gian không còn nhiều nên ta đành giam các vị lại để tránh thông tin bị lọt ra ngoài. Nếu ta may mắn trở về thì sẽ thả các vị ra, nếu không may ta tử nạn thì chỉ còn cách cầu mong phụ hoàng thể hiện lòng nhân từ. Lính đâu, bắt giữ hai vị trung tá, tống vào trong nhà giam.
Lính gác lập tức ập vào, đưa hai viên sĩ quan vào trong nhà tù quân đội. Những người khác nhìn thấy sợ mất vía. Họ không ngờ Quân lại điên cuồng đến thế, đúng là cha nào con nấy. Mặc dù xét về gene di truyền, rõ ràng Daniel và Quân chẳng có mối liên hệ gì nhưng xét về sự quyết đoán và dữ dội thì hai người tựa như đúc ra từ cùng một khuôn.
- Hoàng đế bệ hạ cho ta toàn quyền lãnh đạo Thiếu Đoàn. Ai không đồng tình có thể tố giác lên cha ta xem cha ta sẽ trả lời thế nào. Chỉ có điều đang thời buổi loạn lạc, mạng người như cỏ rác, các vị nên cẩn trọng trước khi tố giác kẻo phải chịu các hậu quả không mong muốn.
Quân nói xong, ngồi xuống, gác chân lên mặt bàn với thái độ kẻ cả. Không ai dám tỏ ý tức giận. Tất cả đều cúi đầu xuống chịu trận. Mặc dù ghét Quân cay đắng, các vị sĩ quan đã bị anh trấn nhiếp, họ hiểu rằng đây không phải là kẻ hiền lành và dễ trêu.
Một sĩ quan cấp thấp lên tiếng:
- Thưa hoàng tử, nếu đã nhất định phải tiến hành cuộc tấn công này thì tôi xin đề xuất sử dụng lực lượng robot.
Quân quay đầu sang nhìn, thấy người nói câu ấy còn trẻ, chắc chỉ hơn anh mấy tuổi, đeo quân hàm trung úy, bảng tên ghi Benjamin Graham.
- Anh là Benjamin?
Benjamin thẳng lưng, ngực hơi ưỡn lên, dõng dạc đáp lại:
- Vâng, thưa hoàng tử. Tôi là Benjamin Graham. Đồng đội thường gọi tôi là Super Ben.
- Super Ben?
- Vì tôi có nhiều sáng kiến nên họ gọi vui như vậy.
Quân bắt đầu tỏ ra hứng thú với chàng trai đầy kiêu hãnh này:
- Được lắm Super Ben, hãy giải thích cho tôi nghe ý kiến ban nãy của anh. Tại sao anh khuyên ta sử dụng robot? Chúng ta đánh nhau với robot mà lại sử dụng robot làm gì?
- Đều là robot nhưng robot do chúng ta tạo ra khác với robot thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng. Chúng được lập trình cẩn thận để trung thành với chúng ta. Hơn nữa, chúng ý thức được Chủng Tộc Cuối Cùng không xem chúng như đồng loại mà xem chúng như nô lệ. Về mặt này, con người đối xử với chúng còn nhân văn hơn nhiều. Ít nhất anh em binh lính chúng tôi cũng xem chúng là bạn, là đồng đội. Ở với chúng ta, chúng sẽ được sống, còn về với Chủng Tộc Cuối Cùng, chúng sẽ bị rã sắt vụn để lấy nguyên liệu tái chế.
- Ồ, thật thú vị. Nói tiếp đi.
- Robot là lực lượng chiến đấu cừ khôi. Chúng rõ ràng thua kém Chủng Tộc Cuối Cùng rất nhiều nhưng mạnh hơn con người. Chúng có thể bay lượn, bắn tên lửa, bắn đạn, sống sót trong môi trường không có không khí hoặc đầy phóng xạ hạt nhân. Quan trọng hơn, chúng có thể nhảy xuống tấn công Cơ sở X từ phi thuyền bốc cháy mà không cần dù hoặc máy bay con, trong khi việc triển khai một lực lượng con người có số lượng tương tự như vậy sẽ vừa chậm vừa dễ rơi vào tình trạng hỗn loạn, cho phép đối phương có đủ thời gian phản ứng.
- Chúng ta có bao nhiêu robot?
- Thiếu Đoàn của chúng ta chỉ có mười robot.
Quân nhảy dựng lên:
- Ít thế thôi à?
Trung úy Benjamin vội nói:
- Nhưng tổng lực lượng robot trong toàn quân vào khoảng hai nghìn. Nếu đây đã là nhiệm vụ tối cao thì hoàng tử thử đề xuất lên hoàng đế, cho phép huy động robot từ các Đại Đoàn xem sao.
- Ý hay lắm. Ta sẽ thử báo cáo lên.
Daniel nghe lời đề nghị này, không chút do dự liền đồng ý ngay. Hoàng đế ban sắc lệnh, yêu cầu tập hợp ngay các lực lượng robot, đặt dưới quyền chỉ huy thống nhất của Thiếu Đoàn Quân Tiên Phong. Các lãnh đạo Đại Đoàn mặc dù đầy bất mãn nhưng không ai dám công khai thắc mắc quyết định của người cai trị Đế chế.
Các lực lượng robot tuy không có sĩ quan, nhưng có những robot ưu tú hơn robot khác. Quân không hiểu tại sao lại như vậy. Chẳng phải chúng được sản xuất hàng loạt, tâm trí cùng được lập trình theo một khuôn mẫu hay sao? Benjamin cũng chịu, không thể lý giải được các hiện tượng tâm lý phức tạp trong cộng đồng robot, nhưng anh ta biết rằng có một robot nổi bật rất được các robot khác tín nhiệm. Tên anh chàng là Mike. Mike cao một mét tám, nặng tám mươi cân, tóc vàng mắt xanh, nhìn bề ngoài không thể nhận ra là robot. Anh chàng nói bằng một chất giọng rất Mỹ và thậm chí còn biết pha trò. Càng nhìn Mike, Quân càng nhận ra rằng trình độ phát triển khoa học công nghệ của Đế chế không thấp như anh tưởng.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!