Angelie tuy là Tổng thống của Urusula nhưng cuộc sống giản dị, không có người hầu kẻ hạ, thậm chí còn không có cảnh vệ bởi xét cho cùng ai đủ tư cách làm cảnh vệ cho một Kiếm Sĩ? Cô định thuê một đầu bếp chuyên nghiệp đến để làm tiệc nhưng Mai Phương bảo không cần, cô cùng một người phục vụ nữa vào bếp nấu nướng, tự tay chuẩn bị món ăn. Cô biết làm rất nhiều món ăn phức tạp với hình thức cầu kỳ, trông hết sức lôi cuốn. Quân đang chán đời mà cũng bị hấp dẫn. Bốn người ngồi vào bàn ăn uống vui vẻ.
Bàn ăn được đặt bên hồ, từ đây có thể nhìn lên bầu trời đêm đầy sao và mặt hồ nước lung linh phản chiếu muôn vạn ánh sáng của rừng cây, tiếng gió thổi vi vu qua các tán lá, tiếng côn trùng kêu rả rích mang lại cảm giác êm đềm. Quân nhớ về thời niên thiếu đã sống ở đây suốt năm năm, đó là quãng thời gian buồn tẻ nhưng cũng dễ chịu nhất mà anh từng có, bây giờ làm sao lấy lại được nữa? Nỗi buồn và cảm giác thất vọng đan xen khiến anh chảy nước mắt.
Angelie cười hỏi:
- Anh khóc đấy ư?
Quân lắc đầu:
- Do bụi vào mắt thôi.
Trần Mai Phương nói:
- Khóc thì đã làm sao? Em khóc suốt đấy thôi.
Angelie phê bình:
- Em quá yếu đuối. Người cầm kiếm không thể mềm yếu như vậy được. Chúng ta sống trên đầu tên mũi đạn, là người được ban cho năng lực kỳ diệu, được cả quốc gia trông cậy và tin tưởng, phải mạnh mẽ, cứng rắn lên mới được.
Câu ấy có phần đụng chạm. Quân biết tính cách Angelie thẳng thắn, không định ám chỉ điều gì. Câu nói ấy dành cho Trần Mai Phương chứ không dành cho anh, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy đau đớn.
Trần Mai Phương cúi đầu, đáp:
- Em biết ạ. Nhưng cha mẹ sinh ra em đã vậy rồi, không thay đổi được. Em cũng đâu muốn trở thành Kiếm Sĩ? Chỉ là bỗng nhiên một ngày kia phát hiện ra mình có tư cách cầm kiếm, và bởi vì số lượng Kiếm Sĩ quá ít ỏi nên được Kiếm Chủ động viên vào Thần Kiếm Cung. Nếu có con đường khác thì em rất sẵn lòng đi con đường ấy.
Trần Mai Phương không dám gọi thẳng tên Quân trước mặt hai người phụ nữ cao quý này, sợ họ hiểu lầm rằng mình đang muốn tranh giành tình cảm của anh.
Alice hiểu rất rõ suy nghĩ của Quân, biết rằng anh đau lòng nhất là việc từ nay không còn được làm Kiếm Sĩ nữa, bèn bảo:
- Quân, chúng ta có thể tìm cách giúp anh trở thành Kiếm Sĩ lần nữa.
Quân lắc đầu:
- Không được đâu, và cũng không cần nữa.
- Không có gì là không thể làm được.
Alice đặt bàn tay lên tay Quân, nói một cách dịu dàng nhưng kiên quyết.
Quân khẽ rút tay về.
Alice ngạc nhiên hỏi:
- Anh không còn muốn gần em nữa ư?
Quân thở dài:
- Anh bây giờ chỉ là một người bình thường, còn em là nữ thần của Urusula, anh không xứng với em nữa.
Alice im lặng một lúc rồi bảo:
- Vậy là trước đây anh yêu em là vì anh mạnh hơn em, còn bây giờ anh kém hơn thì cũng không còn yêu em nữa?
- Không phải vậy, lúc nào anh cũng yêu em.
- Thế thì được rồi. Chúng ta đâu phải kẻ thù mà cần so hơn kém.
Alice rướn người lên, hôn vào môi anh.
Hồi năm cả hai mười tám tuổi, cô là người chủ động. Đêm nay, cô cũng là người chủ động.
Trần Mai Phương thấy cảnh nam nữ hôn nhau, xấu hổ quá, dợm đứng lên, định chạy ra ngoài. Angelie liền kéo cô lại.
- Chạy đi đâu?
- Chúng ta hãy để cho anh chị ấy được tự nhiên.
- Chị tưởng em đã làm cái chuyện tự nhiên này với anh ấy cả trăm lần rồi?
Trần Mai Phương tròn mắt hỏi:
- Ý chị là sao ạ? Em nghĩ những chuyện riêng tư thế này thì ai biết việc người nấy thôi chứ, để cho tất cả cùng nhìn thấy thì còn ra thể thống gì nữa?
- Chúng ta đều là người một nhà thì cần gì phải ngại?
Angelie sống đúng với tư tưởng của nữ Kiếm Sĩ, trên đời này không có quan niệm văn hóa nào trói buộc được cô, cuộc sống của cô vừa cuồng nhiệt vừa phóng túng, hết mình cho tình yêu, khác hẳn với lối sống khép nép kín kẽ của Trần Mai Phương.
Trần Mai Phương run lên:
- Các anh chị ấy đến phần đáng xấu hổ rồi kìa.
- Thấy rồi. Chúng ta cũng nên tham gia cùng cho vui.
- Chúng ta là ai ạ?
- Ở đây có hồn ma nào mà chị không nhìn thấy chăng? Dĩ nhiên là chị và em.
- Chị và em ấy ạ? Nhưng mà …
- Nhưng sao?
- Em sợ.
- Không ai cắn em đâu mà sợ. Em có yêu Quân không? Hãy trả lời thành thực. Nếu không thì em có thể đi, ngay cả Quân cũng không thể ép em ở lại. Chị cam đoan điều đó.
Trần Mai Phương ngẫm nghĩ một lát rồi xấu hổ gật đầu.
Đêm đó bốn người cùng nhau vui vẻ bên hồ, trong tiếng sóng nước và gió thổi xen lẫn những âm thanh của tình yêu và dục vọng.
Quân không còn là Kiếm Sĩ nữa, Hỏa Ngọc không đổ năng lượng vào cơ thể để duy trì cỗ máy có khả năng hoạt động vô tận như ngày trước. Nhưng sức khỏe bẩm sinh của anh vốn rất tốt và dẻo dai, cộng thêm việc đang trong trạng thái hưng phấn, nên cuộc vui kéo dài mãi không dứt.
Bàn ăn được đặt bên hồ, từ đây có thể nhìn lên bầu trời đêm đầy sao và mặt hồ nước lung linh phản chiếu muôn vạn ánh sáng của rừng cây, tiếng gió thổi vi vu qua các tán lá, tiếng côn trùng kêu rả rích mang lại cảm giác êm đềm. Quân nhớ về thời niên thiếu đã sống ở đây suốt năm năm, đó là quãng thời gian buồn tẻ nhưng cũng dễ chịu nhất mà anh từng có, bây giờ làm sao lấy lại được nữa? Nỗi buồn và cảm giác thất vọng đan xen khiến anh chảy nước mắt.
Angelie cười hỏi:
- Anh khóc đấy ư?
Quân lắc đầu:
- Do bụi vào mắt thôi.
Trần Mai Phương nói:
- Khóc thì đã làm sao? Em khóc suốt đấy thôi.
Angelie phê bình:
- Em quá yếu đuối. Người cầm kiếm không thể mềm yếu như vậy được. Chúng ta sống trên đầu tên mũi đạn, là người được ban cho năng lực kỳ diệu, được cả quốc gia trông cậy và tin tưởng, phải mạnh mẽ, cứng rắn lên mới được.
Câu ấy có phần đụng chạm. Quân biết tính cách Angelie thẳng thắn, không định ám chỉ điều gì. Câu nói ấy dành cho Trần Mai Phương chứ không dành cho anh, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy đau đớn.
Trần Mai Phương cúi đầu, đáp:
- Em biết ạ. Nhưng cha mẹ sinh ra em đã vậy rồi, không thay đổi được. Em cũng đâu muốn trở thành Kiếm Sĩ? Chỉ là bỗng nhiên một ngày kia phát hiện ra mình có tư cách cầm kiếm, và bởi vì số lượng Kiếm Sĩ quá ít ỏi nên được Kiếm Chủ động viên vào Thần Kiếm Cung. Nếu có con đường khác thì em rất sẵn lòng đi con đường ấy.
Trần Mai Phương không dám gọi thẳng tên Quân trước mặt hai người phụ nữ cao quý này, sợ họ hiểu lầm rằng mình đang muốn tranh giành tình cảm của anh.
Alice hiểu rất rõ suy nghĩ của Quân, biết rằng anh đau lòng nhất là việc từ nay không còn được làm Kiếm Sĩ nữa, bèn bảo:
- Quân, chúng ta có thể tìm cách giúp anh trở thành Kiếm Sĩ lần nữa.
Quân lắc đầu:
- Không được đâu, và cũng không cần nữa.
- Không có gì là không thể làm được.
Alice đặt bàn tay lên tay Quân, nói một cách dịu dàng nhưng kiên quyết.
Quân khẽ rút tay về.
Alice ngạc nhiên hỏi:
- Anh không còn muốn gần em nữa ư?
Quân thở dài:
- Anh bây giờ chỉ là một người bình thường, còn em là nữ thần của Urusula, anh không xứng với em nữa.
Alice im lặng một lúc rồi bảo:
- Vậy là trước đây anh yêu em là vì anh mạnh hơn em, còn bây giờ anh kém hơn thì cũng không còn yêu em nữa?
- Không phải vậy, lúc nào anh cũng yêu em.
- Thế thì được rồi. Chúng ta đâu phải kẻ thù mà cần so hơn kém.
Alice rướn người lên, hôn vào môi anh.
Hồi năm cả hai mười tám tuổi, cô là người chủ động. Đêm nay, cô cũng là người chủ động.
Trần Mai Phương thấy cảnh nam nữ hôn nhau, xấu hổ quá, dợm đứng lên, định chạy ra ngoài. Angelie liền kéo cô lại.
- Chạy đi đâu?
- Chúng ta hãy để cho anh chị ấy được tự nhiên.
- Chị tưởng em đã làm cái chuyện tự nhiên này với anh ấy cả trăm lần rồi?
Trần Mai Phương tròn mắt hỏi:
- Ý chị là sao ạ? Em nghĩ những chuyện riêng tư thế này thì ai biết việc người nấy thôi chứ, để cho tất cả cùng nhìn thấy thì còn ra thể thống gì nữa?
- Chúng ta đều là người một nhà thì cần gì phải ngại?
Angelie sống đúng với tư tưởng của nữ Kiếm Sĩ, trên đời này không có quan niệm văn hóa nào trói buộc được cô, cuộc sống của cô vừa cuồng nhiệt vừa phóng túng, hết mình cho tình yêu, khác hẳn với lối sống khép nép kín kẽ của Trần Mai Phương.
Trần Mai Phương run lên:
- Các anh chị ấy đến phần đáng xấu hổ rồi kìa.
- Thấy rồi. Chúng ta cũng nên tham gia cùng cho vui.
- Chúng ta là ai ạ?
- Ở đây có hồn ma nào mà chị không nhìn thấy chăng? Dĩ nhiên là chị và em.
- Chị và em ấy ạ? Nhưng mà …
- Nhưng sao?
- Em sợ.
- Không ai cắn em đâu mà sợ. Em có yêu Quân không? Hãy trả lời thành thực. Nếu không thì em có thể đi, ngay cả Quân cũng không thể ép em ở lại. Chị cam đoan điều đó.
Trần Mai Phương ngẫm nghĩ một lát rồi xấu hổ gật đầu.
Đêm đó bốn người cùng nhau vui vẻ bên hồ, trong tiếng sóng nước và gió thổi xen lẫn những âm thanh của tình yêu và dục vọng.
Quân không còn là Kiếm Sĩ nữa, Hỏa Ngọc không đổ năng lượng vào cơ thể để duy trì cỗ máy có khả năng hoạt động vô tận như ngày trước. Nhưng sức khỏe bẩm sinh của anh vốn rất tốt và dẻo dai, cộng thêm việc đang trong trạng thái hưng phấn, nên cuộc vui kéo dài mãi không dứt.
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
CHƯƠNG 1
#2
CHƯƠNG 2
#3
CHƯƠNG 3
#4
CHƯƠNG 4
#5
CHƯƠNG 5
#6
CHƯƠNG 6
#7
CHƯƠNG 7
#8
CHƯƠNG 8
#9
CHƯƠNG 9
#10
CHƯƠNG 10
#11
CHƯƠNG 11
#12
CHƯƠNG 12
#13
CHƯƠNG 13
#14
CHƯƠNG 14
#15
CHƯƠNG 15
#16
CHƯƠNG 16
#17
CHƯƠNG 17
#18
CHƯƠNG 18
#19
CHƯƠNG 19
#20
CHƯƠNG 20
#21
CHƯƠNG 21
#22
CHƯƠNG 22
#23
CHƯƠNG 23
#24
CHƯƠNG 24
#25
CHƯƠNG 25
#26
CHƯƠNG 26
#27
CHƯƠNG 27
#28
CHƯƠNG 28
#29
CHƯƠNG 29
#30
CHƯƠNG 30
#31
CHƯƠNG 31
#32
CHƯƠNG 32
#33
CHƯƠNG 33
#34
CHƯƠNG 34
#35
CHƯƠNG 35
#36
CHƯƠNG 36
#37
CHƯƠNG 37
#38
CHƯƠNG 38
#39
CHƯƠNG 39
#40
CHƯƠNG 40
#41
CHƯƠNG 41
#42
CHƯƠNG 42
#43
CHƯƠNG 43
#44
CHƯƠNG 44
#45
CHƯƠNG 45
#46
CHƯƠNG 46
#47
CHƯƠNG 47
#48
CHƯƠNG 48
#49
CHƯƠNG 49
#50
CHƯƠNG 50
#51
CHƯƠNG 51
#52
CHƯƠNG 52
#53
CHƯƠNG 53
#54
CHƯƠNG 54
#55
CHƯƠNG 55
#56
CHƯƠNG 56
#57
CHƯƠNG 57
#58
CHƯƠNG 58
#59
CHƯƠNG 59
#60
CHƯƠNG 60
#61
CHƯƠNG 61
#62
CHƯƠNG 62
#63
CHƯƠNG 63
#64
CHƯƠNG 64
#65
CHƯƠNG 65
#66
CHƯƠNG 66
#67
CHƯƠNG 67
#68
CHƯƠNG 68
#69
CHƯƠNG 69
#70
CHƯƠNG 70
#71
CHƯƠNG 71
#72
CHƯƠNG 72
#73
CHƯƠNG 73
#74
CHƯƠNG 74
#75
CHƯƠNG 75
#76
CHƯƠNG 76
#77
CHƯƠNG 77
#78
CHƯƠNG 78
#79
CHƯƠNG 79
#80
CHƯƠNG 80
#81
CHƯƠNG 81
#82
CHƯƠNG 82
#83
CHƯƠNG 83
#84
CHƯƠNG 84
#85
CHƯƠNG 85
#86
CHƯƠNG 86
#87
CHƯƠNG 87
#88
CHƯƠNG 88
#89
CHƯƠNG 89
#90
CHƯƠNG 90
#91
CHƯƠNG 91
#92
CHƯƠNG 92
#93
CHƯƠNG 93
#94
CHƯƠNG 94
#95
CHƯƠNG 95
#96
CHƯƠNG 96
#97
CHƯƠNG 97
#98
CHƯƠNG 98
#99
CHƯƠNG 99
#100
CHƯƠNG 100
#101
CHƯƠNG 101
#102
CHƯƠNG 102
#103
CHƯƠNG 103
#104
CHƯƠNG 104
#105
CHƯƠNG 105
#106
CHƯƠNG 106
#107
CHƯƠNG 107
#108
CHƯƠNG 108
#109
CHƯƠNG 109
#110
CHƯƠNG 110
#111
CHƯƠNG 111
#112
CHƯƠNG 112
#113
CHƯƠNG 113
#114
CHƯƠNG 114
#115
CHƯƠNG 115
#116
CHƯƠNG 116
#117
CHƯƠNG 117
#118
CHƯƠNG 118
#119
CHƯƠNG 119
#120
CHƯƠNG 120
#121
CHƯƠNG 121
#122
CHƯƠNG 122
#123
CHƯƠNG 123
#124
CHƯƠNG 124
#125
CHƯƠNG 125
#126
CHƯƠNG 126
#127
CHƯƠNG 127
#128
CHƯƠNG 128
#129
CHƯƠNG 129
#130
CHƯƠNG 130
#131
CHƯƠNG 131
#132
CHƯƠNG 132
#133
CHƯƠNG 133
#134
CHƯƠNG 134
#135
CHƯƠNG 135
#136
CHƯƠNG 136
#137
CHƯƠNG 137
#138
CHƯƠNG 138
#139
CHƯƠNG 139
#140
CHƯƠNG 140
#141
CHƯƠNG 141
#142
CHƯƠNG 142
#143
CHƯƠNG 143
#144
CHƯƠNG 144
#145
CHƯƠNG 145
#146
CHƯƠNG 146
#147
Chương 147
#148
CHƯƠNG 148
#149
CHƯƠNG 149
#150
CHƯƠNG 150
#151
CHƯƠNG 151
#152
CHƯƠNG 152
#153
CHƯƠNG 153
#154
CHƯƠNG 154
#155
CHƯƠNG 155
#156
CHƯƠNG 156
#157
CHƯƠNG 157
#158
CHƯƠNG 158
#159
CHƯƠNG 159
#160
CHƯƠNG 160
#161
CHƯƠNG 161
#162
CHƯƠNG 162
#163
CHƯƠNG 163
#164
CHƯƠNG 164
#165
CHƯƠNG 165
#166
CHƯƠNG 166
#167
CHƯƠNG 167
#168
CHƯƠNG 168
#169
CHƯƠNG 169
#170
CHƯƠNG 170
#171
CHƯƠNG 171
#172
CHƯƠNG 172
#173
CHƯƠNG 173
#174
CHƯƠNG 174
#175
CHƯƠNG 175
#176
CHƯƠNG 176
#177
CHƯƠNG 177
#178
CHƯƠNG 178
#179
CHƯƠNG 179
#180
CHƯƠNG 180
#181
CHƯƠNG 181
#182
CHƯƠNG 182
#183
CHƯƠNG 183
#184
CHƯƠNG 184
#185
CHƯƠNG 185
#186
CHƯƠNG 186
#187
CHƯƠNG 187
#188
CHƯƠNG 188
#189
CHƯƠNG 189
#190
CHƯƠNG 190
#191
CHƯƠNG 191
#192
CHƯƠNG 192
#193
CHƯƠNG 193
#194
CHƯƠNG 194
#195
CHƯƠNG 195
#196
CHƯƠNG 196
#197
CHƯƠNG 197
#198
CHƯƠNG 198
#199
CHƯƠNG 199
#200
CHƯƠNG 200
#201
CHƯƠNG 201
#202
CHƯƠNG 202
#203
CHƯƠNG 203
#204
CHƯƠNG 204
#205
CHƯƠNG 205
#206
CHƯƠNG 206
#207
CHƯƠNG 207
#208
CHƯƠNG 208
#209
CHƯƠNG 209
#210
CHƯƠNG 210
#211
CHƯƠNG 211
#212
CHƯƠNG 212
#213
CHƯƠNG 213
#214
CHƯƠNG 214
#215
CHƯƠNG 215
#216
CHƯƠNG 216
#217
CHƯƠNG 217
#218
CHƯƠNG 218
#219
CHƯƠNG 219
#220
CHƯƠNG 220
#221
CHƯƠNG 221
#222
CHƯƠNG 222
#223
CHƯƠNG 223
#224
CHƯƠNG 224
#225
CHƯƠNG 225
#226
CHƯƠNG 226
#227
CHƯƠNG 227
#228
CHƯƠNG 228
#229
CHƯƠNG 229
#230
CHƯƠNG 230
#231
CHƯƠNG 231
#232
CHƯƠNG 232
#233
CHƯƠNG 233
#234
CHƯƠNG 234
#235
CHƯƠNG 235
#236
CHƯƠNG 236
#237
CHƯƠNG 237
#238
CHƯƠNG 238
#239
CHƯƠNG 239
#240
CHƯƠNG 240
#241
CHƯƠNG 241
#242
CHƯƠNG 242
#243
CHƯƠNG 243
#244
CHƯƠNG 244
#245
CHƯƠNG 245
#246
CHƯƠNG 246
#247
CHƯƠNG 247
#248
CHƯƠNG 248
#249
CHƯƠNG 249
#250
CHƯƠNG 250
#251
CHƯƠNG 251
#252
CHƯƠNG 252
#253
CHƯƠNG 253
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!