GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 17

09/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171 #172 Chương 172 #173 Chương 173 #174 Chương 174 #175 Chương 175 #176 Chương 176 #177 Chương 177 #178 Chương 178 #179 Chương 179 #180 Chương 180 #181 Chương 181 #182 Chương 182 #183 Chương 183 #184 Chương 184 #185 Chương 185 #186 Chương 186 #187 Chương 187 #188 Chương 188 #189 Chương 189 #190 Chương 190 #191 Chương 191 #192 Chương 192 #193 Chương 193 #194 Chương 194 #195 Chương 195 #196 Chương 196 #197 Chương 197 #198 Chương 198 #199 Chương 199 #200 Chương 200 #201 Chương 201 #202 Chương 202 #203 Chương 203 #204 Chương 204 #205 Chương 205 #206 Chương 206 #207 Chương 207 #208 Chương 208 #209 Chương 209 #210 Chương 210 #211 Chương 211 #212 Chương 212 #213 Chương 213 #214 Chương 214 #215 Chương 215 #216 Chương 216 #217 Chương 217 #218 Chương 218 #219 Chương 219 #220 Chương 220 #221 Chương 221 #222 Chương 222 #223 Chương 223 #224 Chương 224 #225 Chương 225 #226 Chương 226 #227 Chương 227 #228 Chương 228 #229 Chương 229 #230 Chương 230 #231 Chương 231 #232 Chương 232 #233 Chương 233 #234 Chương 234 #235 Chương 235 #236 Chương 236 #237 Chương 237 #238 Chương 238 #239 Chương 239 #240 Chương 240 #241 Chương 241 #242 Chương 242 #243 Chương 243 #244 Chương 244 #245 Chương 245 #246 Chương 246 #247 Chương 247 #248 Chương 248 #249 Chương 249 #250 Chương 250 #251 Chương 251 #252 Chương 252 #253 Chương 253
Tiếp
Những người lính bảo vệ căn cứ đã chiến đấu vô cùng dũng cảm. Họ dùng mọi phương tiện vũ khí để chống trả. Đạn bay như mưa, nhiều viên bắn trúng người của Lý Hy Hoa và Akash tạo thành vô số lỗ thủng. Đạn chui sâu vào tận trong các cơ quan nội tạng, một số viên xuyên thủng tim, nhưng không viên nào tạo thành vết thương chí mạng bởi mức độ vết thương càng nặng thì Hỏa Kiếm càng bổ sung năng lượng cấp tập để tái tạo các tế bào. Những người lính trở nên kinh hoàng. Họ không thể tưởng tượng nổi Kiếm Sĩ lại lợi hại như vậy. Hai tên này giống như xác sống, dẫu tổn thương bao nhiêu cũng không giết nổi. Cảm thấy tuyệt vọng, các binh sĩ đành quay đầu bỏ chạy.

Ở phía bên kia, cuộc chiến giữa nhóm của Quân với binh lính trong căn cứ không diễn ra đẫm máu như vậy. Aston là một người điềm tĩnh, lại được Quân ra sức ước thúc, nên hắn chỉ tìm cách vô hiệu hóa sức chiến đấu của đối phương chứ không giết chết họ. Sau một lúc đánh chém, hai người chạy ra được cánh cửa lúc này đã đóng lại. Cánh cửa này vốn rất chắc chắn, nhưng với các Kiếm Sĩ thì chẳng khác gì đồ chơi. Aston chém bay cả cửa, gió bão từ bên ngoài lập tức ùa vào, mang theo hơi lạnh thấu xương.

Hai người lao ra ngoài. Màn đêm tối tăm, lẫn trong gió là các viên đá to bằng đầu người. Aston dẫn Quân chạy về phía sườn núi. Họ cần phải đến chỗ để máy bay càng sớm càng tốt. Lúc bình thường, muốn vượt qua quãng đường núi non hiểm trở dài hai mươi lăm cây số cần một ngày rưỡi, nhưng lúc này không còn thời gian, Aston đành đánh liều ôm Quân nhảy từ đỉnh núi xuống. Với Hỏa Kiếm trên tay, hai người lượn theo chiều gió như cánh chim trời. Đang bay, hệ thống phòng thủ lắp đặt chi chít hai bên sườn núi bắt đầu khai hỏa. Những quả đạn tên lửa to gấp đôi thân người truy sát bọn họ như bóng ma không rời. Đạn tên lửa không giống như súng trường, sức nổ chẳng những lớn hơn ngàn lần, lại mang theo cả hơi nóng có thể làm tan chảy cả sắt thép, chỉ cần trúng một quả thôi thì ngay cả Kiếm Sĩ cũng mất mạng. Aston lâm nguy không loạn, bình tĩnh tránh né, thỉnh thoảng lại căn trúng đuôi tên lửa chặt đứt lìa khiến chúng đâm vào sườn núi phát nổ.

Tên lửa bắn ra càng lúc càng nhiều, tựa như đàn bướm. Quân há mồm ra nhìn Aston trổ tài. Các Kiếm Sĩ quả thật không ai là người bình thường, toàn làm những việc kinh thiên động địa. Tên lửa bắn nhiều vậy mà vẫn chưa làm tổn thương được hai người. Nhưng may mắn không kéo dài mãi. Một quả tên lửa dài bốn mét vượt qua tầm nhìn của Aston, lao thẳng đến tựa như đoàn xe lửa. Tránh không kịp nữa rồi. Aston đành ném Quân vào vách núi nơi có tuyết dày, bản thân dùng kiếm chẻ đôi đầu quả tên lửa. Tên lửa phát nổ, cơ thể của Aston bị xé toạc, nửa hàm dưới cùng cái mũi bay đâu mất, toàn bộ răng rụng hết, mù cả hai mắt, xương và nội tạng đều bị chấn nát, tứ chi gần như đứt lìa, may nhờ làn da dày níu lại mà vẫn còn bám lủng lẳng trên người. Xương sọ vỡ vụn, não bên trong tan chảy, ý thức mất sạch.

Trong lịch sử loài người và sinh vật nói chung, chưa từng có ai hứng chịu vết thương nặng như thế mà còn sống. Không một nền y học nào, cho dù của thế kỷ hai mươi hai đi nữa, có thể cứu chữa người đã mất hết cơ hội sinh tồn. May cho Aston, trên cổ tay của gã vẫn còn sáu viên Hỏa Ngọc đang quay tròn như biểu tượng của sự bất tử. Những viên Hỏa Ngọc ý thức được tình trạng khủng khiếp của chủ nhân và chỉ vài giây sau vụ nổ chúng đã dốc toàn bộ sức mạnh để kéo Aston trở về từ cõi chết. Nguồn năng lượng ào ạt đổ vào hồi sinh các phần nội tạng bị tổn hại và thay thế các tế bào đã chết. Vết thương được chữa trị, các lỗ thủng trong và ngoài cơ thể dần kín miệng, mạch máu liên thông và xương cốt bắt đầu phục hồi. Tất cả những điều ấy diễn ra với tốc độ kinh khủng nhưng vì vết thương quá nặng mà cảm tưởng như không có chút tiến triển nào.

Aston rơi xuống như tàu lá. Gã đập trúng vào phần đá núi cứng rắn rồi rơi vào một hẻm núi sâu và chật hẹp, không thể tiếp cận bằng máy bay, chỉ có thể trườn xuống từng tí một. Quân biết nếu mình cứu Aston thì sẽ lỡ thời gian trở về cứu Angelie, hơn nữa còn đánh mất lợi thế chạy trước Lý Hy Hoa và Akash, nguy hiểm trùng trùng. Tuy nhiên Aston đã giúp nó rất nhiều, bỏ chạy một mình lúc này thật không đành lòng. Nó nghiến răng, chấp nhận đánh cược mạng sống, trèo xuống vách núi. Mất mười lăm phút mới đến được chỗ của Aston. Quân vật vã đỡ gã dậy, kinh hoàng khi nhìn thấy gương mặt nát bét của tên Kiếm Sĩ, nghĩ thầm làm sao người này có thể sống được nữa? Nhưng tình đồng đội vẫn mạnh hơn lý trí. Nó cõng gã trên lưng, trèo về vị trí đỗ máy bay. Aston nặng quá, cơ thể của nó oằn xuống, lê lết mãi mới leo được vài phân. Chỉ có ý chí phi thường cộng thêm sự dẻo dai hiếm người sánh kịp mới giúp nó đưa được Aston ra khỏi khe núi hẹp. Ba mươi phút nữa trôi qua. Lúc này mặt trời đã ló rạng, ánh nắng chói chang, có thể nhìn thấy rõ vạn vật. Tim của Quân đập càng lúc càng mau hơn, nó biết rằng Lý Hy Hoa và Akash sắp đuổi đến nơi, cần phải rời khỏi đây ngay.

Quân vực Aston lên máy bay. Lúc máy bay khởi động cũng là lúc nó nhìn thấy hai bóng người rơi nhanh từ trên đỉnh núi xuống. Nó rít lên một tiếng thất thanh, liên tục quát bảo máy bay trở về Tiểu Trái Đất. Chiếc máy bay phi hết tốc lực. Tốc độ của nó là năm trăm cây số trên giờ, nhanh đến thế mà vẫn chậm hơn hai Kiếm Sĩ một chút. Khoảng cách giữa hai bên liên tục bị thu hẹp, nhưng nhất thời Lý Hy Hoa và Akash chưa thể bắt kịp.

Trên đường về, Quân quan sát Aston nhiều lần, lần nào cũng phải dụi mắt vì tình hình biến chuyển quá chóng vánh theo chiều hướng tốt lên. Từ một gã mất sạch miệng mũi, gương mặt của Aston đã phục hồi hầu như nguyên trạng và thậm chí còn có vẻ đẹp trai. Hai hốc mắt nát bấy của gã bây giờ đã được lấp đầy bởi đôi mắt mới mà không cần bất kỳ cuộc phẫu thuật cấy mắt nào. Cơ thể mềm nhũn của gã bắt đầu trở nên cứng cáp và da dẻ hồng hào tràn đầy sức sống. Quân thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng thở của gã giữa tiếng ù ù của máy bay. Aston mở mắt ra nhìn Quân, biết rằng thằng bé này đã cứu mình, ánh mắt lộ vẻ cảm kích.

Gã thều thào hỏi:

- Chúng ta đang đi đâu?

Quân đáp:

- Về Tiểu Trái Đất.

- Lý Hy Hoa và Akash ở đâu?

- Ngay sau đít chúng ta.

- Sao không cho họ lên máy bay?

- Chúng sẽ giết tôi.

- Tại sao?

- Đừng hỏi tại sao. Chuyện rõ như ban ngày vậy mà.

Chạy thêm nửa ngày nữa, Lý Hy Hoa và Akash cuối cùng cũng đuổi kịp. Lòng Quân đau nhói. Tiểu Trái Đất đã ở ngay trước mặt, từ đây có thể nhìn thấy rõ tòa tháp Thượng Đỉnh, biểu trưng quyền lực của thành phố và là nơi làm việc của Hội Đồng Tối Cao, nhưng nơi ấy thật gần mà cũng thật xa. Khoảng cách giữa nó với mục tiêu lớn có lẽ không bao giờ được lấp đầy. Nó nghiến răng, quyết định thực hiện một hành động táo bạo. Thay vì bay tiếp, nó dừng máy bay lại, bước xuống, đối đầu với hai Kiếm Sĩ.

Lý Hy Hoa dừng phắt trước mặt nó, trên miệng nở nụ cười độc địa. Đây là lần đầu tiên Quân thấy hắn cười. Có lẽ hắn cảm thấy vui sướng vì đã ngăn được nó trở về Tiểu Trái Đất với viên Đại Hỏa Ngọc trong tay. Cũng có thể hắn đang tính toán một điều ác độc nào đó. Dẫu sao, nụ cười của hắn vẫn khiến Quân lạnh xương sống.

Quân hỏi:

- Sao các anh trông có vẻ vội vã thế?

Lý Hy Hoa lạnh giọng đáp:

- Giao nộp viên ngọc ra đây.

Quân móc túi, lấy ra viên Đại Hỏa Ngọc, đặt vào lòng bàn tay rồi chìa ra, nói:

- Nó đây.

Lý Hy Hoa cảm thấy có gì đó không đúng. Hắn đã ở cùng Quân đủ lâu để biết rằng thằng bé này không phải là người dễ bỏ cuộc như vậy. Tuy nhiên viên ngọc ở trước mắt hắn đúng là đồ thật không còn nghi ngờ gì nữa. Thấy Akash lộ vẻ háo hức, hắn hất hàm, nói:

- Mày lấy viên ngọc ấy đi, Akash.

Akash mừng muốn chết. Hắn muốn được là người giao nộp viên ngọc cho Daniel. Đây sẽ là một chiến tích đáng nhớ và chắc chắn sẽ mang lại cho hắn nhiều quyền lợi sau này. Hắn cũng không phải là kẻ dễ dụ, nhưng lúc ấy hắn không nhìn ra âm mưu của Quân. Một Kiếm Sĩ như hắn thì sợ cái nỗi gì? Cho dù Quân có âm mưu thì đã làm sao? Với thanh kiếm trong tay hắn sẽ chặt thằng bé đứt làm hai đoạn và biến tất cả kế hoạch của nó thành trò hề.
#1 CHƯƠNG 1 #2 CHƯƠNG 2 #3 CHƯƠNG 3 #4 CHƯƠNG 4 #5 CHƯƠNG 5 #6 CHƯƠNG 6 #7 CHƯƠNG 7 #8 CHƯƠNG 8 #9 CHƯƠNG 9 #10 CHƯƠNG 10 #11 CHƯƠNG 11 #12 CHƯƠNG 12 #13 CHƯƠNG 13 #14 CHƯƠNG 14 #15 CHƯƠNG 15 #16 CHƯƠNG 16 #17 CHƯƠNG 17 #18 CHƯƠNG 18 #19 CHƯƠNG 19 #20 CHƯƠNG 20 #21 CHƯƠNG 21 #22 CHƯƠNG 22 #23 CHƯƠNG 23 #24 CHƯƠNG 24 #25 CHƯƠNG 25 #26 CHƯƠNG 26 #27 CHƯƠNG 27 #28 CHƯƠNG 28 #29 CHƯƠNG 29 #30 CHƯƠNG 30 #31 CHƯƠNG 31 #32 CHƯƠNG 32 #33 CHƯƠNG 33 #34 CHƯƠNG 34 #35 CHƯƠNG 35 #36 CHƯƠNG 36 #37 CHƯƠNG 37 #38 CHƯƠNG 38 #39 CHƯƠNG 39 #40 CHƯƠNG 40 #41 CHƯƠNG 41 #42 CHƯƠNG 42 #43 CHƯƠNG 43 #44 CHƯƠNG 44 #45 CHƯƠNG 45 #46 CHƯƠNG 46 #47 CHƯƠNG 47 #48 CHƯƠNG 48 #49 CHƯƠNG 49 #50 CHƯƠNG 50 #51 CHƯƠNG 51 #52 CHƯƠNG 52 #53 CHƯƠNG 53 #54 CHƯƠNG 54 #55 CHƯƠNG 55 #56 CHƯƠNG 56 #57 CHƯƠNG 57 #58 CHƯƠNG 58 #59 CHƯƠNG 59 #60 CHƯƠNG 60 #61 CHƯƠNG 61 #62 CHƯƠNG 62 #63 CHƯƠNG 63 #64 CHƯƠNG 64 #65 CHƯƠNG 65 #66 CHƯƠNG 66 #67 CHƯƠNG 67 #68 CHƯƠNG 68 #69 CHƯƠNG 69 #70 CHƯƠNG 70 #71 CHƯƠNG 71 #72 CHƯƠNG 72 #73 CHƯƠNG 73 #74 CHƯƠNG 74 #75 CHƯƠNG 75 #76 CHƯƠNG 76 #77 CHƯƠNG 77 #78 CHƯƠNG 78 #79 CHƯƠNG 79 #80 CHƯƠNG 80 #81 CHƯƠNG 81 #82 CHƯƠNG 82 #83 CHƯƠNG 83 #84 CHƯƠNG 84 #85 CHƯƠNG 85 #86 CHƯƠNG 86 #87 CHƯƠNG 87 #88 CHƯƠNG 88 #89 CHƯƠNG 89 #90 CHƯƠNG 90 #91 CHƯƠNG 91 #92 CHƯƠNG 92 #93 CHƯƠNG 93 #94 CHƯƠNG 94 #95 CHƯƠNG 95 #96 CHƯƠNG 96 #97 CHƯƠNG 97 #98 CHƯƠNG 98 #99 CHƯƠNG 99 #100 CHƯƠNG 100 #101 CHƯƠNG 101 #102 CHƯƠNG 102 #103 CHƯƠNG 103 #104 CHƯƠNG 104 #105 CHƯƠNG 105 #106 CHƯƠNG 106 #107 CHƯƠNG 107 #108 CHƯƠNG 108 #109 CHƯƠNG 109 #110 CHƯƠNG 110 #111 CHƯƠNG 111 #112 CHƯƠNG 112 #113 CHƯƠNG 113 #114 CHƯƠNG 114 #115 CHƯƠNG 115 #116 CHƯƠNG 116 #117 CHƯƠNG 117 #118 CHƯƠNG 118 #119 CHƯƠNG 119 #120 CHƯƠNG 120 #121 CHƯƠNG 121 #122 CHƯƠNG 122 #123 CHƯƠNG 123 #124 CHƯƠNG 124 #125 CHƯƠNG 125 #126 CHƯƠNG 126 #127 CHƯƠNG 127 #128 CHƯƠNG 128 #129 CHƯƠNG 129 #130 CHƯƠNG 130 #131 CHƯƠNG 131 #132 CHƯƠNG 132 #133 CHƯƠNG 133 #134 CHƯƠNG 134 #135 CHƯƠNG 135 #136 CHƯƠNG 136 #137 CHƯƠNG 137 #138 CHƯƠNG 138 #139 CHƯƠNG 139 #140 CHƯƠNG 140 #141 CHƯƠNG 141 #142 CHƯƠNG 142 #143 CHƯƠNG 143 #144 CHƯƠNG 144 #145 CHƯƠNG 145 #146 CHƯƠNG 146 #147 Chương 147 #148 CHƯƠNG 148 #149 CHƯƠNG 149 #150 CHƯƠNG 150 #151 CHƯƠNG 151 #152 CHƯƠNG 152 #153 CHƯƠNG 153 #154 CHƯƠNG 154 #155 CHƯƠNG 155 #156 CHƯƠNG 156 #157 CHƯƠNG 157 #158 CHƯƠNG 158 #159 CHƯƠNG 159 #160 CHƯƠNG 160 #161 CHƯƠNG 161 #162 CHƯƠNG 162 #163 CHƯƠNG 163 #164 CHƯƠNG 164 #165 CHƯƠNG 165 #166 CHƯƠNG 166 #167 CHƯƠNG 167 #168 CHƯƠNG 168 #169 CHƯƠNG 169 #170 CHƯƠNG 170 #171 CHƯƠNG 171 #172 CHƯƠNG 172 #173 CHƯƠNG 173 #174 CHƯƠNG 174 #175 CHƯƠNG 175 #176 CHƯƠNG 176 #177 CHƯƠNG 177 #178 CHƯƠNG 178 #179 CHƯƠNG 179 #180 CHƯƠNG 180 #181 CHƯƠNG 181 #182 CHƯƠNG 182 #183 CHƯƠNG 183 #184 CHƯƠNG 184 #185 CHƯƠNG 185 #186 CHƯƠNG 186 #187 CHƯƠNG 187 #188 CHƯƠNG 188 #189 CHƯƠNG 189 #190 CHƯƠNG 190 #191 CHƯƠNG 191 #192 CHƯƠNG 192 #193 CHƯƠNG 193 #194 CHƯƠNG 194 #195 CHƯƠNG 195 #196 CHƯƠNG 196 #197 CHƯƠNG 197 #198 CHƯƠNG 198 #199 CHƯƠNG 199 #200 CHƯƠNG 200 #201 CHƯƠNG 201 #202 CHƯƠNG 202 #203 CHƯƠNG 203 #204 CHƯƠNG 204 #205 CHƯƠNG 205 #206 CHƯƠNG 206 #207 CHƯƠNG 207 #208 CHƯƠNG 208 #209 CHƯƠNG 209 #210 CHƯƠNG 210 #211 CHƯƠNG 211 #212 CHƯƠNG 212 #213 CHƯƠNG 213 #214 CHƯƠNG 214 #215 CHƯƠNG 215 #216 CHƯƠNG 216 #217 CHƯƠNG 217 #218 CHƯƠNG 218 #219 CHƯƠNG 219 #220 CHƯƠNG 220 #221 CHƯƠNG 221 #222 CHƯƠNG 222 #223 CHƯƠNG 223 #224 CHƯƠNG 224 #225 CHƯƠNG 225 #226 CHƯƠNG 226 #227 CHƯƠNG 227 #228 CHƯƠNG 228 #229 CHƯƠNG 229 #230 CHƯƠNG 230 #231 CHƯƠNG 231 #232 CHƯƠNG 232 #233 CHƯƠNG 233 #234 CHƯƠNG 234 #235 CHƯƠNG 235 #236 CHƯƠNG 236 #237 CHƯƠNG 237 #238 CHƯƠNG 238 #239 CHƯƠNG 239 #240 CHƯƠNG 240 #241 CHƯƠNG 241 #242 CHƯƠNG 242 #243 CHƯƠNG 243 #244 CHƯƠNG 244 #245 CHƯƠNG 245 #246 CHƯƠNG 246 #247 CHƯƠNG 247 #248 CHƯƠNG 248 #249 CHƯƠNG 249 #250 CHƯƠNG 250 #251 CHƯƠNG 251 #252 CHƯƠNG 252 #253 CHƯƠNG 253
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đại Kiếm Sĩ, Đại Kiếm Sĩ Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Đại Kiếm Sĩ Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Đại Kiếm Sĩ Khoa Huyễn, truyện Khoa Huyễn hay, Đại Kiếm Sĩ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Đại Kiếm Sĩ full, Đại Kiếm Sĩ online, read Đại Kiếm Sĩ, Vũ Khúc Đại Kiếm Sĩ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 17 — Đại Kiếm Sĩ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW