- Đỗ Viết Quân, thằng ngu này, mày chết chắc rồi. Mày nghĩ mày chủ động đến đây ư? Là tao mời mày đến đó. Chúng ta sẽ giết mày trong cánh rừng này và sau đó Katherine với sự ủng hộ của con trai chúng tao và Chủng Tộc Cuối Cùng sẽ trở thành hoàng đế mới của Đế chế. Một nghìn tàu chiến cũng chẳng thể thay đổi được thực tế ấy. Lực lượng quân đội mà mày đã cất công gây dựng trong suốt mười năm qua để giết tao sẽ thuộc về gia đình tao. Chúng tao sẽ là bá chủ của cả Urusula và sao Hỏa. Chưa từng có tiền lệ phải không? Một gia đình có hai hoàng đế và sở hữu hai hành tinh. Mày nghĩ Chủng Tộc Cuối Cùng ngăn mày đến đây là để cứu tao ư? Mày nhầm rồi, chúng muốn cứu mày thì đúng hơn. Chúng biết rằng so với tao thì mày chỉ là một đứa con nít và thực tế đã chứng minh điều đó. Mày chỉ là một đứa con nít biết chơi đùa với thanh kiếm mà thôi.
Quân gằn giọng:
- Sự thành bại trong kế hoạch của các người đều phụ thuộc vào việc có giết được ta ở đây không. Đừng quá tự tin vào khả năng ấy.
Daniel cười ầm lên:
- Mày vẫn còn mơ mộng à?
Lão đứng dậy, trên tay xuất hiện mười hai viên ngọc, chúng xếp chồng lên nhau thành hai hàng, từ đó tạo thành một thanh quái kiếm dài ngoằng tỏa ra năng lượng dữ dội.
- Các vị, hãy cùng chào đón Ảo Kiếm. Vũ Đế Quân, mày cũng thấy trong mười năm qua tao không dậm chân một chỗ chứ hả?
Katherine phóng kiếm thành một cây thương nhọn đầu, phi thẳng vào ngực Quân. Khoảng cách giữa hai người đang là mười mét, cây thương ấy dài ra với tốc độ siêu vượt âm, trong quãng thời gian chưa đầy một phần trăm cái chớp mắt đã đâm tới nơi. Quân uốn người tránh được. Anh lùi lại, thủ thế. Hóa ra Katherine cũng đã đạt tới cấp độ Thiên Thủ, hơn nữa nhìn vào cách thức điều khiển Hỏa Kiếm thì có vẻ còn giỏi hơn Van De Ven rất nhiều.
Trận này khó thắng.
Đối phương có tới ba Thiên Thủ cộng thêm một con rắn có sức mạnh tương đương một đạo quân. Chỉ riêng Thần Kiếm Thiên Ma anh đã chưa chắc thắng được rồi, huống chi còn phải đối phó với bố mẹ của gã đều là cao thủ trong số các cao thủ.
Trong đầu anh nghĩ ngay tới việc bỏ chạy. Anh không phải là kẻ cố chấp ngu muội. Anh chưa từng vì một tí danh dự hão mà đánh liều mạng sống. Xưa nay các hoàng đế tìm cách thoát thân trong hoàn cảnh bất lợi không hiếm, cũng chẳng bị ai khinh thường, chỉ có những kẻ không tự lượng sức mình mà làm điều rồ dại mới đáng bị chê cười. Anh căm hận Daniel thật đấy nhưng không thể vì sự thù ghét mà đánh mất lý trí.
Chỉ cần chạy thoát rồi gọi hạm đội đến thì đừng nói gì một thằng Thần Kiếm Thiên Ma, có một trăm thằng như gã cũng chết sặc tiết. Soái hạm Alice một khi đã nã mấy trăm quả tên lửa hạt nhân xuống thì đến vi trùng vi khuẩn có khi cũng bị giết sạch. Nghĩ thông suốt rồi, Quân hơi xoay người, bàn tay khẽ động là có thể vọt lên đến tận tầng mây thứ nhất.
Chưa kịp đi, anh đã nghe thấy một tiếng gọi nhỏ bé nhưng không thể nhầm lẫn được:
- Quân …
Anh rùng mình. Giọng nói ấy là của Angelie. Có phải Angelie vừa gọi anh không? Nhưng cô ấy chết rồi cơ mà. Có lẽ đây là một trò lừa đảo khác nữa của Daniel để giữ chân anh. Anh nhìn vào trong mắt lão, thấy lão tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng không phải theo cái cách của người cũng nghe thấy điều anh vừa nghe, mà là của người không hiểu tại sao anh còn chưa chạy.
- Quân, mày muốn giết tao để trả thù cho hai con bạn của mày đúng không? Tao đã giết chúng nó. Con rắn của tao đã giết Angelie và giờ này nó đã hóa thành phân rồi. Mày không muốn trả thù cho cô người tình bé nhỏ của mày sao? Lại đây, hãy chứng minh mình là một người đàn ông đi nào.
Quân nghĩ mình vừa bị ảo giác. Có lẽ anh nhớ Angelie quá nên đầu óc tự bịa ra tiếng gọi của cô. Điều này không có gì lạ. Mười năm qua không ít lần anh đã mơ thấy cô và Alice trong những cơn ác mộng ngắn ngủi. Trong những giấc mơ ấy cô cũng cất tiếng gọi anh như thế này.
- Quân, … cứu … em. Em … ở … đây.
Quân thì thào:
- Em ở đâu?
- Trong … bụng … con … rắn.
- Không thể nào.
Katherine đâm một nhát thương nữa vào người Quân, lần này anh không phòng bị, mũi thương lập tức đâm xuyên người. Katherine bất ngờ thủ thắng, chưa kịp nghĩ đến động tác tiếp theo thì Quân đã dùng Ác Kiếm chặt đứt mũi thương, người bay ra ra đằng sau vài chục mét, miệng thở hồng hộc.
- Đây là trò bịp bợm. Đừng hòng ta tin các người.
Katherine và Daniel nhìn nhau, nghĩ thầm thằng này có phải đã hận quá hóa điên? Từ nãy đến giờ cứ lẩm bẩm một mình như người dở.
Ở khoảng cách này, giọng nói của Angelie trở nên rất bé, hầu như không thể nghe thấy được:
- Anh … phải … nhanh … lên, em … không … trụ … thêm … được .. nữa.
Sau câu nói ấy, âm thanh tắt ngấm.
Quân nhìn về phía hạm đội của mình đang chiến đấu ở nơi xa. Nếu anh trở về nơi ấy, anh sẽ có tất cả. Anh sẽ tiếp tục làm hoàng đế, và không chỉ ở sao Hỏa mà thôi, còn ở cả Urusula nữa. Anh sẽ giết được Daniel cùng con vợ phản phúc của lão để trả thù cho Alice, Angelie cùng những người vô tội đã bị chúng giết và hãm hại. Tương lai của anh chói ngời. Cuộc sống ngập trong quyền lực tối thượng, tiền bạc, danh vọng, và cả gái đẹp nữa.
Anh thở dài, trên tay hiện ra kiếm Ác.
Có lẽ thứ mà anh vừa nghe chỉ là một ảo ảnh, một cái bẫy, nhưng anh sẽ vì một hy vọng mong manh mà chấp nhận đánh mất tất cả.
Nếu vẫn còn một phần triệu hy vọng cứu Angelie, anh nhất định sẽ không từ bỏ.
Quân hú lên một tiếng, lấy thế sấm sét nhảy xuống chém vào cổ Daniel. Cú chém ấy thật khủng khiếp. Daniel hoảng sợ, vội giơ Ảo Kiếm ra đỡ. Quân không biết tại sao nó lại được gọi là Ảo Kiếm, nhưng thanh kiếm này không đỡ nổi sức mạnh hủy thiên diệt địa của Ác Kiếm. Trúng cú chém của Quân, Ảo Kiếm lập tức tan biến. Ác Kiếm được đà, hướng cổ của Daniel chém tới, dính cú này thì vị hoàng đế Urusula chắc chắn mất mạng. Thần Kiếm Thiên Ma thấy mạng sống của cha mình như chỉ mành treo chuông, dùng hết lực chém một kiếm Thù ngược chiều với Ác Kiếm. Hai kiếm chạm nhau, cùng biến mất. Quân và Thần Kiếm Thiên Ma chịu lực phản chấn, mỗi người bị bắn ra đằng sau mười mét. Lưng vừa chạm đất, Quân đã bật ngược trở lại, tốc độ càng nhanh hơn so với trước. Daniel và Katherine cùng tung ra một chiêu song kiếm hợp bích. Kiếm của Katherine có ưu thế về tốc độ và sự linh hoạt, trong khi Ảo Kiếm của Daniel vẽ ra một đám tàn ảnh trong không gian, thật khó phân biệt đâu là kiếm thật đâu là ảo ảnh. Quân không thèm để ý, tay phải biến Thiện Kiếm thành một chùm tơ buộc Daniel phải thối lui, tay trái đâm Ác Kiếm vào cổ họng Katherine, quyết tâm giết chết mắt xích yếu nhất của đối phương. Ác Kiếm quá nhanh, Katherine tránh không được, tưởng mất đầu đến nơi thì Thần Kiếm Thiên Ma lại một lần nữa can thiệp. Thù Kiếm một lần nữa chém tới, kiếm còn ở xa mà cơ thể của Quân đã bốc cháy. Anh không còn cách nào khác, đành lách mình tránh đi, đúng lúc ấy trúng ngay một hơi thở độc địa của con rắn.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!