Hắn thở dài một tiếng. Gương mặt trở nên chán chường.
- Thua rồi.
Quân thở dốc, cú chém vừa rồi đã khiến anh kiệt sức. Trận chiến này sắp ngã ngũ, chiến thắng đã ở ngay trước mặt. Vậy nhưng trong lòng anh vẫn dấy lên một dự cảm không lành.
- Vũ Đế Quân, ta thật hối tiếc cái ngày ta mong muốn tiến lên lớp kim lạnh thứ bảy. Nghĩ lại, chính ngươi là người đã nhen lên trong đầu ta mong muốn ấy. Trước khi gặp ngươi, ta hài lòng với sức mạnh của mình, nhưng rồi ngươi kể cho ta nghe câu chuyện huyền hoặc về Xendai, Adem cùng những người hầu trên Thiên Hà Thuyền, và điều đó đã khiến ta khiếp sợ. Ta nhận ra rồi, Vũ Đế Quân, ngươi đã cố tình làm thế để thôi thúc ta làm những điều rồ dại. Có phải thế không?
Quân lặng thinh, không thừa nhận cũng không bác bỏ.
Chúa Tể Vũ Trụ cay đắng nói tiếp:
- Ngươi đã giăng bẫy ta. Ngươi đã đầu độc trí não ta và làm ta sợ hãi những điều vô cớ. Cũng vì nỗi sợ hãi ấy mà ta đã tự tay mở ra cánh cửa của sự tự hủy diệt. Con người các ngươi thật là một giống loài xảo trá đê tiện. Ta tưởng đã học được tất cả kiến thức về con người, nhưng có những thứ trong đầu các ngươi mà robot không có cách nào hiểu nổi. Tại sao các ngươi có thể thủ đoạn và thâm độc đến vậy? Những câu nói của các ngươi tựa như con dao găm đâm chết người mà không dính máu.
- Chúa Tể Vũ Trụ, chúng ta là kẻ thù. Giữa kẻ thù với nhau không có lòng nhân từ. Lúc đó nếu ta không nói thế, ngươi sẽ giết ta cùng tất cả những người mà ta thương yêu.
- Phải, ngươi nói đúng lắm. Chúng ta là hai chủng loài khác biệt. Lần này các ngươi đã thắng. Các ngươi giết được ta, nhưng đó chỉ là một trận đánh đơn lẻ, nó không thể thay đổi được cục diện tất yếu. Robot đã và sẽ thay thế con người trở thành giống loài thống trị vũ trụ.
- Chuyện đó chỉ là ảo tưởng của ngươi mà thôi.
- Ngươi giống như một người anh hùng dùng sức mạnh cá nhân của mình để cố gắng đảo ngược bánh xe lịch sử. Tên tuổi của ngươi sẽ được nhớ mãi nhưng chiến công của ngươi sẽ trở thành vô nghĩa. Ngươi giống như Gia Cát Lượng trước nhà Ngụy, Hannibal trước quân La Mã, Napoleon trước cả châu Âu, chiến công của ngươi chỉ tô điểm cho danh tiếng cá nhân ngươi chứ không thể cứu được chủng tộc của ngươi. Hãy nhớ lấy lời ta, con người sẽ diệt vong. Người tinh khôn Human Sapien sẽ đi theo vết xe đổ của người Neanderthal và bị chủng tộc tiếp theo mạnh hơn, thông minh hơn, tử tế hơn thay thế. Nhưng ta không thể để ngươi tiếp tục sống để diệt trừ giống loài của ta. Ngươi quá mạnh, quá thông minh, quá nguy hiểm. Ngươi nhất định phải chết.
Chúa Tể Vũ Trụ đặt tay lên ngực, rõ ràng có ý đồ kích hoạt cơ chế tự sát.
- Trong người ta có hai vạn lò phản ứng hạt nhân, các ngươi mới vô hiệu hóa được một trăm lò, không tính là đáng kể. Nếu các lò còn lại nổ cùng lúc, tất cả các ngươi sẽ chết. Toàn bộ sinh vật sống trên Trái Đất này cũng sẽ chết theo, chỉ robot mới có thể sống sót.
Các Kiếm Sĩ nhìn nhau, tất cả đều có dáng vẻ tuyệt vọng. Mọi người đều hiểu rằng nếu Chúa Tể Vũ Trụ tự sát thì không ai có thể thoát thân được.
Quân cầm chắc thanh Đại Hỏa Đế Kiếm, tung mình chồm tới. Chúa Tể Vũ Trụ giơ cổ ra cho anh chém vào, sáu lớp hợp kim lạnh dễ dàng ngăn được Đại Hỏa Đế Kiếm. Hắn nở nụ cười khó khăn, xem chừng ngay cả việc cười cũng đã trở nên quá sức với hắn lúc này.
- Tạm biệt, Vũ Đế Quân, chúng ta sẽ tiếp tục chiến đấu ở kiếp sau.
Trên tay Quân lúc này có một thanh kiếm khác. Galacius! Thanh kiếm băng cũng chém vào cổ Chúa Tể Vũ Trụ ở cùng vị trí mà Tyzan chém xuống. Nhiệt độ của Tyzan lúc này là xấp xỉ một trăm nghìn độ C còn Galaicius là âm hai trăm độ C. Hai thái cực trái ngược, cả hai đều ở trạng thái cực đoan, đã hợp lực phá hủy lớp hợp kim lạnh và tạo thành một vết nứt trên cổ Chúa Tể Vũ Trụ. Vết nứt này lan rộng cực nhanh, gần như cắt đứt cái đầu bằng hợp kim lạnh. Chúa Tể Vũ Trụ kinh hoàng. Gã dùng cánh tay còn lại đặt lên đầu Quân, cơ thể lập tức phát nổ.
Ánh sáng vàng tỏa ra với cường độ mạnh hơn bất kỳ lần nào trước đó. Không ai có thể nhìn trực tiếp vào ánh sáng ấy, tất cả đều cúi đầu, nhắm nghiền hai mắt lại để tránh bị mù mắt. Một lúc sau, khi ánh vàng dịu đi, họ mới dám mở mắt ra, thấy rằng ở vị trí đối đầu giữa Quân và Chúa Tể Vũ Trụ chỉ còn là khoảng không trống rỗng. Hai người ấy đã biến mất. Tất cả vội vã tỏa ra tìm kiếm, Thần Kiếm Thiên Ma còn lặn cả xuống đáy biển để dò xét. Họ tìm thấy cơ thể nát vụn của Chúa Tể Vũ Trụ, những cấu phần hợp kim lạnh sáu lớp đã tan nát đến mức khó có thể tin rằng nó đã từng thuộc về con robot hùng mạnh nhất vũ trụ. Thần Kiếm Thiên Ma còn tìm được cả cái đầu sứt mẻ của Chúa Tể Vũ Trụ, bằng chứng rõ ràng cho thấy hắn đã chết thật rồi. Nhưng gã không tìm được thi thể của Quân. Dường như anh đã biến mất khỏi thế gian.
Những người phụ nữ khóc than cho Quân. Những người đàn ông thương tiếc anh. Jakob đoán rằng trong thời khắc định mệnh ấy, bằng một cách thần kỳ nào đó Quân đã hút trọn năng lượng vụ nổ để bảo vệ những người còn lại. Nhưng bởi vụ nổ quá lớn, quá kinh khủng mà anh đã chết, cơ thể nát vụn tới mức không còn lưu lại bất kỳ dấu tích nào. Alice không ủng hộ quan điểm ấy, cô biết rõ sức mạnh kỳ diệu của ánh sáng vàng cũng như bộ quần áo mà Adem đã tặng Quân, gần hai vạn lò phản ứng hạt nhân nổ cùng lúc quả ghê gớm thực đấy nhưng vẫn chẳng là gì so với sức mạnh của Sáng Thế Giả. Chỉ có điều Quân biến đi đâu thì cô không biết. Cô không thể tìm được anh nữa.
Cuộc chiến cuối cùng Thái Bình Dương nhanh chóng trở thành câu chuyện truyền kỳ. Người ta tôn vinh Quân, gọi anh là Vị cứu tinh nhân loại. Giữa đại dương mênh mông, trên cái nền của Đảo Chúa nay đã tan vỡ, người ta dựng nên một bức tượng cao năm trăm mét, khắc họa hình tượng anh cầm Đại Hỏa Đế Kiếm, lưỡi kiếm dài, mũi kiếm chĩa xuống biển, đúng nơi mà Thần Kiếm Thiên Ma đã tìm thấy đầu của Chúa Tể Vũ Trụ. Bức tượng ấy ghi dòng chữ mà đọc từ nào cũng toát lên đầy vẻ hào hùng: Đại Kiếm Sĩ Vũ Đế Quân. Những cơn sóng dữ dội vỗ lên chân tượng như lời khóc than vạn năm cho người anh hùng đã vì nhân loại mà hy sinh.
Alice trở về Urusula, nơi Jakob xây dựng lại cho cô căn nhà ven hồ và biến khu rừng Ánh Sáng trở thành cấm địa bất khả xâm phạm. Jakob tiếp tục làm Tổng thống Liên bang Nhị Tinh, trong khi Angelie làm Đoàn trưởng Kiếm Sĩ Đoàn. Cô đã cứu được A5 triệu ra khỏi Vạn Châm Ngục và chế tạo cho gã một thân thể robot mới, về cơ bản là y hệt ngày trước. Thần Kiếm Thiên Ma vẫn làm người thủ vệ cho Trần Mai Phương, mặc dù điều đó có vẻ không cần thiết nữa bởi cô đã tiến đến cấp bậc Thiên Thủ. Sau khi đổi sang Phượng Kiếm, cô đã tiến bộ rất nhanh và thoát khỏi cái mác Kiếm Sĩ tệ nhất trong lịch sử.
Những robot còn lại trong Chủng Tộc Cuối Cùng mong muốn sống hòa thuận với con người. Chúng giải thoát cho tất cả các nô lệ và cho phép họ tái lập những quốc gia đã từng tồn tại trước đây. Chúng cũng phối hợp với các nhà khoa học giải trừ mùa đông hạt nhân, vá lại bầu khí quyển và dọn sạch chất phóng xạ trong không khí. Đó là cả một quá trình dài, không thể kết thúc ngày một ngày hai. Nhưng mọi quá trình đều cần có sự bắt đầu. Cuộc chiến giữa người và robot đã kết thúc, hoặc đó là điều mà tất cả cùng mong mỏi, nhưng lời nguyền của Chúa Tể Vũ Trụ vẫn còn văng vẳng như một nỗi ám ảnh cho tương lai của loài người cũng như tương lai của robot, chờ cho đến khi một chương mới được lật dở với những cuộc chiến đấu mới.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!