Alice ngồi theo tư thế thiền định, đặt một bàn tay chạm vào đầu con rắn. Xung quanh cô treo hai mươi cây Hỏa Kiếm, dùng tinh lực của hai mươi cây kiếm này khôi phục sự sống cho sinh vật đã chết. Trước cô mới chỉ có Xendai làm được việc này, nhưng ngay cả ông ta cũng không thực sự cải tử hoàn sinh mà là đảo ngược chiều quay của thời gian để đưa con cóc trở lại. Điều mà cô đang làm thực sự độc nhất vô nhị, chưa từng có tiền lệ. Cô cũng chẳng biết mình có làm được không. Cô muốn thử một lần vì tình yêu quá lớn dành cho Quân. Cô ở đó rất lâu, không tính bằng giờ, bằng ngày, bằng tuần, mà bằng năm. Lá đã thay được vài lần, hai mươi cây kiếm bị hút cạn tinh lực phải thay bằng vài chục bộ kiếm mới. Cứ như thế Alice ở trong rừng sâu, kiên trì gắng gượng hướng tới mục tiêu xa vời.
Quân đến tìm cô, van xin cô dừng lại. Cô làm như không nghe thấy, vẫn tiếp tục ngồi yên vị. Con rắn này quá khủng khiếp, mặc dù đã chết nhưng cơ thể vẫn bốc lên khí độc, ảnh hưởng đến hệ thần kinh của Alice. Để giảm tác động cô phải đeo khẩu trang che kín miệng mũi. Nhưng ngay cả như vậy, khí độc vẫn xâm lấn qua da làm cô cảm thấy mệt mỏi và khó chịu. Sau nhiều năm, da thịt cô bắt đầu bị hủy hoại, làn da trắng chuyển sang màu đen, xuất hiện các vết rạn lớn trên người. Tóc cô rụng từng mảng lớn, đôi mắt thâm quầng xấu xí. Đổi lại, tế bào của con rắn được hồi sinh, ban đầu chỉ là một phần rất nhỏ, sau đó lan rộng ra. Các tế bào sinh sôi, số lượng nhân lên ngày càng nhiều, máu tí tách thành dòng, liền thành các mao mạch, động mạch, tiến tới hoàn thiện động mạch chủ. Cơ quan nội tạng mới dần thay thế cho các cơ quan nội tạng đã mất đi. Một ngày kia, con rắn cựa mình tỉnh dậy.
Nó mở mắt ra nhìn Alice. Riêng con mắt của nó đã cao gấp hơn gấp ba lần người cô. Nhưng lần này ánh mắt của nó không còn vẻ thù địch mà đã ẩn chứa sự thần phục. Nó không vùng vẫy tức giận hay sợ hãi. Nó nằm yên để khỏi kinh động đến Alice.
Alice nói:
- Từ nay ta là chủ nhân của ngươi. Hãy đưa túi nang sao độc của ngươi cho ta.
Con rắn há mồm, nhè ra túi nang. Túi nang này to hơn nhiều lần túi nang của con rồng-nước-trong-hang, màu sắc cũng đậm đặc hơn. Alice vui mừng cầm lấy túi nang. Khí độc bốc lên nồng nặc. Alice ráng chịu. Lúc này quyền năng của cô đã mạnh hơn xưa rất nhiều, nhờ vậy không lăn ra đất tê liệt ngay lập tức, nhưng cảm giác bức bối, khó thở càng lúc càng tăng. Cô phớt lờ tình trạng thê thảm của bản thân, chạy như bay về nhà đưa cho Quân.
Quân thấy cô trở về, vui mừng khôn xiết. Nhưng lúc nhìn thấy túi nang mà cô đang cầm, sắc mặt của anh bỗng trở nên do dự.
Alice đưa túi nang cho anh:
- Anh nuốt vào bụng đi.
Quân cầm lấy túi nang, không lập tức cho vào miệng nuốt mà đặt lên bàn, sau đó lắc đầu:
- Không.
Alice sững người, nhưng lập tức đoán ra lý do tại sao. Cô vui vẻ nói:
- Chỉ cần anh được sống theo đúng ước mơ của anh, việc gì em cũng chịu được.
- Alice, anh không thể. Hãy nhìn em xem. Hãy xem em đã phải chịu đựng những gì vì anh. Anh không muốn tiếp tục con đường sai lầm này nữa.
- Con đường sai lầm? Anh đang nói gì vậy?
- Anh đã hiểu ra rồi. Anh không sinh ra để làm một Kiếm Sĩ, Alice ạ. Anh đã cố theo đuổi một giấc mơ không có thật, vì sự cố chấp ấy mà em đã phải chịu đựng đủ mọi đau khổ trong nhiều năm. Con đường này sẽ không dẫn đến đâu cả ngoài sự tuyệt vọng.
Người Alice khẽ run lên:
- Anh sẽ không uống túi nang?
- Không, em yêu ạ.
- Để có túi nang này em đã phải mất ba năm cuộc đời. Nhiều lúc em tưởng không vượt qua được, nhưng em đã cố sức vì anh. Đến khi em lấy được nó thì anh từ chối nhận. Anh đã phụ công sức của em. Anh nói đúng, hãy nhìn xem em đã tàn tạ như thế nào vì một mục tiêu ngớ ngẩn? Làn da em nứt vỡ, đen sạm, mắt em như mắt người già, tóc em đã rụng gần hết. Tất cả những sự hy sinh này đều trở thành vô nghĩa hết rồi.
Quân tiến lên, gương mặt tràn đầy xót xa:
- Anh xin lỗi.
Alice quát:
- Tránh ra.
Cô giơ tay lên, tinh lực từ người Quân sôi lên như hơi nước, chỉ trong vài giây anh đã già đi mấy chục tuổi, gương mặt già nua như cụ già hơn trăm. Alice thấy anh thảm hại như vậy, bất giác mủi lòng, liền trả lại tinh lực cho anh. Quân lấy lại được dáng vẻ trẻ trung như cũ, nhưng sức lực kiệt quệ, nhất thời không nói gì được.
- Anh muốn sống như thế này đến lúc chết sao?
Quân thở dốc:
- Anh sẽ đi tìm Xendai. Anh muốn hỏi ông ấy rằng rốt cuộc anh sinh ra để làm gì, và con đường thực sự phù hợp với anh là con đường nào.
- Làm sao anh tìm được Xendai?
- Chỉ cần có thời gian thì việc gì cũng làm được.
Alice giận run người lên:
- Khá lắm, Vũ Đế Quân, khá lắm. Anh không thèm uống túi nang sao độc mà tôi dùng chính mạng sống của mình đánh đổi mang về, nhưng lại cũng không thèm sống với tôi. Nghe đây, từ nay chúng ta là những người xa lạ. Tôi sẽ không bao giờ gặp lại anh, và tôi cũng cấm anh đến tìm tôi. Nếu anh phớt lờ yêu cầu này, tôi sẽ giết anh và giết cả tôi để cả hai ta cùng chết. Đây là lời thề độc của ta. Nhớ lấy! Nhớ lấy!
Alice hét lớn một tiếng. Điệp Tiên Tử từ trên trời cao xà xuống, chỉ bằng một cái đập cánh đã hủy diệt cả căn nhà. Túi nang sao độc bị chôn vùi trong đống đổ nát, không rõ còn nguyên vẹn hay không. Alice nhảy lên lưng bướm chúa, bay vọt lên trời cao, trong nháy mắt đã mất dạng.
Quân chạy theo, nhưng anh chỉ là người thường, không so được với Điệp Tiên Tử là quái vật trong quái vật. Còn đang đau khổ, anh bỗng cảm thấy mình bị theo dõi, vội quay lại nhìn. Trước mắt anh, con rắn Sát Thần Xà đang quan sát anh với vẻ thù hận. Nó nhớ rõ chính người này đã giết chết nó. Nếu không phải Alice cấm nó đụng vào người Quân thì có lẽ nó đã cắn anh đứt làm hai nửa.
Quân thở dài. Anh đến tìm Angelie, xin một con tàu nhỏ. Angelie can anh hết lời nhưng Quân hết sức kiên quyết, nên cuối cùng cô đành chấp thuận. Cô ra lệnh cho cấp dưới cấp cho anh một con tàu không gian. Ngày hôm đó, Quân từ biệt Angelie và Mai Phương, một mình lên đường tiến vào không gian bao la.
Vũ trụ rộng lớn, biết đi đâu mà tìm Xendai? Trước đây anh có Hỏa Kiếm, có thể tạo ra Vòng Xoáy Cổng Vũ Trụ, từ đó mở được con đường tắt dẫn đến Thiên Hà Thuyền, nhưng bây giờ anh chỉ có thể dựa vào phán đoán của bản thân. Anh liền tìm đến vị trí của Cổng Vũ Trụ, dùng dòng năng lượng cao để mở cổng, sau đó tiến vào bên trong. Anh lang thang trong Cổng Vũ Trụ nhiều năm, vô định chẳng khác gì con chuột rơi vào trong một mê cung siêu khổng lồ.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!