Cảnh tượng ấy làm cả hai Kiếm Sĩ chết lặng. Cứ như thế, Quân đã kết thúc sự nghiệp của một Kiếm Sĩ. Akash mất kiếm, không còn tư cách làm Kiếm Sĩ nữa. Hắn choáng váng đến nỗi đầu óc trống rỗng, bước chân tự động lùi lại và ngã lăn xuống, gương mặt tái nhợt như người chết trôi. Gương mặt của hắn đẫm lệ và hắn khóc như một đứa trẻ. Từ chỗ ôm ấp bao mộng đẹp, nay hắn trở nên mất tinh thần trầm trọng.
Lý Hy Hoa rít lên:
- Thằng hèn hạ này, mất ngọc này thì tìm ngọc khác. Chưa gì đã khóc lóc như trẻ con. Mày thật không đáng mặt làm Kiếm Sĩ.
Nói rồi, hắn phóng kiếm đâm chết Akash. Akash gục xuống, trên mặt vẫn còn vương nước mắt, dáng vẻ bàng hoàng như không hiểu vì sao gã đồng đội lại giết mình.
Lý Hy Hoa cười nhạt:
- Vị trí lãnh đạo Đế chế có hạn. Bớt một Kiếm Sĩ là bớt một người cạnh tranh. Hoàng đế đã nói rất rõ rằng ngài chỉ quan tâm đến những người có năng lực và được việc. Ngài không cần những kẻ xun xoe nịnh bợ. Mày chết đi là phải lắm, đỡ làm nhục thanh danh của các Kiếm Sĩ chúng tao.
Aston lúc ấy đã lết được ra khỏi máy bay, chứng kiến toàn bộ vụ giết người tàn nhẫn, gương mặt gã bừng bừng phẫn nộ:
- Lý Hy Hoa, mày vừa làm gì vậy? Đế chế có đủ vị trí cho tất cả chúng ta, cho dù không giết Akash mày vẫn sẽ được ngài Daniel trọng dụng cơ mà?
- Im đi.
- Mày thật là một con rắn độc. Mày là con rắn độc tồi tệ, Lý Hy Hoa ạ. Tao vẫn nghĩ mày là đồng đội nhưng hóa ra mày là một tên sát nhân đê tiện.
- Im đi. Mày đã chạy trốn cùng với thằng khốn này.
- Không có chuyện ấy. Tao bị thương rất nặng, Quân đã cứu tao. Nó nói với tao rằng mày định giết nó, tao vốn không tin, nhưng hóa ra nó nói đúng. Mọi thứ nó nói đều đúng. Mày là một con rắn độc nham hiểm luôn tìm cách cắn lén người khác.
Lý Hy Hoa tức giận nói:
- Tao không cần cắn lén vẫn đâm chết được mày như thường. Tao giết cả hai thằng chúng mày rồi mang ngọc về trình ngài Daniel lĩnh thưởng.
Vừa nói xong, hắn đã bổ kiếm vào người Aston. Aston sức yếu, không đỡ nổi, nhát kiếm bổ dọc ấy chắc chắn sẽ chẻ hắn ra làm đôi, nhưng đúng lúc ấy Quân đã cầm viên ngọc đỡ đòn thay cho Aston. Hỏa Kiếm chạm vào viên ngọc, không gây được chút tổn thương nào, ngược lại Lý Hy Hoa còn bay ngược về phía sau. Hắn tức điên lên, một lần nữa chồm tới, đâm vào bụng của Quân. Nhát đâm thẳng rất khó đỡ, viên ngọc thì bé, tưởng chừng một chiêu ấy đã đủ để tiễn Quân sang thế giới bên kia. Aston dùng hết sức nâng mũi kiếm lên, đầu mũi kiếm ngoáy một vòng nhỏ. Sau động tác ấy, thanh kiếm hướng về phía Lý Hy Hoa mà bắn tới như điện xẹt, kéo theo cơ thể nặng nề của Aston. Lý Hy Hoa hốt hoảng thu kiếm về để đỡ. Quân nhìn ra cơ hội đã tới, bèn dùng hết sức đập thẳng viên ngọc vào ngực hắn.
Đại Hỏa Ngọc nặng và siêu cứng, cú đập ấy tựa như cả một tảng đá lớn phi vào ngực, tức thì làm gãy xương ức. Lý Hy Hoa ngã ngửa người ra đằng sau, miệng thở hổn hển. Hỏa Ngọc cố gắng cứu chữa cho hắn, nhưng Quân cứ dí mãi Đại Hỏa Ngọc trên ngực làm dòng năng lượng bị ngăn cản. Vết thương nặng lên, hai mắt của Lý Hy Hoa mờ đi. Gã nghẹo đầu, chết gục trên sa mạc.
Sáu viên ngọc tách khỏi cơ thể đổ sụp của Lý Hy Hoa, bay lên, lơ lửng trên không ở độ cao một mét. Chúng vẫn duy trì cấu trúc hình lục giác kỳ diệu, tựa như lời mời gọi những bậc anh hùng dám thách thức và chinh phục chúng. Người thua trận sẽ bị chúng giết chết, nhưng người chiến thắng sẽ trở nên bất tử. Quân dùng hai ngón tay, nhẹ nhàng bóc một trong sáu viên ngọc ra khỏi cấu trúc hình lục giác. Angelie nói đúng, sự liên kết của chúng khi không có người làm chủ rất yếu ớt, có thể phá bỏ dễ dàng. Nó lấy tất cả ngọc của Lý Hy Hoa, nhét vào trong túi áo. Nó tiếp tục nhặt lấy các viên ngọc của Akash. Những viên ngọc này quý giá vô ngần, cả sao Hỏa chỉ có sáu mươi viên mà trong tay nó lúc này đã có mười hai viên, bao gồm cả một viên Đại Hỏa Ngọc. Nó dự định sẽ tặng sáu viên cho Angelie để giúp cô tạo nên một thanh Hỏa Kiếm mới. Chắc cô sẽ mừng lắm. Ý nghĩ ấy khiến nó cảm thấy hạnh phúc. Nó đỡ Aston lên máy bay và phi hết tốc lực về căn biệt thự của Daniel.
Vào đến địa phận của thành phố, Quân mới nhận ra tình thế nghiêm trọng. Đám robot đã tấn công vào khu trung tâm, các công trình xây dựng đều bị phá hủy, khói đen bốc lên nghi ngút. Xác chết nằm la liệt trên các con phố. Quân đội của Tiểu Trái Đất được huy động tổng lực nhưng vẫn không thể kháng cự nổi sức mạnh vượt trội của đám robot. Quân bỏ lại máy bay, cùng Aston chạy bộ, len lỏi qua các con phố đã trở nên hoang tàn. May mắn làm sao, suốt dọc đường nó không gặp một robot nào cả. Cuối cùng, nó tìm được đến biệt thự của Daniel, khi ấy vẫn nguyên vẹn, chẳng hề thấy dấu tích của chiến tranh.
Những người lính canh đưa nó và Aston vào gặp Daniel. Thấy nó, Daniel lập tức trở nên phấn khích:
- Cậu bé vàng của ta đã trở lại rồi sao? Viên ngọc đâu?
Quân giơ Đại Hỏa Ngọc lên, hỏi ngược:
- Angelie đâu?
Daniel cười lớn:
- Hôm nay là thứ mấy rồi?
Nghe câu ấy, trái tim của Quân lập tức thót lại:
- Tôi không thể nhanh hơn được.
- Ta biết cậu không thể nhanh hơn được, nhưng thỏa thuận vẫn là thỏa thuận, đúng không nào? Chúng ta đã thống nhất với nhau về thời hạn năm ngày, bây giờ năm ngày đã trôi qua. Cậu đã không hoàn thành lời hứa. Nhưng cậu biết đấy, ta là một người hào sảng và không chấp vặt.
Daniel lấy ra tờ ngân phiếu và viết lên đó con số một tỷ krun.
- Tiền thưởng của cậu đây, cùng hai suất lên tàu đi Urusula. Con tàu sẽ xuất phát trong vòng nửa tiếng nữa.
Lão cầm lấy viên ngọc trên tay Quân, ngắm nghía nó với vẻ sung sướng tột cùng.
Quân nói lớn:
- Angelie đang ở đâu?
- Thật là một chàng trai si tình. Người sẽ không từ bỏ cô gái của mình vì bất kỳ lý do gì. Angelie đã được thả xuống rãnh Đường Xuống Địa Ngục. Một thợ săn cá như cậu tất phải biết nó chứ?
Quân sững sờ:
- Rãnh Đường Xuống Địa Ngục? Ông điên rồi.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!