Sau khi ăn sáng xong, Quân bắt đầu quá trình tập luyện. Thời gian trôi đi. Ngày nối ngày. Sao chủ lặn rồi lại mọc. Nó đã thử tiếp xúc với thanh kiếm hàng nghìn lần, không lần nào thành công, nhưng dần dần thời gian chịu đựng kéo dài ra, từ năm phút lên thành mười phút, rồi mười lăm phút, nửa tiếng. Sau hai tháng, nó đã chạm ngưỡng hai tiếng đồng hồ. Khi ấy, nó ngỡ mình đã làm chủ được thanh kiếm và quyết định cầm lấy chuôi kiếm. Nhưng đó là một quyết định sai lầm. Ngay từ thời điểm nó cầm thanh kiếm lên, thanh kiếm đã phản ứng một cách khác thường. Dòng năng lượng cấp tập đổ vào người nó khiến cho nhịp tim tăng vọt, đầu óc nó hỗn loạn rồi trở nên mơ hồ. Rất may, quá trình tập luyện kéo dài đã cứu nó. Nó vẫn giữ được chút tỉnh táo trong đầu. Nhận thức được tình hình nguy hiểm, nó dồn hết sức mạnh ý chí để ép mình thả tay ra. Nó ngã người xuống sàn nhà, mồ hôi đổ ra như tắm.
Alice vội hỏi:
- Cậu sao rồi?
Quân nằm vật ra, đáp một cách chán nản:
- Hỏng rồi, lại hỏng rồi. Tớ thật là một kẻ vô dụng.
Alice an ủi nó:
- Cậu có nhiều tiến bộ rồi còn gì.
- Vẫn không ăn thua. Tớ không hiểu lý do vì sao mà có những người chinh phục được cây kiếm ngay từ lần thử đầu tiên, trong khi tớ tập mãi không được. Chẳng lẽ đây là số phận? Thật không cam tâm.
Giọng nói của Alice trở nên nghiêm nghị:
- Đừng nói mấy lời vớ vẩn ấy, rõ ràng con đường cậu đi là đúng, chỉ cần kiên trì bước tiếp sẽ có ngày tới đích.
Dù vậy, cảm giác nhụt chí vẫn đeo bám Quân trong nhiều ngày tiếp theo khiến nó chán chường không muốn làm gì nữa. Alice nói với nó rằng nước và thực phẩm đã sắp cạn, cần phải nhanh chóng tìm được cách bổ sung. Nhìn ra bên ngoài, thấy bướm đã bay sạch, tìm mãi không thấy con nào. Quân liền cùng Alice chuẩn bị đồ dùng cá nhân, tái hiện cuộc hành trình cách đây gần ba tháng. Nó đưa cho Alice năm viên ngọc, bảo:
- Cẩn thận vẫn hơn. Cậu giữ năm viên ngọc này phòng thân. Chúng ta trở về cánh rừng hôm nọ. Nơi ấy bướm không dám vào, lại có nước, có thể ẩn chứa điều gì đó, chúng ta nên tìm cách khám phá.
Hai đứa trẻ một lần nữa lên đường. Chúng đi nhanh, liên tục nhìn ngó bốn bên với vẻ cảnh giác. Không thấy con bướm nào cả. Dường như cả đàn đã rơi vào trạng thái ngủ đông, hoặc biết đâu chết đói cả rồi. Đúng lúc Quân thở phào, thì nó chợt nhìn thấy con bướm trắng đậu trên cành cây ngay trước mặt. Con bướm cất tiếng kêu ti ti, ti ti quen thuộc. Thế rồi từ đâu, bướm bắt đầu kéo đến, ban đầu chỉ có vài con, nhưng số lượng tăng lên cực nhanh. Trong phút chốc, cả bầu trời tối sầm. Có đến hàng vạn con bướm chen chúc nhau, hướng đến hai đứa trẻ tấn công dồn dập. Chúng bay thành chuỗi như sợi xích, mỗi chuỗi dài cả mấy chục mét, tạo thành luồng gió mạnh rít lên phần phật. Quân hét lên, bảo Alice giơ ngọc cao trên đầu để tự vệ, rồi kéo tay cô chạy về phía khu rừng. Hai đứa trẻ chạy điên cuồng. Đàn bướm bám theo chúng không rời nhưng cũng không dám tiến lại quá gần.
Lũ trẻ chạy được một tiếng đồng hồ thì kiệt sức. May thay lúc ấy chúng đã tới được bìa rừng. Cả hai đều vội vã lao thẳng vào trong. Đàn bướm dừng hết lại bên ngoài, không một con nào dám xâm nhập khu rừng tăm tối kia. Quân thở hồng hộc. Nó nhìn sang bên cạnh, thấy Alice cũng đã kiệt sức, nhưng cô không tỏ ra hoảng loạn. Sống với cô lâu, nó nhận ra tính cách của cô còn quả cảm và kiên cường hơn nó nhiều. Cô mềm mại mà ngay thẳng, kiên định mà khôn ngoan, luôn phân biệt được đúng sai và làm theo những gì trái tim mình mách bảo. Hẳn nó đã không chịu đựng được cuộc sống buồn tẻ trên Urusula nếu không có Alice bên cạnh.
Chúng đi sâu vào trong rừng, một lần nữa tới được bên dòng suối. Quân cúi xuống uống thử, thấy nước ngọt, không có mùi tanh hôi nào, uống xong một lúc lâu cũng không thấy đau bụng. Xem ra nỗi nghi ngờ lâu nay của nó về chất lượng nguồn nước quả là không có căn cứ. Hai đứa trẻ lấy thật nhiều nước mang theo. Chúng đi tiếp, quyết tâm lần ra đầu nguồn. Dòng suối uốn lượn, không to ra cũng không hẹp lại. Sau không biết bao nhiêu thời gian và đường rừng, cuối cùng chúng tới một ngọn núi đặc biệt cao. Dòng suối nối thẳng với ngọn núi, một chi tiết có vẻ khác thường, bởi nước thường chảy xuống từ đỉnh chứ không phải từ trong lòng núi như thế này. Hai đứa trẻ ngước đầu lên nhìn, thấy thành núi lõm sâu, in bóng một hình dáng vô cùng quen thuộc. Chúng cứ nhìn mãi, nhìn mãi, cho đến khi nhận ra sự thật, và khi ấy sắc mặt của Quân trở nên nhợt nhạt:
- Nó là …
- Một con bướm …. – Alice tiếp lời.
Đó đúng là một con bướm, và căn cứ vào hình dạng thì nó thuộc về giống Bướm Đen Biến Hình. Chỉ có điều con bướm này quá lớn, mỗi bên cánh của nó dễ thường phải vươn rộng đến hai mươi mét, ôm trọn cả một phần núi. Con bướm dường như đã trải qua nhiều lần tiến hóa, nó có tổng cộng hai mươi cánh, hợp thành từ mười cặp, và màu sắc của nó đã chuyển sang màu đỏ đậm. Tuy nhiên đây cũng chỉ là ước đoán vì hẳn nhiên con bướm này đã chết từ rất lâu rồi. Cơ thể của nó mục ruỗng và thủng lỗ chỗ, thậm chí còn có biểu hiện hóa thạch. Màu sắc trên những phần cơ thể còn lại cũng đã phai tàn. Chỉ có điều vẻ hùng tráng, ngạo nghễ của nó thì vẫn không đổi.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!