Đại Sứ là năng lực biến hình đặc dị do họ cùng nhau sáng tạo ra, nó nhân ba sức mạnh của mỗi người, trở thành tồn tại đáng gờm, nhưng khi đối đầu với các đại cao thủ đang xuất hiện ngày càng nhiều thì các Đại Sứ không còn sức uy hiếp như trước nữa.
Thánh Sứ và Ma Vương bắt đầu hiểu rõ giới hạn của mình sau cuộc đấu sinh tử với Alice. Cô gái trẻ tuổi này chỉ xòe bàn tay ra cũng có thể đánh bại họ một cách dễ dàng.
Đó là chưa kể đến Cơ Sở Y dường như còn mạnh hơn Alice nhiều lần. So với Cơ Sở Y, họ chỉ như hai con kiến.
Ma Vương là kẻ can trường, không chịu cúi đầu khuất phục trước cường quyền, nhưng cũng đồng thời khao khát sức mạnh hơn bất kỳ ai khác. Hắn không giới hạn mình trong vỏ bọc đạo đức, luôn sẵn sàng phá vỡ mọi khuôn khổ chỉ để đạt tới cảnh giới sức mạnh cao hơn.
Chẳng phải ngẫu nhiên mà Tyler lại trở thành Ma Vương và khiến cho cộng đồng Kiếm Sĩ vừa căm ghét vừa khiếp sợ. Đó là một con người có bản chất phức tạp, tự cho mình là thông minh và không thích bị dụ dỗ, nhưng hễ nghe đến hai chữ “sức mạnh” lại sáng mắt lên.
Thánh Sứ điềm tĩnh hơn anh trai mình rất nhiều, tuy cũng theo đuổi sức mạnh, nhưng bản chất không giống như Ma Vương.
Tâm niệm trước sau không thay đổi của Thánh Sứ là bảo vệ con người chống lại cường quyền robot, nhưng ông ta cũng nhận thức được đây là một mục tiêu vô cùng khó đạt được. Nếu không sở hữu sức mạnh vượt trội thì không có cách nào chống lại những con robot đang tiến hóa với tốc độ kinh khủng.
Chúa Tể Vũ Trụ nói rằng có thể phá vỡ trần sức mạnh của Đại Sứ Thánh Ấn và mở ra một không gian mới không giới hạn, nếu điều đó là thật thì lời đề nghị này thật khó cưỡng lại.
- Sẽ nói dối nếu bảo tôi không quan tâm đến đề nghị của anh, nhưng tôi muốn hỏi cho rõ ràng trước khi quyết định. Anh sẽ làm như thế nào để phá bỏ trần sức mạnh của Đại Sứ Thánh Ấn?
Chúa Tể Vũ Trụ nhoẻn cười:
- Đơn giản thôi. Trước tiên cần phải hiểu cơ chế nào đã giúp các ngươi tạo ra các Ấn Sứ. Các Ấn Sứ là một cơ chế khuyếch đại sức mạnh sẵn có lên gấp nhiều lần, nhưng sự khuyếch đại này không đến từ không khí mà phải có sự trả giá. Sự trả giá ấy không đến từ sinh mệnh, sức khỏe, tuổi thọ như thông thường mà đến từ Hỏa Ngọc. Ta nhìn qua là nhận ra ngay. Các viên Hỏa Ngọc của các ngươi trông mong manh hơn bình thường rất nhiều, cho thấy các ngươi đang khai thác chúng quá độ.
Thánh Sứ rùng mình.
Chúa Tể Vũ Trụ chỉ liếc một cách đã nhìn thấu bí mật lớn nhất đời của bọn họ.
Con robot này quả nhiên có đủ tư cách làm chúa tể vũ trụ.
- Ta đã nghiên cứu về Hỏa Ngọc trong một thời gian rất dài, tự tin rằng về mặt này chẳng ai hiểu rõ hơn mình. Sáu viên Hỏa Ngọc kết hợp lại tạo thành một hình lục giác, về bản chất là mở ra một cái cổng để năng lượng vũ trụ đổ vào, nguồn năng lượng này vô cùng lớn, sức người dùng bao giờ mới hết? Ta khẳng định dùng mấy nghìn tỷ đời cũng không hết. Giới hạn của nó không nằm ở quy mô năng lượng, mà ở đường truyền. Đường truyền năng lượng từ vũ trụ đến người dùng bị Xendai kiểm soát nên không thể trích xuất quá nhiều. Chính vì thế mà một nhát chém của Ấn Sứ chỉ có thể gấp ba lần sức mạnh cá nhân của các ngươi, và các Ấn Sứ chỉ có thể tồn tại được trong một khoảng thời gian ngắn trước khi tiêu biến mất vì đường truyền đổ vỡ không kéo dài được lâu. Đây là thiết kế của Xendai, ta cũng chẳng thể thay đổi được. Tuy nhiên, Xendai cũng đặt sẵn một cơ chế khác, cơ chế hợp nhất các Hỏa Ngọc để tạo ra sức mạnh lớn hơn. Các Kiếm Sĩ có thể chồng Hỏa Ngọc lên nhau và hợp nhất sức mạnh của nhiều thanh kiếm.
- Ví dụ như Tam Đầu Thú.
- Ta không biết thanh kiếm đó. Nhưng cơ chế là rất rõ ràng. Chúng ta chỉ cần biến đổi một chút, thay vì hợp nhất sức mạnh của nhiều thanh kiếm, sao chúng ta không hợp nhất sức mạnh của nhiều Hỏa Ngọc? Chuyện này ta không chỉ nghĩ trong đầu mà còn tiến hành thí nghiệm trong thực tế rồi. Ngươi có Hỏa Ngọc thừa ở đó không?
Thánh Sứ gật đầu, ném từ trong túi áo ra mười viên Hỏa Ngọc.
- Đúng là chủ nhân Thánh Đoàn, lúc nào cũng có tài nguyên dư dả đút túi.
- Còn nữa không?
Thánh Sứ lại ném ra mười viên ngọc khác.
- Được rồi, ta sẽ cho ngươi thấy những điều kỳ diệu.
Chúa Tể Vũ Trụ cách không hút hai mươi viên Hỏa Ngọc về gần mình, lại lấy thêm một viên ngọc từ cổ tay của Thánh Sứ. Hắn đặt viên ngọc lấy từ cổ tay Thánh Sứ vào chính giữa, cho hai mươi viên ngọc còn lại quay quanh, đoạn dùng Siêu Trường Lực phá vỡ hai mươi viên ấy.
Những tia sáng phát ra từ hai mươi viên Hỏa Ngọc bị vỡ lập tức bâu lấy viên ngọc còn nguyên vẹn, tựa như chúng đang tìm nơi trú ẩn mới.
Thánh Sứ thốt lên:
- Sao tôi chưa thấy hiện tượng này xảy ra trước đây?
Chúa Tể Vũ Trụ cười đáp:
- Nó không tự nhiên xảy ra mà cần có sự điều hướng. Ta là người duy nhất đang sống hiện nay có năng lực này. Còn một con quái vật nữa cũng từng có khả năng ấy, chính là Đại Hỏa Ngọc. Nó có thể giết chết và hút cạn bể năng lượng của các viên Hỏa Ngọc nhỏ hơn. Nhưng có lẽ nó đã vỡ tan ra thành các hạt bụi mất rồi. Đó là ta hy vọng như vậy.
Chúa Tể Vũ Trụ ném trả lại viên Hỏa Ngọc cho Thánh Sứ. Thánh Sứ cầm lên, chăm chú ngắm nhìn. Viên Hỏa Ngọc có kích thước không thay đổi so với lúc trước, nhưng bên trong nó hiện ra hai mươi tầng mây chồng chất lên nhau. Mỗi tầng mây đều cực mỏng, nhưng cực kỳ rõ ràng.
Trong lòng Thánh Sứ cảm thấy hồi hộp. Ông ta đặt viên ngọc vào cùng với năm viên còn lại, chúng hợp nhất với nhau tạo thành hình lục giác huyền thoại, về hình thức thì không có gì khác, nhưng tốc độ của dòng chảy năng lượng rõ ràng thay đổi, tăng gấp đôi so với trước. Tính ra, sức mạnh của Đại Sứ Thánh Ấn cũng sẽ tăng lên gấp đôi, nhát chém của Ấn Sứ sẽ bằng nhát chém của Thánh Sứ nhân lên sáu lần.
Ma Vương thấy vậy, không chờ được nữa, vội nói:
- Hãy cải tạo viên ngọc của ta nữa.
Chúa Tể Vũ Trụ hỏi:
- Ngươi có Hỏa Ngọc thừa không?
Ma Vương móc mãi mới ra được mười viên ngọc. Ma Đoàn cũng thuộc loại giàu có, nhưng sao có thể so sánh với Thánh Đoàn được chính phủ và tỷ phú các nước tài trợ cật lực? Ma Vương cũng vì thế mà nghèo hơn Thánh Sứ nhiều.
Ma Vương quay đầu sang hỏi Thánh Sứ:
- Mày còn ngọc không?
Thánh Sứ lắc đầu:
- Tôi dùng hết rồi.
Ma Vương hỏi Chúa Tể Vũ Trụ:
- Chỉ từng này ngọc có dùng được không?
- Ít quá. Miễn cưỡng thì cũng được, nhưng hiệu quả rất thấp, có lẽ chỉ có thể tăng gấp rưỡi sức mạnh của Ấn Sứ, nhát chém của Đại Sứ Ma Đoàn sẽ thua Đại Sứ Thánh Đoàn nửa bậc.
Sắc mặt của Ma Vương xám xịt.
- Sao lúc nào mày cũng chiếm tiện nghi của tao hết vậy, Kevin?
Thánh Sứ nói với vẻ áy náy:
- Tôi thật không biết anh chỉ có từng đấy ngọc.
- Sao mày có thể không biết được? Mày biết tao không tích góp Hỏa Ngọc và chắc chắn không có nhiều bằng mày. Vậy mà mày không nghĩ cho tao chút nào? Mày chắc không xem tao là anh trai mày rồi.
- Anh đừng nói vậy. Nếu biết trước điều gì sẽ xảy ra thì nhất định tôi sẽ chia cho anh một nửa để hai chúng ta ngang nhau. Tôi chưa bao giờ tính toán với anh điều gì.
- Chỉ có tao mới là người chưa từng tính toán với mày điều gì, Kevin. Mày luôn tìm cách thu vén lợi ích về mình.
Chúa Tể Vũ Trụ mắng:
- Hai người các ngươi im cả đi. Sau này các ngươi tìm được ngọc thì mang về đây, nhưng các ngươi phải mang theo cả cái đầu của Super Y nữa, không có cái đầu nó thì đừng về đây gặp ta làm gì. Kẻ nào lấy được đầu của Super Y sẽ nhận được phần thưởng vô hạn.
Thánh Sứ và Ma Vương đều là các nhân vật kiệt xuất, lập tức nhìn ra lỗ hổng trong lời dụ ngọt của Chúa Tể Vũ Trụ.
Super Y chết rồi thì hắn cần họ làm gì nữa? Đến tìm hắn lúc ấy khác gì lao đầu vào chỗ chết?
Nhưng đôi khi không phải cứ nhìn thấu được bản chất của vấn đề là có thể đi theo con đường đúng đắn, giống như người biết rõ hút thuốc lá có hại cho cơ thể nhưng vì tâm trạng quá nhiều chuyện phiền não mà vẫn phải hút không sao dứt ra được.
Lúc này Ma Vương đã bị ma đưa lối, quỷ dẫn đường, tâm trí không còn bình thường nữa, liền khảng khái đáp lời:
- Ta sẽ mang đầu của Super Y về đây cùng tất cả Hỏa Ngọc trên thế gian.
Thánh Sứ liếc nhìn anh trai, trong đầu nổi lên bao suy nghĩ mà không dám nói ra.
Ông ta định bụng sẽ khuyên nhủ Ma Vương khi hai người đã rời khỏi Mặt Trời, cách xa Chúa Tể Vũ Trụ.
Chúa Tể Vũ Trụ nhìn Thánh Sứ tựa như đọc được hết suy nghĩ trong đầu ông ta, nhưng hắn cũng không nói gì. Đây là ván cờ mà ai cũng tính được nước đi của đối phương, mọi lời nói lúc này đều trở nên vô nghĩa.
- Các ngươi đi đi và làm những gì ta bảo. Ta sẽ tiễn các ngươi về đến Trái Đất.
Theo ý muốn của Chúa Tể Vũ Trụ, Thần Quang đang bao bọc lấy Thánh Sứ và Ma Vương đột ngột tách ra, bằng lực cực mạnh bắn về phía Trái Đất, chẳng mấy chốc đã thoát li tầm ảnh hưởng của Mặt Trời và tiến vào không gian liên hành tinh.
Khi đã bay được vài trăm nghìn cây số, Thần Quang mới tan đi, để hai Kiếm Sĩ dùng Hỏa Kiếm hoàn thành nốt chặng đường còn lại.
Trong môi trường chân không, hai người muốn nói chuyện với nhau cũng chẳng làm được, đành ôm bụng ấm ức chờ đợi đến khi trở về Trái Đất.
Khi tiến vào bầu khí quyển Trái Đất, họ kinh ngạc nhận ra rằng trời đất như sụp đổ, khắp nơi đều là lửa đỏ cháy sáng, không khí bị nung nóng dữ dội, môi trường quá khắc nghiệt người bình thường không sao thở nổi. Vạn vật bốc cháy, cây cối hóa thành than, sông ngòi cạn khô. Trên mặt đất đâu đâu cũng thấy chồng chất xác người, mùi thịt cháy khét lợm giọng đến nôn mửa.
Trận đại chiến lớn nhất trong lịch sử nhân loại đã bắt đầu rồi.
Thánh Sứ và Ma Vương bắt đầu hiểu rõ giới hạn của mình sau cuộc đấu sinh tử với Alice. Cô gái trẻ tuổi này chỉ xòe bàn tay ra cũng có thể đánh bại họ một cách dễ dàng.
Đó là chưa kể đến Cơ Sở Y dường như còn mạnh hơn Alice nhiều lần. So với Cơ Sở Y, họ chỉ như hai con kiến.
Ma Vương là kẻ can trường, không chịu cúi đầu khuất phục trước cường quyền, nhưng cũng đồng thời khao khát sức mạnh hơn bất kỳ ai khác. Hắn không giới hạn mình trong vỏ bọc đạo đức, luôn sẵn sàng phá vỡ mọi khuôn khổ chỉ để đạt tới cảnh giới sức mạnh cao hơn.
Chẳng phải ngẫu nhiên mà Tyler lại trở thành Ma Vương và khiến cho cộng đồng Kiếm Sĩ vừa căm ghét vừa khiếp sợ. Đó là một con người có bản chất phức tạp, tự cho mình là thông minh và không thích bị dụ dỗ, nhưng hễ nghe đến hai chữ “sức mạnh” lại sáng mắt lên.
Thánh Sứ điềm tĩnh hơn anh trai mình rất nhiều, tuy cũng theo đuổi sức mạnh, nhưng bản chất không giống như Ma Vương.
Tâm niệm trước sau không thay đổi của Thánh Sứ là bảo vệ con người chống lại cường quyền robot, nhưng ông ta cũng nhận thức được đây là một mục tiêu vô cùng khó đạt được. Nếu không sở hữu sức mạnh vượt trội thì không có cách nào chống lại những con robot đang tiến hóa với tốc độ kinh khủng.
Chúa Tể Vũ Trụ nói rằng có thể phá vỡ trần sức mạnh của Đại Sứ Thánh Ấn và mở ra một không gian mới không giới hạn, nếu điều đó là thật thì lời đề nghị này thật khó cưỡng lại.
- Sẽ nói dối nếu bảo tôi không quan tâm đến đề nghị của anh, nhưng tôi muốn hỏi cho rõ ràng trước khi quyết định. Anh sẽ làm như thế nào để phá bỏ trần sức mạnh của Đại Sứ Thánh Ấn?
Chúa Tể Vũ Trụ nhoẻn cười:
- Đơn giản thôi. Trước tiên cần phải hiểu cơ chế nào đã giúp các ngươi tạo ra các Ấn Sứ. Các Ấn Sứ là một cơ chế khuyếch đại sức mạnh sẵn có lên gấp nhiều lần, nhưng sự khuyếch đại này không đến từ không khí mà phải có sự trả giá. Sự trả giá ấy không đến từ sinh mệnh, sức khỏe, tuổi thọ như thông thường mà đến từ Hỏa Ngọc. Ta nhìn qua là nhận ra ngay. Các viên Hỏa Ngọc của các ngươi trông mong manh hơn bình thường rất nhiều, cho thấy các ngươi đang khai thác chúng quá độ.
Thánh Sứ rùng mình.
Chúa Tể Vũ Trụ chỉ liếc một cách đã nhìn thấu bí mật lớn nhất đời của bọn họ.
Con robot này quả nhiên có đủ tư cách làm chúa tể vũ trụ.
- Ta đã nghiên cứu về Hỏa Ngọc trong một thời gian rất dài, tự tin rằng về mặt này chẳng ai hiểu rõ hơn mình. Sáu viên Hỏa Ngọc kết hợp lại tạo thành một hình lục giác, về bản chất là mở ra một cái cổng để năng lượng vũ trụ đổ vào, nguồn năng lượng này vô cùng lớn, sức người dùng bao giờ mới hết? Ta khẳng định dùng mấy nghìn tỷ đời cũng không hết. Giới hạn của nó không nằm ở quy mô năng lượng, mà ở đường truyền. Đường truyền năng lượng từ vũ trụ đến người dùng bị Xendai kiểm soát nên không thể trích xuất quá nhiều. Chính vì thế mà một nhát chém của Ấn Sứ chỉ có thể gấp ba lần sức mạnh cá nhân của các ngươi, và các Ấn Sứ chỉ có thể tồn tại được trong một khoảng thời gian ngắn trước khi tiêu biến mất vì đường truyền đổ vỡ không kéo dài được lâu. Đây là thiết kế của Xendai, ta cũng chẳng thể thay đổi được. Tuy nhiên, Xendai cũng đặt sẵn một cơ chế khác, cơ chế hợp nhất các Hỏa Ngọc để tạo ra sức mạnh lớn hơn. Các Kiếm Sĩ có thể chồng Hỏa Ngọc lên nhau và hợp nhất sức mạnh của nhiều thanh kiếm.
- Ví dụ như Tam Đầu Thú.
- Ta không biết thanh kiếm đó. Nhưng cơ chế là rất rõ ràng. Chúng ta chỉ cần biến đổi một chút, thay vì hợp nhất sức mạnh của nhiều thanh kiếm, sao chúng ta không hợp nhất sức mạnh của nhiều Hỏa Ngọc? Chuyện này ta không chỉ nghĩ trong đầu mà còn tiến hành thí nghiệm trong thực tế rồi. Ngươi có Hỏa Ngọc thừa ở đó không?
Thánh Sứ gật đầu, ném từ trong túi áo ra mười viên Hỏa Ngọc.
- Đúng là chủ nhân Thánh Đoàn, lúc nào cũng có tài nguyên dư dả đút túi.
- Còn nữa không?
Thánh Sứ lại ném ra mười viên ngọc khác.
- Được rồi, ta sẽ cho ngươi thấy những điều kỳ diệu.
Chúa Tể Vũ Trụ cách không hút hai mươi viên Hỏa Ngọc về gần mình, lại lấy thêm một viên ngọc từ cổ tay của Thánh Sứ. Hắn đặt viên ngọc lấy từ cổ tay Thánh Sứ vào chính giữa, cho hai mươi viên ngọc còn lại quay quanh, đoạn dùng Siêu Trường Lực phá vỡ hai mươi viên ấy.
Những tia sáng phát ra từ hai mươi viên Hỏa Ngọc bị vỡ lập tức bâu lấy viên ngọc còn nguyên vẹn, tựa như chúng đang tìm nơi trú ẩn mới.
Thánh Sứ thốt lên:
- Sao tôi chưa thấy hiện tượng này xảy ra trước đây?
Chúa Tể Vũ Trụ cười đáp:
- Nó không tự nhiên xảy ra mà cần có sự điều hướng. Ta là người duy nhất đang sống hiện nay có năng lực này. Còn một con quái vật nữa cũng từng có khả năng ấy, chính là Đại Hỏa Ngọc. Nó có thể giết chết và hút cạn bể năng lượng của các viên Hỏa Ngọc nhỏ hơn. Nhưng có lẽ nó đã vỡ tan ra thành các hạt bụi mất rồi. Đó là ta hy vọng như vậy.
Chúa Tể Vũ Trụ ném trả lại viên Hỏa Ngọc cho Thánh Sứ. Thánh Sứ cầm lên, chăm chú ngắm nhìn. Viên Hỏa Ngọc có kích thước không thay đổi so với lúc trước, nhưng bên trong nó hiện ra hai mươi tầng mây chồng chất lên nhau. Mỗi tầng mây đều cực mỏng, nhưng cực kỳ rõ ràng.
Trong lòng Thánh Sứ cảm thấy hồi hộp. Ông ta đặt viên ngọc vào cùng với năm viên còn lại, chúng hợp nhất với nhau tạo thành hình lục giác huyền thoại, về hình thức thì không có gì khác, nhưng tốc độ của dòng chảy năng lượng rõ ràng thay đổi, tăng gấp đôi so với trước. Tính ra, sức mạnh của Đại Sứ Thánh Ấn cũng sẽ tăng lên gấp đôi, nhát chém của Ấn Sứ sẽ bằng nhát chém của Thánh Sứ nhân lên sáu lần.
Ma Vương thấy vậy, không chờ được nữa, vội nói:
- Hãy cải tạo viên ngọc của ta nữa.
Chúa Tể Vũ Trụ hỏi:
- Ngươi có Hỏa Ngọc thừa không?
Ma Vương móc mãi mới ra được mười viên ngọc. Ma Đoàn cũng thuộc loại giàu có, nhưng sao có thể so sánh với Thánh Đoàn được chính phủ và tỷ phú các nước tài trợ cật lực? Ma Vương cũng vì thế mà nghèo hơn Thánh Sứ nhiều.
Ma Vương quay đầu sang hỏi Thánh Sứ:
- Mày còn ngọc không?
Thánh Sứ lắc đầu:
- Tôi dùng hết rồi.
Ma Vương hỏi Chúa Tể Vũ Trụ:
- Chỉ từng này ngọc có dùng được không?
- Ít quá. Miễn cưỡng thì cũng được, nhưng hiệu quả rất thấp, có lẽ chỉ có thể tăng gấp rưỡi sức mạnh của Ấn Sứ, nhát chém của Đại Sứ Ma Đoàn sẽ thua Đại Sứ Thánh Đoàn nửa bậc.
Sắc mặt của Ma Vương xám xịt.
- Sao lúc nào mày cũng chiếm tiện nghi của tao hết vậy, Kevin?
Thánh Sứ nói với vẻ áy náy:
- Tôi thật không biết anh chỉ có từng đấy ngọc.
- Sao mày có thể không biết được? Mày biết tao không tích góp Hỏa Ngọc và chắc chắn không có nhiều bằng mày. Vậy mà mày không nghĩ cho tao chút nào? Mày chắc không xem tao là anh trai mày rồi.
- Anh đừng nói vậy. Nếu biết trước điều gì sẽ xảy ra thì nhất định tôi sẽ chia cho anh một nửa để hai chúng ta ngang nhau. Tôi chưa bao giờ tính toán với anh điều gì.
- Chỉ có tao mới là người chưa từng tính toán với mày điều gì, Kevin. Mày luôn tìm cách thu vén lợi ích về mình.
Chúa Tể Vũ Trụ mắng:
- Hai người các ngươi im cả đi. Sau này các ngươi tìm được ngọc thì mang về đây, nhưng các ngươi phải mang theo cả cái đầu của Super Y nữa, không có cái đầu nó thì đừng về đây gặp ta làm gì. Kẻ nào lấy được đầu của Super Y sẽ nhận được phần thưởng vô hạn.
Thánh Sứ và Ma Vương đều là các nhân vật kiệt xuất, lập tức nhìn ra lỗ hổng trong lời dụ ngọt của Chúa Tể Vũ Trụ.
Super Y chết rồi thì hắn cần họ làm gì nữa? Đến tìm hắn lúc ấy khác gì lao đầu vào chỗ chết?
Nhưng đôi khi không phải cứ nhìn thấu được bản chất của vấn đề là có thể đi theo con đường đúng đắn, giống như người biết rõ hút thuốc lá có hại cho cơ thể nhưng vì tâm trạng quá nhiều chuyện phiền não mà vẫn phải hút không sao dứt ra được.
Lúc này Ma Vương đã bị ma đưa lối, quỷ dẫn đường, tâm trí không còn bình thường nữa, liền khảng khái đáp lời:
- Ta sẽ mang đầu của Super Y về đây cùng tất cả Hỏa Ngọc trên thế gian.
Thánh Sứ liếc nhìn anh trai, trong đầu nổi lên bao suy nghĩ mà không dám nói ra.
Ông ta định bụng sẽ khuyên nhủ Ma Vương khi hai người đã rời khỏi Mặt Trời, cách xa Chúa Tể Vũ Trụ.
Chúa Tể Vũ Trụ nhìn Thánh Sứ tựa như đọc được hết suy nghĩ trong đầu ông ta, nhưng hắn cũng không nói gì. Đây là ván cờ mà ai cũng tính được nước đi của đối phương, mọi lời nói lúc này đều trở nên vô nghĩa.
- Các ngươi đi đi và làm những gì ta bảo. Ta sẽ tiễn các ngươi về đến Trái Đất.
Theo ý muốn của Chúa Tể Vũ Trụ, Thần Quang đang bao bọc lấy Thánh Sứ và Ma Vương đột ngột tách ra, bằng lực cực mạnh bắn về phía Trái Đất, chẳng mấy chốc đã thoát li tầm ảnh hưởng của Mặt Trời và tiến vào không gian liên hành tinh.
Khi đã bay được vài trăm nghìn cây số, Thần Quang mới tan đi, để hai Kiếm Sĩ dùng Hỏa Kiếm hoàn thành nốt chặng đường còn lại.
Trong môi trường chân không, hai người muốn nói chuyện với nhau cũng chẳng làm được, đành ôm bụng ấm ức chờ đợi đến khi trở về Trái Đất.
Khi tiến vào bầu khí quyển Trái Đất, họ kinh ngạc nhận ra rằng trời đất như sụp đổ, khắp nơi đều là lửa đỏ cháy sáng, không khí bị nung nóng dữ dội, môi trường quá khắc nghiệt người bình thường không sao thở nổi. Vạn vật bốc cháy, cây cối hóa thành than, sông ngòi cạn khô. Trên mặt đất đâu đâu cũng thấy chồng chất xác người, mùi thịt cháy khét lợm giọng đến nôn mửa.
Trận đại chiến lớn nhất trong lịch sử nhân loại đã bắt đầu rồi.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!