Alice thấy đàn bướm chết sạch, muốn òa lên khóc mà hệ thần kinh đã bị khí độc khống chế, chỉ có thể trừng mắt ra nhìn. Tròng mắt của cô đỏ quạch, ánh lên nỗi căm hận với quân bạo tàn. Quân tận dụng thời cơ, lao đến cắt dây trói của cô, bế cô bay lên trời.
Con rắn rướn người muốn đuổi theo. Daniel huýt sáo cản lại. Nó quay phắt đầu, cái lưỡi chẻ thè ra đầy giận dữ. Daniel quắc mắt nhìn nó. Trên người lão lúc này không có kiếm, cũng chẳng trang bị loại vũ khí nào, nhưng lão là người tạo ra con rắn, giống như ông bố già yếu vẫn có uy lực trước đứa con đã trưởng thành. Con rắn cụp mắt xuống, quay đầu sang chỗ khác.
- Giết nó.
Daniel chỉ tay vào Angelie. Cô ngước đầu nhìn lên Quân và Alice đã bay xa, thở dài một tiếng não lòng. Từ nãy đến giờ Quân vì Alice mà ra sức, rõ ràng trong lòng anh vị trí của cô ta vẫn nặng hơn. Cô không sợ con rắn, cũng chẳng quan tâm đến cái chết, chỉ thấy buồn thương cho số kiếp của mình mà thôi. Cô không biết rằng vì tình thế cấp bách mà Quân phải ưu tiên Alice trước, lúc này thấy con rắn quay đầu lại nhìn Angelie, trong bụng lo lắng bồn chồn, ruột gan như muốn đứt ra từng khúc. Trên tay anh bế Alice đang tê liệt. Tiểu Ca không làm gì nổi con rắn. Đã trốn được đến nơi an toàn rồi còn quay lại khác gì tìm cái chết. Chỉ có thằng ngu hoặc mất trí mới làm vậy. Quân vốn là người khôn ngoan, xưa nay làm gì cũng tính toán cẩn thận, bây giờ bị giằng xé giữa tình yêu và lý trí, máu trong người sôi lên, chỉ căm hận mình không đủ bản lĩnh để bảo vệ cho cô gái mình thương.
Daniel ngẩng đầu nhìn Quân với vẻ châm biếm:
- Đầu hàng thì ta tha cho Angelie khỏi chết.
Quân hỏi:
- Ông sẽ giữ lời hứa chứ?
- Tất nhiên là có.
Quân rất muốn tin lời hứa đó, nhưng rồi anh nhớ lại sự phản trắc của lão khi bán đứng anh và Thiếu Đoàn Quân Tiên Phong cho Chủng Tộc Cuối Cùng. Daniel chưa bao giờ là kẻ trọng lời hứa. Lão chỉ biết đến quyền lực và lợi ích cá nhân. Lão coi mạng sống của người khác như rơm rác, mà ví dụ điển hình chính là chương trình Kiếm Ma biến cả vạn thanh niên trẻ khỏe thành thú vật. Anh cắn răng, nói:
- Thả Angelie ra trước đi, rồi ta sẽ đầu hàng.
Daniel biết Quân nói được làm được. Lão ngạc nhiên hỏi lại:
- Mày thực sự vì con bé này mà đầu hàng sao? Mày đang ôm trong tay một cô gái và muốn hy sinh tính mạng của mình vì một cô gái khác, mày là thể loại người gì vậy? Trái tim mày thật nhiều ngăn và rộng lớn. Nghe này, con trai ta, mày không thể nêu điều kiện với tao. Tao mới là người được quyền nêu điều kiện với mày.
Bầu trời lại tối sầm, sáu con tàu chiến lừ lừ hiện ra sau lưng Quân, khóa chặt đường rút của anh.
Daniel cười phá lên:
- Thế nào, con trai ta? Tao cho mày ba giây để bò xuống đây và tháo Hỏa Ngọc vứt đi. Một.
Cổ họng Quân tắc nghẹn.
- Hai.
- Dừng lại đi Daniel. Đâu cần phải làm thế?
- Ba. Giết nó đi.
Sát Thần Xà chồm cái đầu lớn bằng quả đồi đến mỏm đá nơi Angelie đang bị trói chặt, miệng há ra. Trong phút giây ấy Anglie đưa mắt nhìn về phía Quân, nơi anh cũng đang nhìn cô. Anh hét lên một tiếng rùng rợn. Con rắn cắn lấy cơ thể bất động của Angelie, giật đứt dây thừng và nuốt chửng cô. Quân như sụp đổ. Đây là lần thứ hai anh chứng kiến Angelie bị sát hại. Lần trước đã có người cứu cô, lần này thì không ai cứu nữa rồi. Anh cúi đầu xuống, nước mắt tuôn như mưa.
Những giọt nước mắt của Quân rơi trên gương mặt bất động của Alice. Đôi mắt cô nhìn anh, buồn khôn tả. Cô không nói được gì mà anh như nghe thấy tiếng thở dài rất nhẹ của cô. Anh cảm thấy có lỗi với cô. Hai người chưa xa nhau bao lâu mà anh đã vướng vào một mối tình mới để rồi tất cả đều tan nát. Quân thầm thì:
- Anh xin lỗi. Anh sẽ đưa em ra khỏi đây.
Quân chĩa kiếm lên trời, cơ thể lập tức bắn vọt lên trên không. Các con tàu ồ ạt phóng tên lửa đuổi theo. Những quả tên lửa khổng lồ, chỉ cần trúng một trong số này thôi cũng đủ tan xương nát thịt, ngay cả Hỏa Ngọc cũng không cứu nổi. Quân không nhìn lại, ra sức chạy, tuy nhiên những quả tên lửa bay với tốc độ ba lần nhanh hơn thanh kiếm Tiểu Ca, chẳng mấy chốc đã đuổi đến sát nút. Tưởng chết đến nơi thì từ trên trời một quả tên lửa khác bất ngờ lao xuống chặn đường, hai quả tên lửa va vào nhau phát nổ. Quân nhân cơ hội một lần nữa bay vọt lên không.
Trước mắt anh hiện ra hai con tàu chiến của Đế chế Thần Thánh. Khi nãy chúng chạy thoát, bây giờ quay lại cứu anh. Quân xiết bao cảm kích. Tuy nhiên tình thế chỉ mới dịu bớt chứ nguy cơ chưa hết. Đối phương có tám tàu, bên anh có hai, chưa kể các tàu của phe địch lớn hơn, bay nhanh hơn và được trang bị vũ khí tốt hơn. Cả tám con tàu của Daniel đều cất cánh bay lên, vây hai tàu của Quân lại. Mike bay ra, nói với anh:
- Vũ Đế mau chạy đi. Chúng tôi sẽ chặn hậu.
Quân lắc đầu:
- Các anh không thoát được đâu.
- Anh định ở lại để chết cùng ư? Anh cần phải về sao Hỏa xây dựng lực lượng báo thù cho chúng tôi. Loài người cần anh, nền công lý của vũ trụ cần anh. Anh là hy vọng cuối cùng của lý tưởng và công bằng, anh chết đi thì niềm hy vọng ấy cũng mất.
- Nhưng tôi không thể bỏ các anh lại.
- Tôi biết, không ai có lòng tự trọng lại muốn bỏ đồng đội ở lại, trừ khi người đó có lý do rõ ràng để lại vậy. Anh muốn Daniel chiến thắng và những người anh em của chúng ta trên sao Hỏa một lần nữa phải nằm dưới ách thống trị tàn bạo của Daniel hay sao? Đừng do dự nữa, gấp quá rồi, chúng tôi chỉ có hai tàu, không cầm cự được lâu được.
Đôi mắt Quân nhòa lệ. Anh đang ôm Alice trên tay, tay kia cầm kiếm, không ôm Mike được, chỉ có thể gật đầu thay lời vĩnh biệt. Mike nâng tay cầm kiếm của Quân lên, thúc giục anh chạy đi. Quân không còn cách nào khác, đành bế Alice vượt ra khỏi bầu khí quyển Urusula, bay vào không gian.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!