Kishimoto quát lớn:
- Giết phắt con bé ấy đi. Nó chết thì đàn bướm cũng tan.
David cũng có ý ấy, nhưng lúc này Alice đã được đàn bướm bảo vệ. Toàn thân cô chìm trong biển bướm màu đen, không thể tiếp cận được. Bướm tràn về phía David, vây kín lấy gã. Gã Kiếm Sĩ ngông nghênh ngạo mạn, nghĩ thầm lần trước một người một kiếm đã đánh tan đàn bướm, lần này chắc không khác gì. Quả thật gã đánh kiếm rất nhanh, bướm chết hàng loạt, xác rơi đầy đất, chỉ có điều David không nghĩ ra rằng đàn bướm bây giờ đã có bướm chúa, số lượng nhiều hơn xưa không biết bao nhiêu mà kể, giết mãi không vơi. Ngược lại, bướm từ trong rừng ùa ra càng lúc càng nhiều, mỗi con chạm cánh lên người gã cũng đủ khiến cho gã mất sức.
Kishimoto khôn ngoan, sớm đã nhìn ra tình thế bất lợi, bèn quay đầu chạy về tàu, định ra lệnh cho ba con tàu khai hỏa. Sắc mặt của Alice tối lại. Lần trước chỉ một tàu Thanh Gươm Đế Chế đã đánh cho cô và đàn bướm của cô không còn manh giáp, lần này có tới ba tàu, làm sao mà đấu nổi? Đúng lúc ấy Angelie nhảy từ trên cao xuống chặn đường Kishimoto như thiên binh nhà trời. Kishimoto thấy thanh kiếm trên tay cô, nhận ra ngay đây là một Kiếm Sĩ, còn chưa kịp hỏi đã bị Angelie đâm một kiếm thủng vai, đau tái mặt. Gã không biết người con gái trẻ trung này là Kiếm Sĩ đời đầu, lúc ấy nhịn đau hua kiếm xông tới, muốn giết chết cô thật nhanh, ai dè lại bị đâm cho phát nữa thủng bụng.
Angelie đang cầm trên tay thanh kiếm Isabella, sau nhiều năm kết nối cảm xúc, đã đạt đến trình độ Nhân Kiếm Hợp Nhất, tuy chưa bằng Quân nhưng cũng đã vào dạng cao thủ rồi. Ngay cả David đấu với cô còn thua, huống chi là Kishimoto. Gã nhận ra điều đó rất nhanh, khi ấy quyết đoán hét vào bộ đàm:
- Nổ súng tiêu diệt con bé này ngay.
Con tàu chĩa khẩu pháo khổng lồ về phía Angelie. Cô liền tóm lấy Kishimoto, đưa ra trước người làm bia đỡ đạn. Xạ thủ thấy thế, chần chừ không dám bắn. Chỉ đợi có thế, Angelie lập tức xách cổ Kishimoto bay về phía con tàu, dùng kiếm phá kính nhảy vào khoang lái. Phi hành đoàn hoảng sợ, dùng súng ngắn bắn liên tiếp về phía cô. Cô không thèm tránh né, cứ giơ Kishimoto lên làm lá chắn, đạn găm chi chít lên người tên thuyền phó khiến cơ thể gã giật đùng đùng. Đúng lúc ấy bướm đen ùa vào. Những con bướm quét qua người phi hành đoàn làm chúng kiệt sức, ngã quỵ xuống sàn tàu. Alice cưỡi bướm bước lên, mang theo David lúc đó nằm im như chết.
Alice nhìn Angelie, vẻ mặt ngờ ngợ:
- Cảm ơn chị đã giúp đỡ. Chị vừa là Kiếm Sĩ, vừa trông rất giống một người bạn đã mất của bạn trai em.
Angelie đáp:
- Tôi là Angelie.
Alice mừng rỡ nói:
- Chị còn chưa chết ư? Nếu Quân biết chắc mừng lắm.
- Quân nhờ tôi đến đây giúp cô.
Alice lại càng kinh ngạc, trong đầu khi ấy phát sinh vô vàn câu hỏi, nhưng Angelie đã chặn trước:
- Những chuyện không cần gấp để sau nói.
Angelie quyết đoán ra lệnh:
- Toàn bộ phi hành đoàn tự trói mình lại. Trí tuệ nhân tạo, mau kết nối liên lạc cho ta với hai tàu còn lại.
Theo mệnh lệnh của Angelie, phi hành đoàn mười lăm người đều tự trói mình. Một kênh liên lạc được thiết lập giữa ba tàu. Angelie lớn tiếng nói:
- Ta là Kiếm Sĩ Angelie Fiard, con gái của Alain Fiard, người từng lãnh đạo thành phố Tiểu Trái Đất. Ta và nữ thần bướm Alice đã bắt sống hai tên khốn kiếp David và Kishimoto, khống chế con tàu. Tất cả các người mau quy hàng, nếu không sẽ bị bắn chết.
Một giọng nói ngập ngừng từ con tàu thứ hai truyền đến:
- Chúng ta theo lệnh của Chúa Tể Vũ Trụ …
Angelie tức giận cắt ngang:
- Cái con robot trông như con la đứng trên hai chân ấy mà Chúa Tể Vũ Trụ cái gì? Các ngươi có còn là con người không? Sao lại trở nên hèn hạ như vậy? Lũ robot thảm hại ấy không thể tự mình vượt qua Cổng Vũ Trụ nên mới phái các người đi. Bây giờ tay chân của chúng đã bị bắt, các ngươi trở thành những người tự do. Mau buông súng đầu hàng, đứng về chính nghĩa, chúng ta sẽ tha chết cho các người. Các người sẽ trở thành một phần của xã hội mới đầy vinh quang. Còn cứ cứng đầu cố chấp thì sẽ bị tử hình không tha.
Khẩu khí của Angelie rất cương liệt, lời lẽ mạnh mẽ đầy sức thuyết phục, phi hành đoàn hai thuyền kia nghe xong đều cảm thấy xúc động. Sau một hồi thảo luận nội bộ, họ đồng ý đầu hàng và giao quyền kiểm soát tàu cho Angelie.
Angelie ra lệnh cho các tàu quay về vị trí tập trung. Cô trao đổi với Alice, hai người rất tâm đầu ý hợp. Cuối cùng, một mệnh lệnh được ban ra, kết quả của sự thống nhất giữa Angelie và Alice, người mà cô tôn vinh bằng danh xưng Nữ thần bướm. Ba con tàu chiến sẽ được giữ lại. Còn người thì tùy ý, ai muốn ở lại Urusula hay trở về Trái Đất đều được toại nguyện. Mấy chục nghìn con người cùng nhao nhao lên tiếng, cầu xin Angelie và Alice đừng gửi họ về Trái Đất. Họ đã chán ngán cảnh làm nô lệ của Chủng Tộc Cuối Cùng. Họ muốn được tự do và lập nghiệp tại vùng đất mới.
Angelie hỏi Alice:
- Ý em thế nào?
Alice vốn nhân hậu, lúc ấy vui vẻ đáp:
- Cứ để họ ở lại chị ạ.
Mọi người cùng reo hò mừng rỡ, chiều hôm ấy họ phân công nhau, người thì chặt cây lấy gỗ, người thì dựng vách xây nhà. Cứ thế một cộng đồng dân cư mới bắt đầu được hình thành.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!