- Cảm ơn Alice.
Alice khẽ gật đầu. Cô vẫn cảm thấy có phần không thoải mái khi đứng cạnh người này. Vừa mới cách đây ít phút thôi họ còn là kẻ thù của nhau, nay cô lại cứu gã một mạng. Chỉ Trần Mai Phương vui mừng thực lòng:
- Thật may mắn. Anh đã sống lại. Em tưởng anh chết rồi.
Thần Kiếm Thiên Ma cúi đầu buồn thảm:
- Lẽ ra tôi nên chết đi thì hơn. Vì tôi mà mẹ tôi đã bị sát hại.
- Không phải vậy đâu.
- Đó là sự thật. Không cần an ủi tôi. Chính vì tôi bỏ đi nên Benjamin mới sát hại mẹ tôi.
Aston quang quác cái mồm:
- Vậy chúng ta quay trở lại giết hắn báo thù cho Katherine.
Mọi người đều quay lại nhìn Aston với vẻ tức giận. Thật khó tin rằng chỉ trong một câu ngắn ngủi như thế mà gã có thể nói ngu mấy chỗ liền.
Jakob mắng:
- Làm sao mà phải báo thù cho Katherine? Bà ta hại chúng ta chưa đủ hay sao? Và làm thế nào giết được Benjamin? Có biết sau lưng hắn là Long Lân Quy Phượng Tứ Đại Thủ Vệ không? Chưa kể hạm đội hùng mạnh kia nữa.
Aston nhận ra mình dốt, liền im thin thít.
Jakob tiết lộ:
- Trận chiến này chưa ngã ngũ. Chúng ta vẫn có vũ khí bí mật trong tay.
Aston nhịn không được, lại hỏi:
- Là cái gì?
- Đàn Bướm Đen Biến Hình. Alice đã chủ động dụ Benjamin đến đây để đàn bướm có cơ hội tấn công hạm đội của hắn. Có lẽ giờ này đã có kết quả bước đầu.
Quả thật lúc này trận chiến đã bước vào giai đoạn then chốt.
Điệp Tiên Tử xuất trận. Hai năm qua, dưới sự thúc đẩy của Thiện Kiếm, nó đã mọc thêm bốn mươi cặp cánh nữa, nâng tổng số cặp cánh thành bảy mươi. Kích thước của nó tương đương với một phi thuyền không gian cỡ nhỏ. Chiều dài sải cánh lớn nhất khi vươn hết cỡ lên tới hai trăm mét, móng vuốt đại bàng dài cả chục mét, cứng hơn sắt, có thể xuyên thủng vỏ tàu một cách dễ dàng. Tuy nhiên mục tiêu của nó không phải là vỏ tàu mà là các ô cửa kính. Chiến thuật của nó rất rõ ràng: phá cửa kính cho bướm con tràn vào rồi lại tìm tàu khác. Cứ thế, nó bay lượn giữa chiến trường, trở thành con át chủ bài của phe Urusula.
Mỗi ngày bướm chúa đẻ hàng vạn quả trứng. Chỉ sau hai năm tái đàn, số lượng bướm con đã lên đến hàng chục triệu, màu đen phủ kín bầu trời. Chỉ cần cửa kính bị vỡ sẽ lập tức ùa vào giết sạch quân lính bên trong. Bướm chúa có thể bay đến độ cao ba mươi nghìn mét, bướm con có thể đạt đến độ cao năm trăm mét, rất phù hợp cho những trận chiến ở độ cao thấp.
Angelie chủ động rút quân về sát mặt đất, kéo đối phương lại gần. Các tàu ở gần mặt đất liên tiếp bị hạ, phát nổ đến hàng trăm. Lúc nhận ra cái bẫy, đội quân của Đế chế vội vã bay lên trời cao, vượt quá tầm với của đàn bướm.
Số lượng tàu của Đế chế lúc đến đây là một nghìn năm trăm tàu, bây giờ chỉ còn lại chưa đến bốn trăm. Phần lớn đã bị tiêu diệt hoặc hư hỏng nặng đến nỗi không thể tiếp tục tham chiến. Tuy nhiên phe Đế chế vẫn chiếm ưu thế, bởi số lượng tàu Urusula còn lại chỉ vào khoảng hai trăm. Cần nhớ rằng các phi thuyền không gian của Đế chế đều có quy mô rất lớn, một tàu cũng đủ sức càn quét những khu vực có lưới phòng không yếu. Lấy bốn trăm địch hai trăm, cơ hội chiến thắng hết sức rõ ràng.
Soái hạm của Benjamin đứng ở vị trí cao nhất, từ đây có thể bao quát được cả hành tinh Urusula xinh đẹp. Hắn thấy hành tinh này còn đẹp hơn cả Trái Đất nữa cũng nên, một vùng rừng núi nguyên sinh hầu như chưa bị nền công nghiệp của con người tàn phá. Mấy chục triệu người sinh sống ở đây chỉ mới khai thác được một phần rất nhỏ diện tích bề mặt của hành tinh, mênh mông còn lại đều là đồi núi, rừng cây, sông hồ, có lẽ chưa từng in dấu bàn chân người.
Benjamin cảm khái, nói:
- Bắn.
Mưa tên lửa trút xuống Urusula. Tên sát nhân tàn bạo ẩn giấu trong hình hài của một người đàn ông có giọng nói nhỏ nhẹ và cử chỉ thanh nhã, sẵn sàng hủy diệt cả một hành tinh chỉ để phục vụ cho tham vọng quyền lực cá nhân. Hắn nhận thức được cái đẹp nhưng cũng đồng thời sẵn sàng tiêu diệt cái đẹp. Dưới làn mưa tên lửa, biết bao người đã thiệt mạng. Benjamin không quan tâm. Hắn không có cơ hội được làm Kiếm Sĩ, chính vì thế càng phải tàn nhẫn hơn Kiếm Sĩ để có thể vượt lên trên và thống trị được họ. Nếu trong con người hắn từng có lòng trắc ẩn thì bây giờ đã bị triệt tiêu hoàn toàn, nhường chỗ cho sự quyết đoán của kẻ muốn làm bậc đế vương.
Giữa làn đạn, hai hình bóng bay lên. Benjamin nhìn kỹ, nhận ra Alice đang cưỡi Điệp Tiên Tử, bay bên cạnh cô là Thần Kiếm Thiên Ma. Đội hình kỳ lạ này luồn lách giữa mưa tên bão đạn, áp sát trận tiền. Benjamin rít lên tức giận:
- Chúng mày có nhìn thấy thứ mà tao đang nhìn thấy không vậy? Toàn lực tiêu diệt lũ khốn ấy cho tao.
Pháo và tên lửa chĩa về phía Alice, Điệp Tiên Tử và Thần Kiếm Thiên Ma, nã dồn dập. Sức hủy diệt của tên lửa rất kinh khủng, chỉ cần trúng một quả thôi đội hình này cũng sẽ tan rã. Điệp Tiên Tử tất chết đầu tiên, sau đó đến lượt các thành viên khác. Benjamin trừng mắt nhìn, trong lòng nổi lên nỗi băn khoăn. Hắn không hiểu tại sao đám này hồ đồ như vậy, tự mình đâm đầu vào địa ngục. Phải chăng nỗi hận thù đã che mờ mắt họ? Còn đang suy nghĩ, bỗng thấy hạm đội tàu Urusula ập đến, tập kích từ hai cánh. Benjamin cười nhạt. Chỉ vài con tàu lắt nhắt thì làm gì được? Những con tàu này cấp tập nhả đạn, nhưng lạ thay không quả đạn nào nhằm vào hạm đội của Đế chế mà bắn thẳng về phía Alice. Chúng điên rồi sao? Không! Chúng không điên. Nhìn kỹ mới thấy hóa ra chúng đánh chặn tên lửa để mở đường cho quân mình tiến lên. Trong khoảnh khắc ấy, Benjamin bỗng nhận ra hiểm họa. Hỏng rồi, cần phải lập tức rời khỏi đây. Chưa kịp ra lệnh, Điệp Tiên Tử chở Alice đã lọt vào giữa đội hình phi thuyền ken đặc của Đế chế.
Alice lướt qua các con tàu to lớn vĩ đại, bàn tay nhỏ bé giơ lên. Cô lướt đến đâu người trong tàu chết sạch đến đấy. Do các tàu ở quá gần nhau mà không có cách nào rời đi một cách nhanh chóng được. Chúng tựa như những con muỗi dính chặt trên mặt bàn cho Alice tha hồ tàn sát. Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, nhiều tàu bất chấp rủi ro, tìm đường chạy trốn, kết quả là đâm vào nhau, phát nổ dây chuyền. Chiến hạm Đế chế rụng như sung.
Benjamin toát mồ hôi hột. Soái hạm đứng giữa hàng mấy chục tàu khác, muốn chạy cũng không được. Vị trí tưởng như an toàn nhất lại chính là vị trí tồi tệ nhất. Còn chưa kịp nghĩ ra sách lược, Thần Kiếm Thiên Ma đã phá cửa kính chui vào trong tàu.
Tứ Đại Thủ Vệ tiến lên, vây Thần Kiếm Thiên Ma vào giữa.
Đúng lúc ấy Alice cũng bước vào từ đường khoang lái vỡ. Cô giơ bàn tay lên, nói:
- Benjamin, tôi có thể giết anh ngay bây giờ, ngay lúc này. Tứ Đại Thủ Vệ không thể cứu anh được. Nhưng giết anh không phải mục tiêu của tôi. Tôi muốn giải cứu Quân.
Benjamin liếm mép:
- Quân đang nằm dưới sự quản lý của Chủng Tộc Cuối Cùng.
- Có nghĩa không cứu được? Nếu không cứu được, anh sẽ phải chết.
Thấy Alice nhíu mày, Benjamin vội nói:
- Bình tĩnh đã nào. Chúng ta có thể nghĩ cách.
- Nghĩ đi. Tôi cho anh mười giây. Sau mười giây mà anh không thể nêu ra được phương án thuyết phục, chúng tôi sẽ cho rằng anh đang tìm cách lừa dối chúng tôi và tôi sẽ giết anh. Một, hai, ba.
Alice chầm chậm đếm. Mồ hôi trên người Benjamin đổ ra, ướt sũng áo.
- Bảy, tám, chín, mười.
Benjamin gào lên:
- Được rồi, được rồi. Tôi nghĩ ra cách này. Chúa Tể Vũ Trụ muốn giết Quân chủ yếu vì anh ta quá mạnh, quá đáng sợ. Nếu anh ta không còn là Kiếm Sĩ nữa thì mọi chuyện sẽ được giải quyết. Tôi sẽ thuyết phục được Chúa Tể Vũ Trụ thả anh ta về Urusula.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!