Ma Vương không ham đánh, tay phải lắc nhẹ, sáu phần thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ theo sự điều khiển của hắn lập tức tụ lại, ráp nối với nhau. Vào thời điểm chúng được ráp nối, không có bất kỳ sự lạ nào xảy ra. Ma Vương không ham đánh nữa, trợn mắt nhìn, Thánh Sứ cũng dừng lại. Trên môi Thánh Sứ hơi nở nụ cười:
- Chẳng phải tôi đã nói sao? Không thể tái sinh cho con quái vật này chỉ bằng cách đặt sáu phần thi thể lại với nhau.
Chưa nói dứt lời, ngón tay trỏ trên bàn tay phải của Chúa Tể Vũ Trụ đã động đậy, chỉ vào người Thánh Sứ, bắn ra một tia sáng. Tia sáng này chính là Tia Chúa, uy lực vô tận, trên thế giới này không ai sánh kịp. Thánh Sứ thấy tia sáng bắn đến, chẳng kịp làm gì, bị Tia Chúa xuyên thủng người, hộc lên một tiếng nhẹ như tiếng thở, người bắn ra sau hai mươi mét, máu trào ra như suối. Sắc mặt của người đứng đầu Thánh Đoàn xám ngoét, còn đâu vẻ tươi sáng rực rỡ như thần như thánh?
Ngón tay của Chúa Tể Vũ Trụ tiếp tục động đậy, lần này chĩa về Ma Vương. Ma Vương sợ toát mồ hôi, vội lập ba hàng rào phòng thủ. Đầu tiên là một lượng cực lớn khói đen tỏa ra, khói này về chức năng không khác gì áo giáp có thể ngăn ngừa các vụ nổ quy mô lớn, người đứng bên trong hoàn toàn không chịu ảnh hưởng gì. Hàng rào phòng thủ thứ hai là Vương Kiếm, hàng rào thứ ba là thanh kiếm của Đại Sứ Ma Ấn. Ngón tay dường như có linh tính, đợi cho đến khi Ma Vương thiết lập đủ ba hàng rào phòng thủ mới từ tốn bắn ra một Tia Chúa, tia này xuyên thủng qua khói đen, chạm vào Vương Kiếm lập tức bắn tan, chạm tiếp vào thanh kiếm của Đại Sứ Ma Ấn, tiếp tục phá tan nốt. Ma Vương đã sớm mường tượng ra kết quả này, không đợi cho đến khi ba hàng rào phòng thủ tan vỡ đã sớm quay người bỏ chạy, ai ngờ lúc ấy kinh hoàng phát hiện ra chân mình nặng như chì, tựa như toàn thân đều đang chìm trong một đầm lầy đặc quánh không sao di chuyển được, chỉ có thể trơ mắt ra nhìn Tia Chúa găm thẳng vào đầu. Hắn biết trúng cú này tất chết, cho dù có là Kiếm Ma hay Kiếm Giời cũng không qua khỏi được, chỉ có thể trừng mắt ra đón nhận số phận của mình. Thật may mắn cho hắn, đúng lúc ấy ngón tay của Chúa Tể Vũ Trụ lại rơi xuống, Tia Chúa biến mất, Ma Vương thoát chết trong gang tấc.
Ma Vương thở hồng hộc, mồ hôi toát ra đầy người. Mọi thứ diễn ra chỉ trong vài giây đồng hồ mà hắn có cảm giác mình chết đi sống lại được mấy lần, thật là hú vía. Hắn nhìn sang người em trai Thánh Sứ lúc ấy đang sống dở chết dở, vội vàng chạy đến, định dùng khói đen để cứu em, nhưng khói đen cứ chạm đến miệng vết thương là bị đẩy lùi, không hề có tác dụng trị thương chút nào. Tia Chúa quá quái dị, không chỉ có sức công phá cực lớn mà sau khi phá hủy thân thể đối phương rồi còn lưu lại sức đề kháng không cho đối phương tái tạo cơ thể, ngay cả Thánh Sư và Ma Vương cũng chịu thua không thể làm gì được.
Người Thánh Sứ lúc ấy yếu lắm, hào quang tắt ngấm, da thịt nhợt nhạt, trông chẳng khác gì bệnh nặng sắp chết. Ma Vương đặt tay lên mũi, thấy hơi thở của Thánh Sứ càng lúc càng suy kiệt, dần dần chẳng thấy đâu nữa, đau lòng không sao chịu được.
- Kevin, cố lên nào.
Thánh Sứ sắc mặt trắng bệch, miệng nở nụ cười yếu ớt:
- Tyler, đừng buồn, ai cũng phải chết thôi.
- Chưa đến lúc mày chết đâu. Có tao ở đây mày không chết được đâu.
Ma Vương gọi Vương Kiếm ra, không chút do dự cầm thanh kiếm tự rạch cổ tay mình, lấy máu nhỏ vào mồm của Thánh Sứ, dùng cách này để đưa năng lượng tái tạo vào trong người ông ta. Thánh Sứ được uống máu, quá trình tái tạo được đẩy nhanh lên đôi chút, nhưng xem chừng vẫn chưa đủ, sức tàn phá của vết thương vẫn lớn hơn khả năng phục hồi của cơ thể. Ma Vương nhận ra điều này, trong bụng cảm thấy bồn chồn. Hắn hét lớn một tiếng, cơ thể tự động phát nổ, máu bắn phọt ra, chùm lấy người Thánh Sứ. Cơ thể của hắn tái tạo ngay lập tức, máu chảy đầy trong huyết quản, rồi lại phát nổ, cứ liên tục như thế chục lần, cả người Thánh Sứ chìm trong máu của Ma Vương. Tốc độ hồi phục được đẩy nhanh cực điểm, ông ta kêu lên một tiếng, người đứng bật dậy, giũ áo một cái đã sạch bong, khắp người hào quang tỏa ra chói lọi.
Thánh Sứ cảm động thốt lên:
- Tyler, cảm ơn anh đã cứu em.
Ma Vương gạt phắt tay của Thánh Sứ đang chìa ra:
- Cút.
Thánh Sứ ngạc nhiên, không hiểu tại sao. Hóa ra Ma Vương thấy việc đầu tiên Thánh Sứ làm khi khỏe lại là tẩy sạch máu trên áo, trong bụng nổi lòng tự ái, cảm thấy Thánh Sứ không tôn trọng công sức của mình.
- Mày luôn như vậy, Kevin. Cứ mỗi lần tao hy sinh tính mạng để cứu mày, mày lại giũ sạch đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mày là một thằng vô ơn bội nghĩa.
Thánh Sứ cả kinh, vội phân trần:
- Tôi không có ý đó.
- Mày im mồm đi. Không cần phải nói thêm gì nữa.
Ma Vương trừng mắt lên nhìn. Thái độ đầy vẻ thù địch. Thánh Sứ buông thõng tay, dáng vẻ bất lực.
Ma Vương quay đầu về phía thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ lúc ấy đã tách rời nhau ra, lẩm bẩm:
- Danh xưng Chúa Tể Vũ Trụ quả nhiên không phải chuyện đùa. Chỉ một ngón tay đã khiến chúng ta suýt toi mạng. Thôi đừng nghĩ đến việc hồi sinh cho hắn, chúng ta không khống chế nổi đâu.
Thánh Sứ thở dài:
- Không thể tái sinh cho hắn, vậy thì phải hủy đi, nếu không hủy được, thì phải cất giấu đi, chứ để các mảnh thi thể này ở cạnh nhau không phải là ý hay.
- Cất đi đâu? Cất đi đâu cũng bị tìm ra thôi. Thằng khốn Bom Thần có thiết bị dò hợp kim lạnh đấy.
Hai anh em giống như người đang chơi trò chôn giấu kho báu, bàn bạc miệt mài.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!