Xendai để mặc cho Quân sống tự do trên thuyền. Thiên Hà Thuyền có rất nhiều phòng ngủ, phòng nào cũng cực kỳ tiện nghi và rộng rãi. Chỉ lạ là không có cơm ăn. Những người trên thuyền đã đạt tới cảnh giới không cần ăn uống gì hết mà vẫn sống mạnh khỏe. Alice cũng không cần ăn. Mỗi khi cảm thấy đói, cô lại hút tinh lực của những người trên thuyền và sau đó truyền cho Quân. Bản thân anh cũng đã có sẵn thanh Hỏa Kiếm nên nhu cầu ăn uống vô cùng ít.
Mấy lần Quân hỏi Adem về thứ nước uống màu vàng óng, những lần đó Adem đều trả lời một cách mơ hồ. Dường như nó là tinh chất của vũ trụ, chỉ thuyền chủ được uống. Hôm nào Xendai vui thì sẽ ban cho gia nhân mỗi người một giọt. Theo lời kể của Adem thì vị của nó như mật ong, quý giá vô ngần. Một giọt ấy mà rớt xuống sao Hỏa hay Urusula sẽ khiến cả hành tinh điên đảo, ngay cả tầng lớp vua chúa, tướng lĩnh, tỷ phú cũng không mua nổi, chỉ có thể tranh đoạt bằng sức mạnh.
Quân tin lời Adem. Ngoài Xendai, anh chưa từng thấy ai khác được uống thứ chất lỏng óng ánh sắc vàng ấy. Rõ ràng nó không thể được pha chế theo cách thức thông thường và cũng không được đựng trong các bình chứa. Nó xuất hiện một cách bí ẩn, tỏa ra mùi thơm nhè nhẹ khiến ai ngửi cũng cảm thấy vô cùng dễ chịu. Quân tò mò vậy thôi chứ không ao ước được uống nó. Anh biết rằng thứ mà ngay cả Adem cũng chỉ thỉnh thoảng mới được uống một giọt không phải là thứ mà anh có quyền mơ tưởng.
Quân và Alice có thể gặp nhau bao nhiêu lần trong bao nhiêu lâu tùy ý. Tuy nhiên, họ bị cấm có các hành vi thân mật, nhất là quan hệ tình dục. Đây là một nguyên tắc được tuyên bố công khai, nếu vi phạm Quân sẽ lập tức bị giết và ném xác ra khỏi tàu vì đã có thái độ bất kính với thuyền chủ. Quân biết những người này có thể theo dõi mình mà không cần ở bên cạnh nên chẳng bao giờ dám quá phận với Alice.
Hai năm là một quãng thời gian rất dài. Quân không nhớ mình đã thua con cua bao nhiêu lần. Điều đáng nói là anh không hề tiến bộ lên được chút nào. Mọi thứ diễn ra y như ngày đầu tiên. Hễ con cua chém xuống là anh gần như đứt đôi người. Thật kỳ lạ là anh vẫn chưa chết. Anh cảm thấy nản chí đến cùng cực. Nếu không phải Alice luôn ở bên cạnh anh thì chắc anh đã bỏ cuộc từ lâu.
Anh nhiều lần thắc mắc với Adem việc tại sao Xendai vẫn để anh sống trên thuyền mà không tống cổ đi chỗ khác. Adem giải thích:
- Hai năm với anh thì dài, chứ với chúng tôi chỉ như cái chớp mắt mà thôi. Chúng tôi đã sống qua hàng trăm triệu lần cái chớp mắt ấy. Chủ nhân của chúng tôi muốn anh thua tâm phục khẩu phục. Ông ấy muốn tiêu diệt hoàn toàn ý chí chiến đấu của anh lẫn mong muốn kháng cự của Alice. Chính vì thế mà ông ấy tỏ ra rất thong thả. Đúng là chúng tôi không việc gì phải vội vàng. Một ngày nào đó anh sẽ thất vọng đến mức trở nên điên loạn và khi ấy tự khắc Alice sẽ cảm thấy chán anh. Đây là cuộc đấu đường dài, Vũ Đế Quân ạ.
Quân than:
- Adem, tôi phải làm gì đây?
Người quản gia của Xendai lắc đầu, nói:
- Anh chẳng thể làm gì hết. Khoảng cách quá lớn.
- Chẳng lẽ người sống trong ba chiều không gian không thể đánh bại được người sống ở bốn chiều không gian ư? Alice ví tôi như cái cây còn con cua như người cầm rìu, nhưng cái cây vẫn có thể đè chết người mà.
- Ha ha, chẳng phải anh vừa nghĩ ra rồi đó ư? Cây có thể đè chết người nhưng như vậy chính nó sẽ chết theo. Nếu anh có thể đốt cháy toàn bộ năng lượng trên người lẫn thanh kiếm thì anh có thể phá vỡ được lớp phòng thủ của của con cua và đánh đòn quyết định. Nhưng hành động đó tương đương với việc tự sát.
Quân lẩm bẩm:
- Vậy thì chiến thắng của tôi còn ý nghĩa gì nữa? Alice từ chối Xendai là để bảo vệ mạng sống của tôi. Nếu tôi giết được con cua nhưng lại chết vì kiệt sức thì sự từ chối của cô ấy sẽ trở nên vô nghĩa.
- Mâu thuẫn, phải không nào? Cuộc sống đầy những điều mâu thuẫn không sao giải quyết nổi.
Quân về phòng, ngẫm nghĩ điều Adem đã nói.
Từ kinh nghiệm với thanh Tiểu Ca, Quân biết rằng mình có thể thôi thúc Hỏa Kiếm giải phóng toàn bộ năng năng lượng tích lũy trong thanh kiếm. Tuy nhiên như thế vẫn chưa đủ, cần phải giải phóng toàn bộ năng lượng trong chính con người anh nữa. Kết hợp hai nguồn năng lượng này mới tạo ra đủ sức mạnh phá hủy hàng rào phòng thủ của con cua. Ở đây có hai câu hỏi cần đặt ra. Thứ nhất, làm thế nào giải phóng được toàn bộ năng lượng trong cơ thể, và thứ hai, làm thế nào để có thể sống sót sau sự giải phóng cùng kiệt ấy?
Quân đóng cửa nằm trong phòng suốt một tuần không ló mặt ra ngoài. Alice ngày nào cũng đến gõ cửa, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng. Cô cảm thấy lo lắng bồn chồn. Nếu không phải cô cảm nhận được Quân vẫn còn sống thì có lẽ đã phá cửa xông vào trong phòng rồi. Đến ngày thứ tám, Quân mở cửa bước ra, trên người mang theo một khí tức kỳ lạ.
- Đã đến lúc đấu lại lần nữa rồi.
Trong hai năm qua, mọi người trên thuyền đều không còn quan tâm đến cuộc đấu giữa người và cua nữa. Những lúc Quân chiến đấu chỉ mỗi Alice đứng bên cạnh để chữa trị và săn sóc cho anh sau mỗi vết thương chí mạng. Nhưng lần này thật đáng ngạc nhiên làm sao, tất cả đều lần lượt xuất hiện. Họ cảm thấy trên con người Quân có điều gì đó khác thường. Xendai ngồi trên chiếc ghế thuyền chủ, nhìn anh với vẻ chăm chú. Adem thủ sẵn một cái khăn lau bàn và làm ra vẻ bận rộn mặc dù bàn ghế ở đây lúc nào cũng sạch bóng. Những người khác cũng tìm lý do nào đó để bước vào căn phòng chính. Họ biết một điều thú vị sẽ xảy ra, và họ muốn tận mắt chứng kiến sự kiện ấy.
Quân đứng trước con cua, hít một hơi thở sâu. Anh gọi Ác Kiếm hiện hình. Theo mệnh lệnh của anh, thanh kiếm bắt đầu tỏa nhiệt lượng, nhưng thay vì hướng ra bên ngoài, nó lại hướng vào bên trong. Cơ thể Quân bốc cháy. Anh đang tự thiêu chính mình. Thanh kiếm giúp anh liên tục tái sinh tế bào, nhưng anh vẫn phải hứng chịu nỗi đau đớn cùng cực. Anh phải nghiến răng lại để không hét lên. Lửa thiêu cháy da thịt, làm sôi máu và khiến quần áo trên người anh biến thành tro bụi, để lộ cơ thể trần truồng. Ngay cả tóc tai cũng cháy sạch. Đầu anh hóa thành trọc lốc, trông chẳng khác gì một hài nhi khổng lồ. Cùng với việc thiêu cháy cơ thể anh, thanh kiếm cũng thiêu đốt năng lượng của chính nó. Nhiệt độ càng lúc càng cao, căn phòng bắt đầu nóng rực lên, nhưng Quân vẫn chưa có ý định dừng lại. Anh thúc thanh kiếm tỏa nhiệt hơn nữa. Nhiệt độ tăng từ năm trăm độ lên một nghìn độ, hai nghìn độ mà vẫn chưa dừng lại, cuối cùng chạm ngưỡng năm nghìn độ, tương đương bề mặt Mặt Trời. Cơ thể Quân liên tục hóa thành than rồi lại tái sinh thành hình người. Anh hét lớn một tiếng, thanh kiếm theo tiếng hét ấy chém xuống, sinh ra một luồng kiếm khí hung bạo phá tan thanh kiếm của con cua, hóa nó thành tro bụi, rồi cứ thế cắt đôi cánh phải của con thuyền, để lộ ra không gian tối đen, sâu thẳm bên ngoài.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!