- Hắn chỉ tính đến việc người chơi sẽ mất mạng mà quên béng mất rằng Hỏa Ngọc cũng có thể mất mạng. Ngươi cần phải hiểu Hỏa Ngọc lấy năng lượng từ đâu. Tất cả các viên Hỏa Ngọc, cả ta cũng vậy, đều lấy năng lượng từ Cổng Vũ Trụ. Cổng Vũ Trụ hút năng lượng từ tất cả các vì sao mà quyền lực của Xendai có thể chạm đến được. Về cơ bản, dòng chảy năng lượng này là vô tận, chỉ khi nào vũ trụ sụp đổ hoàn toàn chúng ta mới tiêu vong.
- Xendai có thể hút năng lượng từ bao nhiêu vì sao?
- Điều đó ta cũng không rõ, nhưng vì Cổng Vũ Trụ có thể chạm đến những nơi xa xôi nhất trong toàn bộ vũ trụ nên ta đoán rằng cổng đó tiếp nhận năng lượng từ mọi vì sao.
- Vũ trụ có bao nhiêu vì sao?
- Đừng hỏi ta. Ta không phải là nhà toán học. Ngay cả một đứa trẻ cũng hiểu biết về các con số hơn ta.
- Ta cũng như ngươi vậy thôi, nhưng ta biết trong vũ trụ có vô vàn vì sao.
- Chính xác là như vậy. Hãy trở lại câu chuyện chính. Mỗi Hỏa Ngọc lại lấy năng lượng từ Cổng Vũ Trụ và tích trong một cái bể cá nhân. Mỗi khi Hỏa Ngọc bị vỡ, nó sẽ mất sinh mạng, bể năng lượng của nó sẽ được nhập vào trong bể năng lượng của ta.
- Ôi, ta hiểu rồi. Thảo nào người ta nói rằng quanh chỗ hiện diện của Đại Hỏa Ngọc không có Hỏa Ngọc. Họ tin rằng Đại Hỏa Ngọc đã phá hủy các viên ngọc nhỏ hơn. Hóa ra ngươi chủ động giết chúng nhằm cướp đoạt bể năng lượng.
- Đúng vậy, ngươi hiểu ra khá nhanh đấy.
- Nhưng đó là chủ định của Xendai hay là một sai lầm trong thiết kế?
- Cả hai. Hắn cố tình thiết kế các bể chứa như vậy vì hắn không muốn năng lượng bị lãng phí và đó còn là một cách để nâng cao sức mạnh cho ta, đứa con tinh thần đầu lòng của hắn. Sau đó hắn quên béng đi mất phần thiết kế này. Điều đó đã mang lại rất nhiều lợi ích cho ta. Bể chứa năng lượng của ta vốn đã rất lớn, cùng với sự suy giảm số lượng các viên Hỏa Ngọc lại càng trở nên lớn hơn. Bây giờ Xendai vẫn mạnh hơn ta, nhưng thêm mấy triệu năm nữa thì chưa biết sẽ như thế nào.
- Nói chuyện lâu như vậy mà ta vẫn chưa biết nên gọi ngươi thế nào?
- Xendai không đặt tên cho ta. Nhưng ta tự đặt tên cho mình là Tyzan, con quái vật vô hạn đầu trong thần thoại Canere, thứ đã hủy diệt chính vị thần đã tạo ra nó.
- Tại sao ngươi lại căm hận Xendai đến vậy? Ông ta đã ban cho ngươi sự sống cơ mà?
Tyzan rít lên, cùng với tiếng rít của nó, biển lửa vô tận cuộn dâng, đâu đâu cũng thấy những tai lửa dài như bức tường thành bốc lên ngùn ngụt, ngước đầu lên nhìn mãi cũng không thấy điểm cuối.
- Hắn nguyền rủa cái ngày đã tạo ra ta. Giống như một người chỉ muốn đốt bụi cỏ nhưng cuối cùng lại đốt nguyên cả khu rừng, hắn luôn ân hận về sản phẩm của mình. Hắn muốn giữ lại sinh mạng cho ta nhưng cũng muốn thay đổi cho an toàn và dễ sử dụng hơn, kết quả là hắn tiến hành vô số thí nghiệm lên cơ thể ta khiến ta hóa điên. Ta mất trí như thế này là lỗi của hắn. Tinh thần của ta không ổn định, dễ nổi giận nhưng cũng dễ lo sợ. Ta căm thù Xendai và vì thế mà căm thù thứ ánh sáng vàng tỏa ra từ người ngươi. Ngươi mang trong mình lời nguyền của hắn.
- Về mặt này ta vô tội. Ta không biết mối thù của các người.
- Vũ Đế Quân, ta biết hoàn cảnh của ngươi. Chúa Tể Vũ Trụ muốn ngươi chinh phục ta, nếu không sẽ giết ngươi. Ta đồng ý cứu mạng ngươi nếu ngươi thề độc sẽ giúp ta giết Xendai.
- Ta không thể. Xendai có ơn với ta.
- Vậy thì ngươi phải chết.
Sau tiếng thét ấy, ngọn lửa lại bùng lên, thiêu đốt người Quân.
Thời gian trôi qua.
Quân đã cầm Đại Hỏa Đế Kiếm được ba năm. Ngọn lửa ấy cũng đã thiêu đốt anh được ba năm.
Chúa Tể Vũ Trụ chưa một lần rời phòng trong suốt ba năm ấy. Nhìn hắn, người ta dễ tưởng hắn đã hóa thành tượng đá.
Ở bên ngoài, cây trong rừng đã ba lần thay lá. Chim trên trời đã thực hiện ba cuộc di cư. Các loài cá đã đi được vài vòng trên đại dương. Thời gian ấy đủ để một đứa trẻ sinh ra, lớn lên và biết nói. Một gia đình có thêm thành viên hoặc tan vỡ. Một học sinh hoàn thành cấp học. Một thanh niên trưởng thành và nhận ra những sai lầm trong thời nông nổi. Một người già qua đời. Vật đổi sao dời, thế gian có thêm bao nhiêu điều mới mẻ, nhưng Quân vẫn đứng đó, ngày ngày cắn răng chịu trận hỏa thiêu tưởng như đã kéo dài hàng thế kỷ.
Phần lớn thời gian trôi qua trong im lặng. Âm thanh duy nhất là tiếng gầm rú của biển lửa. Ngoài ra chẳng ai nói với ai điều gì. Tyzan tin chắc rằng Quân sẽ phải sớm bỏ cuộc. Ý chí phải mạnh mẽ tới mức nào mới đủ để giúp một con người chịu đựng cuộc hỏa thiêu tồi tệ kéo dài hơn một nghìn ngày, trong khi vẫn phải duy trì sự bình tĩnh và tỉnh táo trong sự lặng yên tuyệt đối, chối bỏ hoàn toàn các quan hệ giao tiếp xã hội? Tyzan chờ đợi một tuần, rồi một tháng, rồi một năm, bao mùa tuế nguyệt đã trôi qua mà Quân vẫn đứng đó như một sự thách thức đáng ghét và đáng giận. Sự hiện diện của anh dần dần làm nó phát điên.
Cuối cùng, Tyzan đành phải lên tiếng trước:
- Ngươi thật là một kẻ điên rồ.
Quân mỉm cười, trong đầu anh vang lên một tiếng nói mà chính anh cũng cảm thấy xa lạ.
- Nếu ta không điên rồ thì ta đã không trở thành Kiếm Sĩ. Chủng tộc Hỏa Kiếm các ngươi chưa bao giờ chấp nhận ta, ta đã phải tự biến mình thành một con quái vật để chinh phục các ngươi. Ta luôn khao khát được trở thành một Kiếm Sĩ và đỉnh cao của Kiếm Sĩ chính là cầm trên tay Đại Hỏa Đế Kiếm. Mọi Kiếm Sĩ đều mơ ước điều đó.
- Cho dù ngươi cố gắng đến đâu cũng không chinh phục nổi ta đâu.
- Ngươi đã cho Daniel và Moussa cầm kiếm. Tại sao ngươi chấp nhận hai kẻ đó còn với ta thì không?
- Ngươi thực sự muốn biết?
- Đương nhiên là vậy.
- Hỏa Kiếm hoạt động theo cơ chế thắng hoặc thua. Giống như hệ nhị phân chỉ có hai số 0 và 1. Chúng tìm cách thao túng tâm trí của người cầm kiếm và giết họ ngay nếu có thể, nhưng nếu không thao túng được tâm trí của họ thì chúng sẽ đầu hàng và chấp nhận để kiếm chủ điều khiển. Đơn giản vậy thôi. Không có yêu ghét, tình cảm nào trong đó hết. Tất cả những người cầm được Hỏa Kiếm đều sở hữu một loại gene đặc biệt trong người, gọi là gene thần. Loại gene này khiến việc thao túng tâm trí họ trở nên vô cùng khó khăn. Gene thần của Daniel và Moussa còn mạnh hơn các Kiếm Sĩ thông thường nữa.
- Ta không có gene này?
- Ngươi không có.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!