Thompson phái một người lính đưa Thần Kiếm Thiên Ma và Trần Mai Phương đến kho chứa hóa chất nằm cách đấy khá xa. Thần Kiếm Thiên Ma túm lấy người lính, dùng tốc độ cực nhanh đưa anh ta đến vị trí của kho chứa. Đó là một cái kho dã chiến có quy mô rất lớn, bên trong phân chia thành nhiều khu, khu chất độc nằm trong cùng, trên các thùng chứa dán nhãn đầu lâu xương chéo chằng chịt. Người lính chỉ tay vào một cái thùng kích thước rất lớn, gương mặt dúm dó vì sợ hãi.
Thần Kiếm Thiên Ma hỏi:
- Nó là chất độc gì vậy?
- Tên khoa học của nó là Andextiphy, nhưng chúng tôi thường gọi nó là Nước Vàng. Đây là chất độc kinh khủng nhất mà các nhà khoa học đã từng tạo ra, chỉ được dùng trong những trường hợp đặc biệt. Dạng thức cơ bản nhất của nó là dạng lỏng, tuy nhiên nó có thể phát tán dưới dạng khí nữa. Một giọt Nước Vàng bé tí tẹo đủ sức giết chết một triệu người trong một giây. Các loại xyanua, nọc rắn, nọc bò cạp so với nó đều chẳng là gì cả. Đã uống là chết. Hiện chưa tìm ra thuốc giải. Nước Vàng vô cùng đặc biệt, không bay hơi một cách tự nhiên, anh nhỏ nó xuống đất thì mười năm sau nó vẫn y nguyên như vậy, để hóa hơi cần nhiệt độ cực cao, lên đến năm trăm độ C. Cần phải nói thêm, nhiệt độ sôi càng cao chất độc càng dữ dội. Độ độc không có giới hạn trần, ngay cả người tạo ra nó cũng không biết và không thể tưởng tượng được.
- Ồ, muốn sử dụng nó lại khó khăn như vậy sao? Làm thế nào có thể dùng chất độc này tiêu diệt được đàn bướm bây giờ? Chúng ta có thể dùng máy bay phun giống như phun sương không?
- Chúng tôi không có các máy bay làm được điều này. Ngay cả có được máy bay thì cũng chưa chắc đã có tác dụng gì vì quy mô đàn bướm đã chạm ngưỡng kinh khủng và càng ngày càng lan rộng.
Thần Kiếm Thiên Ma đặt tay lên thùng chứa, gương mặt đầy vẻ trầm tư.
Trần Mai Phương nói:
- Thật đáng tiếc, có chất độc mà lại không có máy phun.
- Chưa chắc đã không có.
Hai mắt của Trần Mai Phương sáng lên:
- Anh có thiết bị ư?
- Có.
- Nó đâu.
- Nó đây. - Thần Kiếm Thiên Ma đặt tay lên bụng mình. – Tôi chính là máy phun ấy đây.
Trần Mai Phương kinh hoàng:
- Anh đang nói chuyện gì vậy?
- Tôi sẽ uống số chất độc này và để cho đàn bướm cắn xé mình, như thế chúng sẽ ngộ độc mà chết.
- Anh không nghe anh này nói sao? Chất độc này cực kỳ mạnh, trên đời này không ai có thể chịu nổi đâu.
- Điều đó chưa chắc. Mai Phương, cô biết nguồn gốc xuất thân của tôi rồi, tôi không được sinh ra một cách thông thường mà là một sản phẩm nhân tạo, kết quả của một quá trình biến đổi và cường hóa gen, tôi có khả năng chống chịu tốt hơn và phục hồi nhanh hơn so với người bình thường, ngay cả trong tầng lớp Kiếm Sĩ cấp cao cũng có thể tự tin cho rằng mình ở nhóm đầu. Những gì mà người khác không làm được, chưa chắc tôi đã không làm được.
- Nhưng anh cũng chỉ nghĩ vậy thôi, chứ sao biết chắc? Chất độc này ghê gớm lắm, một giọt nhỏ cũng đủ sức giết một triệu người, khi kết hợp với nhiệt độ sức mạnh của nó còn nhân lên gấp bội và không có giới hạn trần. Anh không thể làm vậy được đâu, Thiên Ma, em không cho anh làm.
Thần Kiếm Thiên Ma nhìn Trần Mai Phương với vẻ trìu mến:
- Yêu cầu của cô luôn là mệnh lệnh với tôi. Nhưng trong trường hợp này, tôi rất tiếc không thể nghe theo. Vận mệnh của hàng tỷ người, bao gồm cả cô nữa, có thể được cứu nếu tôi chịu hy sinh bản thân. Nhắm mắt làm ngơ không phải là giải pháp. Tôi cần phải đánh liều thôi, Mai Phương ạ. Nếu tôi chết thì đó là số phận của tôi, và đó là điểm kết thúc của một chặng đường chẳng có gì vui. Còn nếu tôi vẫn sống thì đó là vì tạo hóa đã an bài.
Trần Mai Phương khóc nức lên:
- Anh nói anh sẽ nghe lời em cơ mà.
Thần Kiếm Thiên Ma thở dài. Gã định đặt bàn tay lên mái tóc của Mai Phương, nhưng lại nghĩ như thế có phần thô lỗ và bất kính, nên lại hạ xuống, chỉ đặt lên vai:
- Mỗi lần cưỡi ngựa dạo chơi trên sa mạc, tôi lại ngẩng đầu lên, nhìn về bầu trời sao và mường tượng một trong những ngôi sao ấy là cô. Suy nghĩ về cô mang đến sức mạnh và niềm vui sống cho tôi. Đừng buồn, ngay cả nếu phải chết, linh hồn tôi vẫn sẽ ở bên cạnh để bảo vệ cô trước hiểm nguy.
Người lính nói với vẻ khẩn trương:
- Đàn bướm sắp tràn đến đây rồi.
Thần Kiếm Thiên Ma nói với vẻ nghiêm nghị:
- Ta sẽ mở thùng chứa. Các anh mau tránh ra, càng xa càng tốt kẻo hậu họa khó lường.
Không cần nhắc đến câu thứ hai, người lính kia đã co chân chạy đi mất.
Thần Kiếm Thiên Ma nói với Ma Phương:
- Cô cũng đi đi, mau rời khỏi đây.
Trần Mai Phương sợ hãi, nhưng vẫn đứng yên một chỗ:
- Em sẽ ở lại đây cùng với anh.
- Như thế sẽ nguy hiểm cho cô.
- Em không sợ. – Mai Phương nói cứng, nhưng bàn tay thì run rẩy. – À mà em rất sợ, nhưng em sẽ không sống được với ý nghĩ rằng mình đã bỏ anh một mình ở đây trong cơn hoạn nạn.
Thần Kiếm Thiên Ma thở dài:
- Nếu cô đã quyết ý như vậy thì thôi cũng được, nhưng hãy lùi lại mấy mét, để tôi cảm thấy yên tâm hơn.
Trần Mai Phương líu ríu lùi lại, đến sát cánh cửa ra vào.
Thần Kiếm Thiên Ma vẫn không yên tâm, nhìn thấy bên cánh cửa có treo bộ quần áo bảo hộ và một chiếc mũ phòng độc, liền bảo Mai Phương đeo vào. Mai Phương nói:
- Chắc không cần cẩn thận như vậy chứ?
Thần Kiếm Thiên Ma đáp:
- Cẩn thận vẫn hơn. Làm thừa một chút chẳng chết ai, nhưng thiếu một chút có thể dẫn đến tai họa.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!