Tiểu Ca liên tục đổ năng lượng vào người Quân, giữ cho anh không bị thương nặng và đẩy nhanh tốc độ hồi phục. Dần dần, hai người tiến vào bầu khí quyển của Urusula. Khi chỉ còn cách mặt đất chừng hai nghìn mét thì Quân đột ngột xoay kiếm quanh vòng lại, Tiểu Ca tan rã, từ trên tay phải của anh cũng hiện ra ba sợi tơ kiếm siêu nhỏ, mắt thường hầu như không nhìn thấy được.
- Thiên Thủ. – Daniel rít lên.
Quân quát lớn:
- Daniel, hãy kết thúc cuộc chiến giữa hai ta ở đây thôi.
- Rất sẵn lòng.
Daniel cầm Tường Sắt tay trái, thủ thật chắc. Tay phải hóa Thiên Ý Kiếm thành ba sợi tơ kiếm, lắc nhẹ một cái đã chia ra ba đường đồng loạt tấn công Quân. Quân cũng hóa kiếm thành tơ, các sợi tơ chính xác điểm chỉ lên đầu tơ đối phương, phát ra các tia sáng đỏ quạch, lóe lên được nửa giây đã tắt ngấm. Chiêu đầu tiên bất phân thắng bại. Nhưng về tâm lý thì Daniel kém hơn, lão phải dùng hai thanh kiếm trong khi Quân chỉ có một. Cần phải biết rằng Thiên Thủ đòi hỏi bản lĩnh tâm lý cực kỳ ghê gớm, Daniel không có Tường Sắt không dám thi triển Thiên Thủ, trong khi Quân bất chấp rủi ro đến tính mạng, tách kiếm thành tơ, liên tục phát động thế công.
Cuộc đấu này kịch liệt và căng thẳng hơn cuộc đấu trước rất nhiều. Hai đại cao thủ cấp Thiên Thủ liên tục sáng tạo các chiêu thức mới mẻ để hạ gục đối phương. Một trận đấu kỳ lạ không có âm thanh, tiếng động, chỉ là một sự yên tĩnh ma quái nhưng chết chóc. Cả hai đều đã đạt đến trạng thái thăng hoa về kiếm pháp. Một sơ hở nhỏ nhất, một phần ngàn giây lãng quên, một thoáng không tỉnh táo cũng có thể đánh dấu chấm hết cho cuộc đời. Với Daniel vẫn còn đường lùi chứ riêng Quân thì không. Anh chẳng những cần phải nhanh chóng hạ bệ đối phương mà còn không được để cho mình bị thương. Vết thương nhỏ đến mấy cũng mang tính chí mạng. Thiên Thủ Kiếm chỉ công chứ không thủ, kiếm chủ một khi đã buộc phải rút kiếm về thủ cũng đồng nghĩa với việc không đạt được trạng thái thăng hoa nữa và kết cục chắc chắn là cái chết.
Xoạc! Một sợi tơ kiếm sượt qua vai Quân làm anh chảy máu. Daniel mừng rỡ, nhưng lão kinh ngạc nhận ra rằng Quân không để ý đến vết thương trên vai. Nó chỉ là một vết thương nhẹ không ảnh hưởng đến tính mạng. Tuy nhiên nó có thể gây ra tác động tâm lý rất lớn. Nó làm giảm niềm tin vào bản thân. Nó khiến người cầm kiếm cảm thấy sợ hãi và muốn rút lui. Nó dẫn đến sự sụp đổ dây chuyền. Đã rút lui rồi thì không thi triển Thiên Thủ được nữa. Nhưng Quân hoàn toàn không để ý đến sự thua thiệt vừa rồi. Dường như anh không nhận ra mình đã bị thương hoặc đơn giản không xem đó là vấn đề gì to tát. Anh tập trung vào điều anh đang làm, đó là tiếp tục dồn ép Daniel. Thanh kiếm trong tay anh càng ngày càng biến hóa, tạo ra những điều không thể tưởng tượng nổi. Theo sự điều khiển của anh, một sợi tơ kiếm lao ra đánh chặn tơ kiếm của Daniel. Bình thường sau khi hai sợi tơ va chạm, chúng sẽ tiêu biến và mọi việc kết thúc ở đó. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra. Đúng vào thời điểm va chạm, sợi tơ kiếm của Quân phát nổ và tách ra làm hai, một sợi biến mất trong khi sợi thứ hai như con rắn luồn lách trong không gian, nhẹ nhàng xuyên thủng vai trái khiến Daniel tái mặt. Cơn đau là một phần, phần quan trọng hơn nằm ở chỗ lão không hiểu Quân đã làm điều đó cách nào. Còn đang bàng hoàng, sự việc đã tái diễn. Tơ kiếm trong tay Quân lại vỡ làm đôi, sợi thứ hai xuyên thủng trán của Daniel. Cả hai vết thương đều không thể hạ gục được lão. Lão vẫn cầm Tường Sắt trên tay, thanh kiếm ấy thúc đẩy quá trình tái tạo và phục hồi bên trong cơ thể. Thứ mà nó gây ra là tác động tâm lý. Daniel cảm thấy sợ hãi. Lão không hiểu điều gì đang xảy ra.
Các Kiếm Sĩ ở đẳng cấp Thiên Thủ có thể thay đổi hình dạng Hỏa Kiếm để gây bất ngờ cho đối phương và tăng cơ hội chiến thắng, tuy nhiên thay đổi như thế nào lại tùy thuộc vào năng lực mỗi người. Việc bóc tách thanh kiếm lớn thành các sợi tơ đã khó rồi, đằng này còn mượn sức vụ nổ để bóc sợi tơ ấy nhỏ hơn và điều khiển nó tấn công kẻ địch thì quá bá đạo. Mức độ khó khăn đương nhiên lớn gấp nhiều lần, đòi hỏi kiếm chủ có sự kết nối vô cùng sâu sắc với thanh kiếm và khả năng điều chỉnh tinh tế vào thời khắc quyết định. Daniel thực sự có nằm mơ cũng không hình dung ra đối phương lại đạt tới trình độ này. Chỉ một thời gian ngắn trước đó thôi lão còn đánh Quân như con, bây giờ anh lại vượt lên trên lão. Anh không chỉ giành ngôi hoàng đế của lão mà còn trở thành một Kiếm Sĩ giỏi hơn lão. Chuyện ấy thật đau lòng và khó chấp nhận.
Daniel biết không thể dùng Thiên Thủ để đấu với Quân nữa, lão cũng không phải là người cố chấp, khi ấy quyết đoán thu lại Tường Sắt, biến Thiên Ý thành dạng cơ bản, dùng thế sét đánh đâm tới, quyết xuyên thủng người anh. Thanh kiếm Tiểu Ca đang ở dạng Thiên Thủ, nếu Quân bị đâm trúng thì không thể chữa thương ngay được, hẳn sẽ mất mạng. Quân vung tay, cử chỉ dứt khoát mà mềm mại như nhạc trưởng đang điều khiển dàn nhạc. Ba sợi tơ kiếm nối nhau gõ lên đầu thanh Thiên Ý khiến nó chệch hướng bay ban đầu. Ý đồ của Daniel không thực hiện được. Thế rồi ba sợi tơ kiếm chia ra, gõ một cách chính xác lên ba viên ngọc trên hai cổ tay của Daniel khiến chúng rạn nứt nhưng chưa vỡ. Daniel hoảng quá, lão xoay người, vội vã bỏ chạy.
Quân lao người đuổi theo. Một trước một sau bay ngang bầu trời tựa như hai ngôi sao băng màu đỏ. Những tia sáng lấp lánh phát ra trên đường di chuyển của họ. Tốc độ của hai người ngang nhau, cứ đuổi thế này thì chẳng bao giờ kịp. Quân nhíu mày, mắt nhắm lại, tay phải vung lên, ba sợi tơ kiếm một lần nữa tỏa ra, lấy tốc độ cực hạn vượt lên trên Daniel, tấn công chuẩn xác vào ba viên ngọc đã rạn lúc nãy khiến chúng đồng loạt vỡ nát. Daniel hục lên một tiếng, cơ thể như hòn đá rơi xuống mặt đất.
Quân tỏa kiếm thành tơ, các sợi tơ kiếm xuyên qua người, giữ cơ thể lão ở trên không trung. Anh quát lớn:
- Daniel, còn gì để nói nữa không?
Daniel cười lớn:
- Còn gì để nói nữa. Con trai ta, mau giết ta đi.
- Ta không phải là con ngươi. Ngươi phong ta làm hoàng tử, nhận ta làm nghĩa tử chẳng phải vì yêu quý gì ta mà chỉ để lợi dụng ta mà thôi. Đó thuần túy là một nước cờ chính trị và ta là quân bài trong tay ngươi. Ai cũng biết điều đó. Ta chấp nhận điều đó, bởi ta cũng muốn tận dụng cơ hội mà leo lên. Ta đã làm được điều ta muốn. Bây giờ ta đã thành công và ngươi đã thất bại, không phải vì ta là kẻ xấu xa còn ngươi là người tốt, hay ta là kẻ thâm độc còn ngươi là nạn nhân, mà chỉ vì ta giỏi hơn ngươi mà thôi.
- Ha ha, nói gì đi nữa cũng không tránh được tiếng giết cha. Mày hãy tự dối lòng mình tiếp đi nhé.
Quân lặng người.
Anh chợt nhận ra ý đồ thâm sâu của Daniel. Lão nhận anh làm nghĩa tử không chỉ để thu phục anh mà còn để chuẩn bị sẵn đường lui sau này.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!