- Đừng hỏi, và cũng đừng cho ai biết. Tên của thanh kiếm là bí mật chỉ mỗi con được quyền biết đến. Nó giống như cái mật khẩu, người khác biết mật khẩu thì có thể mở được khóa vào trong nhà riêng của chúng ta. Hãy đặt cho nó một cái tên và chăm chỉ gọi nó bằng cái tên ấy cho đến khi nó nhận thức được rằng đó là tên riêng của nó. Khi ấy, con đã bước đầu thành công trong việc đưa thanh kiếm trở thành một phần ý thức của chính mình.
Quân về nhà, không lập tức thử kiếm mà bày đủ mười một viên Hỏa Ngọc lên mặt bàn. Đây là những viên ngọc mà anh lấy được sau lần đụng độ với Lý Hy Hoa và Akash. Những viên ngọc lóe sáng, tựa như đang tranh đấu với nhau, một lúc sau, sáu viên ngọc mạnh nhất từ từ bay lên, tạo thành một thanh Hỏa Kiếm. Quân chú tâm ngắm nghía. Hình thức của thanh kiếm này y như các thanh Hỏa Kiếm khác, nhìn kỹ không có gì khác thường. Anh cầm lấy chuôi kiếm, nhắm mắt lại, chậm rãi cảm thụ. Ban đầu chỉ thấy mờ mịt. Giữa người và kiếm có khoảng cách rất lớn, tâm trí của Quân không xâm nhập vào được, mà thanh kiếm cũng không có ý định lại gần. Người khác gặp trường hợp này đã sớm bỏ cuộc, nhưng Quân được Daniel khai sáng, vẫn cứ kiên trì tiếp xúc.
Cứ như thế bảy ngày liền. Thư ký riêng, người hầu, sĩ quan Thiếu Đoàn xin gặp Quân không được liền cấp báo lên cho Daniel xin chỉ thị. Lão ra lệnh không ai được làm phiền hoàng tử. Sau bảy ngày không ăn cơm, chỉ uống nước, cuối cùng Quân cũng mở được cánh cửa dẫn vào ý thức của thanh kiếm. Đó là một sinh vật có tính cách vui nhộn, thích bay nhảy, không chịu sự kiềm chế hay quản thúc của kẻ khác. Quân đặt tên cho nó là Lãng Tử. Thêm bảy ngày nữa, hai bên trở nên thân thiết với nhau. Ý thức của thanh kiếm chấp nhận vượt qua bức màn sương mù để tiến vào trong trí óc của Quân và cư ngụ ở đó. Quân nhận ra mình đã có thể hợp nhất tâm trí với thanh kiếm. Đây là trạng thái Nhân Kiếm Hợp Nhất. Từ sự hợp nhất này mà Quân tiến tới một trạng thái siêu việt là dùng ý nghĩ để điều khiển thanh kiếm. Điều này cho phép anh tăng tốc độ sử dụng kiếm lên tới một ngưỡng mới vượt xa trước đây.
- Lãng Tử, ta đã bóc được lớp vỏ đầu tiên của Hỏa Kiếm, nhưng hãy còn một chặng đường rất dài mới có thể trở thành một …Đại Kiếm Sĩ.
Vào thời điểm Nhân Kiếm Hợp Nhất, Quân nhìn thấy một hình ảnh dị thường lóe sáng trong đầu. Một tay kiếm cao lớn, quay lưng về phía anh nên không nhìn rõ hình dạng, đối đầu với hàng ngàn, hàng vạn kẻ cũng không rõ hình hài, nhưng hết thảy đều vô cùng hùng mạnh. Dưới chân tay kiếm ấy, thi thể trôi nổi, những viên Hỏa Ngọc có màu sắc kỳ lạ nát vụn văng ra tứ tán. Bầu trời mây phủ tối đen, sấm sét nổi điên cuồng, tứ bề không gian đều bốc cháy. Cảnh tượng thật khiến người ta phải khiếp sợ.
- Đại Kiếm Sĩ, người này không giống ta. Kẻ đó là ai?
Quân thì thào. Hình ảnh vụt tắt. Anh lại quay trở về với thực tại.
- Đó là một lời sấm truyền. Ta có linh cảm kỳ lạ rằng vũ trụ đã gửi lời tiên tri đến cho từng Kiếm Sĩ. Chỉ những Kiếm Sĩ xuất chúng mới có thể đọc được lời tiên tri ấy. Nếu ta đọc được thì tất Daniel cũng đọc được. Thật khó tin rằng một người như Daniel lại không động tâm trước cơ hội trở thành Đại Kiếm Sĩ. Người đó trông giống người nhưng không rõ là ai. Phần đầu của hắn chìm trong sương mù. Đó là một ảo ảnh. Đó là một cơ hội dành cho tất cả.
Niềm phấn khích dâng trào khiến Quân phải khó khăn lắm mới giữ được bình tĩnh:
- Kiếm Sĩ chia ra thành nhiều cấp độ. Như David lợi hại như vậy cũng chỉ ở mức dưới cùng mà thôi. Cấp thứ hai là Nhân Kiếm Hợp Nhất. Cấp thứ ba là Thiên Thủ. Phải chăng đó đã là cấp độ cuối cùng? Ta không biết. Ta chưa đạt được đẳng cấp này. Nó hãy còn quá xa vời, thậm chí ta còn chẳng có ý niệm nào về con đường sẽ dẫn đến đẳng cấp ấy. Tuy nhiên Nhân Kiếm Hợp Nhất vẫn là một bước đại nhảy vọt. Sự kết nối với Hỏa Kiếm đã mở ra một cánh cửa nào đó, cho phép ta phản ứng nhanh hơn và nhìn một vật một cách sáng rõ hơn. Trong cộng đồng Kiếm Sĩ bây giờ có lẽ ta chỉ đứng dưới một mình Daniel mà thôi. Nhưng ta còn trẻ còn lão đã già. Ta vẫn còn nhiều cơ hội vượt lên. Ta không có ý định phản bội. Ta sẽ không đâm sau lưng người mà ta gọi là phụ hoàng. Nhưng ta cũng sẽ không từ bỏ cơ hội được trở thành một Đại Kiếm Sĩ nếu được số phận chọn lựa. Ngay cả nếu số phận không chọn lựa ta, giống như cái cách nó từ chối không cho ta trở thành một Kiếm Sĩ, thì ta vẫn sẽ chiến đấu đến cùng cho vinh quang bất tử. Ta có đủ khả năng làm được điều đó.
Quân đã quên béng Alice, trong đầu anh lúc này chỉ còn lại khao khát lập công nơi sa trường và trở thành tay kiếm bất khả chiến bại. Anh mới mười tám tuổi thôi, tương lai rộng mở phía trước, không thể cứ mãi trói buộc cuộc đời nơi rừng núi cho dù được sống bên cạnh nữ thần đẹp nhất vũ trụ chăng nữa. Huống chi trong con người anh đang tích tụ khí độc của rồng nước, cả đời này không còn cơ hội chung sống với nhau.
Ngày hôm sau, Daniel triệu Quân đến yết kiến. David và Kishimoto cũng đang ở đó. Nhìn thấy ánh mắt tràn đầy vẻ cao ngạo của Quân, Daniel lập tức nhận ra rằng đứa con nuôi với tài năng bẩm sinh của mình đã phá vỡ được hàng rào ngăn cách với thanh kiếm và đặt được bước chân đầu tiên trên con đường trở thành một Kiếm Sĩ vĩ đại.
- Quả là lý thú. Con trai ta, ngươi đã không ăn không ngủ trong suốt mười bốn ngày liên tiếp. Vẫn ổn cả chứ?
Quân gật đầu, đáp gọn:
- Ổn.
David thấy Quân cả gan nói chuyện với đấng quân vương theo cái cách vô lễ như vậy thì giận lắm. Gã là người nóng tính, trong đầu nghĩ gì thì cái miệng phải thốt lên ngay mới chịu được:
- Hoàng đế bệ hạ giao cho mày chức chỉ huy Thiếu Đoàn có phải chỉ để suốt ngày ăn với ngủ đâu mà sao bây giờ mới vác mặt tới?
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!