Ở phía bên kia, cuộc chiến giữa nhóm của Quân với binh lính trong căn cứ không diễn ra đẫm máu như vậy. Aston là một người điềm tĩnh, lại được Quân ra sức ước thúc, nên hắn chỉ tìm cách vô hiệu hóa sức chiến đấu của đối phương chứ không giết chết họ. Sau một lúc đánh chém, hai người chạy ra được cánh cửa lúc này đã đóng lại. Cánh cửa này vốn rất chắc chắn, nhưng với các Kiếm Sĩ thì chẳng khác gì đồ chơi. Aston chém bay cả cửa, gió bão từ bên ngoài lập tức ùa vào, mang theo hơi lạnh thấu xương.
Hai người lao ra ngoài. Màn đêm tối tăm, lẫn trong gió là các viên đá to bằng đầu người. Aston dẫn Quân chạy về phía sườn núi. Họ cần phải đến chỗ để máy bay càng sớm càng tốt. Lúc bình thường, muốn vượt qua quãng đường núi non hiểm trở dài hai mươi lăm cây số cần một ngày rưỡi, nhưng lúc này không còn thời gian, Aston đành đánh liều ôm Quân nhảy từ đỉnh núi xuống. Với Hỏa Kiếm trên tay, hai người lượn theo chiều gió như cánh chim trời. Đang bay, hệ thống phòng thủ lắp đặt chi chít hai bên sườn núi bắt đầu khai hỏa. Những quả đạn tên lửa to gấp đôi thân người truy sát bọn họ như bóng ma không rời. Đạn tên lửa không giống như súng trường, sức nổ chẳng những lớn hơn ngàn lần, lại mang theo cả hơi nóng có thể làm tan chảy cả sắt thép, chỉ cần trúng một quả thôi thì ngay cả Kiếm Sĩ cũng mất mạng. Aston lâm nguy không loạn, bình tĩnh tránh né, thỉnh thoảng lại căn trúng đuôi tên lửa chặt đứt lìa khiến chúng đâm vào sườn núi phát nổ.
Tên lửa bắn ra càng lúc càng nhiều, tựa như đàn bướm. Quân há mồm ra nhìn Aston trổ tài. Các Kiếm Sĩ quả thật không ai là người bình thường, toàn làm những việc kinh thiên động địa. Tên lửa bắn nhiều vậy mà vẫn chưa làm tổn thương được hai người. Nhưng may mắn không kéo dài mãi. Một quả tên lửa dài bốn mét vượt qua tầm nhìn của Aston, lao thẳng đến tựa như đoàn xe lửa. Tránh không kịp nữa rồi. Aston đành ném Quân vào vách núi nơi có tuyết dày, bản thân dùng kiếm chẻ đôi đầu quả tên lửa. Tên lửa phát nổ, cơ thể của Aston bị xé toạc, nửa hàm dưới cùng cái mũi bay đâu mất, toàn bộ răng rụng hết, mù cả hai mắt, xương và nội tạng đều bị chấn nát, tứ chi gần như đứt lìa, may nhờ làn da dày níu lại mà vẫn còn bám lủng lẳng trên người. Xương sọ vỡ vụn, não bên trong tan chảy, ý thức mất sạch.
Trong lịch sử loài người và sinh vật nói chung, chưa từng có ai hứng chịu vết thương nặng như thế mà còn sống. Không một nền y học nào, cho dù của thế kỷ hai mươi hai đi nữa, có thể cứu chữa người đã mất hết cơ hội sinh tồn. May cho Aston, trên cổ tay của gã vẫn còn sáu viên Hỏa Ngọc đang quay tròn như biểu tượng của sự bất tử. Những viên Hỏa Ngọc ý thức được tình trạng khủng khiếp của chủ nhân và chỉ vài giây sau vụ nổ chúng đã dốc toàn bộ sức mạnh để kéo Aston trở về từ cõi chết. Nguồn năng lượng ào ạt đổ vào hồi sinh các phần nội tạng bị tổn hại và thay thế các tế bào đã chết. Vết thương được chữa trị, các lỗ thủng trong và ngoài cơ thể dần kín miệng, mạch máu liên thông và xương cốt bắt đầu phục hồi. Tất cả những điều ấy diễn ra với tốc độ kinh khủng nhưng vì vết thương quá nặng mà cảm tưởng như không có chút tiến triển nào.
Aston rơi xuống như tàu lá. Gã đập trúng vào phần đá núi cứng rắn rồi rơi vào một hẻm núi sâu và chật hẹp, không thể tiếp cận bằng máy bay, chỉ có thể trườn xuống từng tí một. Quân biết nếu mình cứu Aston thì sẽ lỡ thời gian trở về cứu Angelie, hơn nữa còn đánh mất lợi thế chạy trước Lý Hy Hoa và Akash, nguy hiểm trùng trùng. Tuy nhiên Aston đã giúp nó rất nhiều, bỏ chạy một mình lúc này thật không đành lòng. Nó nghiến răng, chấp nhận đánh cược mạng sống, trèo xuống vách núi. Mất mười lăm phút mới đến được chỗ của Aston. Quân vật vã đỡ gã dậy, kinh hoàng khi nhìn thấy gương mặt nát bét của tên Kiếm Sĩ, nghĩ thầm làm sao người này có thể sống được nữa? Nhưng tình đồng đội vẫn mạnh hơn lý trí. Nó cõng gã trên lưng, trèo về vị trí đỗ máy bay. Aston nặng quá, cơ thể của nó oằn xuống, lê lết mãi mới leo được vài phân. Chỉ có ý chí phi thường cộng thêm sự dẻo dai hiếm người sánh kịp mới giúp nó đưa được Aston ra khỏi khe núi hẹp. Ba mươi phút nữa trôi qua. Lúc này mặt trời đã ló rạng, ánh nắng chói chang, có thể nhìn thấy rõ vạn vật. Tim của Quân đập càng lúc càng mau hơn, nó biết rằng Lý Hy Hoa và Akash sắp đuổi đến nơi, cần phải rời khỏi đây ngay.
Quân vực Aston lên máy bay. Lúc máy bay khởi động cũng là lúc nó nhìn thấy hai bóng người rơi nhanh từ trên đỉnh núi xuống. Nó rít lên một tiếng thất thanh, liên tục quát bảo máy bay trở về Tiểu Trái Đất. Chiếc máy bay phi hết tốc lực. Tốc độ của nó là năm trăm cây số trên giờ, nhanh đến thế mà vẫn chậm hơn hai Kiếm Sĩ một chút. Khoảng cách giữa hai bên liên tục bị thu hẹp, nhưng nhất thời Lý Hy Hoa và Akash chưa thể bắt kịp.
Trên đường về, Quân quan sát Aston nhiều lần, lần nào cũng phải dụi mắt vì tình hình biến chuyển quá chóng vánh theo chiều hướng tốt lên. Từ một gã mất sạch miệng mũi, gương mặt của Aston đã phục hồi hầu như nguyên trạng và thậm chí còn có vẻ đẹp trai. Hai hốc mắt nát bấy của gã bây giờ đã được lấp đầy bởi đôi mắt mới mà không cần bất kỳ cuộc phẫu thuật cấy mắt nào. Cơ thể mềm nhũn của gã bắt đầu trở nên cứng cáp và da dẻ hồng hào tràn đầy sức sống. Quân thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng thở của gã giữa tiếng ù ù của máy bay. Aston mở mắt ra nhìn Quân, biết rằng thằng bé này đã cứu mình, ánh mắt lộ vẻ cảm kích.
Gã thều thào hỏi:
- Chúng ta đang đi đâu?
Quân đáp:
- Về Tiểu Trái Đất.
- Lý Hy Hoa và Akash ở đâu?
- Ngay sau đít chúng ta.
- Sao không cho họ lên máy bay?
- Chúng sẽ giết tôi.
- Tại sao?
- Đừng hỏi tại sao. Chuyện rõ như ban ngày vậy mà.
Chạy thêm nửa ngày nữa, Lý Hy Hoa và Akash cuối cùng cũng đuổi kịp. Lòng Quân đau nhói. Tiểu Trái Đất đã ở ngay trước mặt, từ đây có thể nhìn thấy rõ tòa tháp Thượng Đỉnh, biểu trưng quyền lực của thành phố và là nơi làm việc của Hội Đồng Tối Cao, nhưng nơi ấy thật gần mà cũng thật xa. Khoảng cách giữa nó với mục tiêu lớn có lẽ không bao giờ được lấp đầy. Nó nghiến răng, quyết định thực hiện một hành động táo bạo. Thay vì bay tiếp, nó dừng máy bay lại, bước xuống, đối đầu với hai Kiếm Sĩ.
Lý Hy Hoa dừng phắt trước mặt nó, trên miệng nở nụ cười độc địa. Đây là lần đầu tiên Quân thấy hắn cười. Có lẽ hắn cảm thấy vui sướng vì đã ngăn được nó trở về Tiểu Trái Đất với viên Đại Hỏa Ngọc trong tay. Cũng có thể hắn đang tính toán một điều ác độc nào đó. Dẫu sao, nụ cười của hắn vẫn khiến Quân lạnh xương sống.
Quân hỏi:
- Sao các anh trông có vẻ vội vã thế?
Lý Hy Hoa lạnh giọng đáp:
- Giao nộp viên ngọc ra đây.
Quân móc túi, lấy ra viên Đại Hỏa Ngọc, đặt vào lòng bàn tay rồi chìa ra, nói:
- Nó đây.
Lý Hy Hoa cảm thấy có gì đó không đúng. Hắn đã ở cùng Quân đủ lâu để biết rằng thằng bé này không phải là người dễ bỏ cuộc như vậy. Tuy nhiên viên ngọc ở trước mắt hắn đúng là đồ thật không còn nghi ngờ gì nữa. Thấy Akash lộ vẻ háo hức, hắn hất hàm, nói:
- Mày lấy viên ngọc ấy đi, Akash.
Akash mừng muốn chết. Hắn muốn được là người giao nộp viên ngọc cho Daniel. Đây sẽ là một chiến tích đáng nhớ và chắc chắn sẽ mang lại cho hắn nhiều quyền lợi sau này. Hắn cũng không phải là kẻ dễ dụ, nhưng lúc ấy hắn không nhìn ra âm mưu của Quân. Một Kiếm Sĩ như hắn thì sợ cái nỗi gì? Cho dù Quân có âm mưu thì đã làm sao? Với thanh kiếm trong tay hắn sẽ chặt thằng bé đứt làm hai đoạn và biến tất cả kế hoạch của nó thành trò hề.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!