- Thôi, hỏng rồi. Cần phải rời khỏi đây ngay.
David trừng mắt lên quát:
- Sao phải chạy?
- Daniel đã bán chúng ta cho Chủng Tộc Cuối Cùng.
- Chuyện đùa à?
- Không phải chuyện đùa. Cứ nghĩ mà xem. Con tàu này vốn đã chuẩn bị đầy đủ nhiên liệu để rời khỏi đây theo đúng kế hoạch ban đầu, nhưng sau khi chúng ta hủy diệt Cơ sở X thành công thì chủ tàu lại bất ngờ rút cạn nhiên liệu. Thế rồi những con tàu có thể di chuyển tới sao Hỏa của Chủng Tộc Cuối Cùng phát nổ. Có ai tấn công chúng đâu? Là chúng tự kích nổ đấy chứ. Xâu chuỗi hai vụ việc với nhau, có thể nhận ra rằng Daniel đã đạt được thỏa thuận với Chủng Tộc Cuối Cùng. Lão đã bán chúng ta cho chúng.
Kishimoto đã đoán đúng. Ngay sau khi biết Cơ sở X đã bị phá hủy, Chúa Tể Vũ Trụ liền gửi thông điệp điện tử cho Daniel, ra lệnh cho lão cắt đứt tiếp viện cho đội quân tấn công Trái Đất. Chủng Tộc Cuối Cùng sẽ không truy cứu hành động xâm phạm lãnh thổ. Thêm vào đó, tạm ngừng yêu cầu cống nạp nô lệ, khoáng sản, Hỏa Ngọc. Cam kết trong mười năm không xâm lược sao Hỏa. Danile còn đang cân nhắc, Chúa Tể Vũ Trụ đã gửi bức thư điện tử thứ hai, đe dọa trong vòng ba mươi phút nếu không phản hồi thì hắn sẽ đích thân lên sao Hỏa lùng bắt Daniel ném vào vạc dầu. Daniel nghe vậy, biết không cứng mãi được nữa, bèn gửi bức thư bày tỏ thái độ sợ hãi. Lão đổ hết tội cho Quân, khẳng định anh đã tự ý hành động và hành động này đi ngược với tinh thần vâng phục của lão. Lão cầu xin sự tha thứ của Chúa Tể Vũ Trụ. Lão biết rằng vụ tấn công này cho dù không hề được lão cho phép nhưng đã gây ra hậu quả tai hại, và mong muốn Chủng Tộc Cuối Cùng thể hiện thiện chí tha thứ bằng cách phá hủy các chiến thuyền hùng mạnh. Thật đáng ngạc nhiên, Chúa Tể Vũ Trụ đồng ý với đề nghị ngang ngược ấy. Hắn tìm được nhiều lợi ích từ việc tóm sống Quân hơn là giữ lại các phi thuyền mà chủng tộc có thể thay thế một cách dễ dàng.
Thỏa thuận đã thành. Chúa Tể Vũ Trụ ra lệnh phá hủy hàng chục chiến thuyền, chỉ giữ lại các chiến thuyền mạnh nhất. Đổi lại, Daniel ra lệnh cho chủ tàu rút hết nhiên liệu và báo cho Chủng Tộc Cuối Cùng biết địa điểm tập trung của Thiếu Đoàn Quân Tiên Phong. Những con robot đang ào ào tiến đến đây để tiêu diệt họ.
Kishimoto biết rằng mục tiêu chính của Chủng Tộc Cuối Cùng không phải là gã hay David, lại càng không phải là Mike cùng đám robot của anh chàng. Mục tiêu chính là Quân. Quân mới là kẻ nhất định phải bị tiêu diệt. Ở bên cạnh Quân lúc này không khác gì ở bên cái bia đỡ đạn. Cần phải tìm cách tránh anh càng xa càng tốt. Nhưng nếu rút lui một mình thì cơ hội sống sót rất thấp, dứt khoát phải có bạn đồng hành. Có hai người hoặc đông người thì luôn dễ sống hơn là một người. Gã liền nháy mắt ra hiệu cho David. David không hiểu ý nghĩa của cái nháy mắt ấy nên cứ thộn mặt ra.
Cực chẳng đã, Kishimito liền bảo:
- Hoàng tử, nếu tìm được tên chủ tàu, có lẽ chúng ta sẽ lấy được phần nhiêu liệu chúng đã giấu đi. Hãy để tôi và David đi tìm hắn.
Một người thông minh như Quân chẳng lẽ lại không hiểu được tình thế hiện nay? Anh đoán được âm mưu của Kishimoto muốn cùng David trốn khỏi chiến trường chính. Cả hai tên này đều xấu xa và đã phạm nhiều tội ác, nhưng nếu chúng đi mất thì sẽ dẫn đến sự tan rã dây chuyền, các Kiếm Sĩ khác cũng sẽ tìm cách bỏ trốn. Cần phải tìm cách giữ chúng lại. Đây không phải là chuyện yêu ghét cá nhân mà là vấn đề sinh tử tồn vong. Anh lắc đầu, nói một cách dứt khoát:
- Không ai được rời khỏi đây. Này các anh, chủ tàu đã trốn mất, chúng ta không thể rời khỏi đây, cách duy nhất để tiếp tục sinh tồn là chiến đấu chống lại Chủng Tộc Cuối Cùng. Những kẻ tham sống sợ chết, tìm cách tách khỏi tập thể sẽ trở thành cây đũa dễ dàng bị bẻ gãy và chết đầu tiên. Nếu các anh ở lại, tôi có thể bảo vệ cho các anh.
David nói một cách hung bạo:
- Không có ai trốn cả. Thằng nào trốn tao giết.
Thế là bằng một vài câu nói khôn khéo, Quân đã biến mình từ chỗ là mối nguy cho tập thể, trở thành người che chở cho họ.
Anh nói tiếp:
- Các vị, đã đến nước này thì không cần nói những lời hoa mỹ nữa. Trước khi lên đường đến đây, những kẻ xấu tính đã cười nhạo chúng ta là một tập thể ô hợp và quả thực chúng ta đúng là như vậy. Đội quân lần này được biên chế từ rất nhiều đơn vị, phần lớn không quen biết, thậm chí nhiều người còn chẳng ưa gì nhau. Thời gian hoạt động chung quá ngắn để nảy sinh tinh thần đồng đội. Nhưng tất cả điều đó bây giờ đều không quan trọng nữa. Chúng ta đã bị dồn vào chân tường. Cái chết đã ở ngay trước mắt. Thậm chí có những thứ còn tệ hơn cái chết. Chủng Tộc Cuối Cùng là những kẻ tàn nhẫn đến mức bệnh hoạn. Trong đầu chúng không tồn tại khái niệm nhân từ bởi nhân từ với chúng đồng nghĩa với sự yếu đuối. Chúng sẽ buộc con người phải làm nô lệ trong những điều kiện tồi tệ tới mức không thể chấp nhận nổi, còn với robot, chúng sẽ rã các bạn làm nguyên liệu tái chế. Chúng không chấp nhận sự đầu hàng và do vậy cần phải gạt bỏ ngay ý định từ bỏ vũ khí. Sự hèn nhát chỉ khiến các vị chết nhanh hơn. Chiến đấu là cách làm duy nhất chấp nhận được vào lúc này, ngay cả nếu không thể thắng và không thể sống tiếp thì ít nhất chúng ta cũng sẽ được chết như những người đàn ông đích thực.
Chúng ta đã làm được một điều kỳ diệu, một chiến tích bất tử, điều mà chưa có bất kỳ ai khác làm được. Chúng ta đã phá hủy được trái tim công nghiệp của Chủng Tộc Cuối Cùng và đặt chúng vào một tình thế khó khăn. Đây là một điều rất đáng tự hào, nhưng tôi tin chắc rằng chúng ta còn có thể làm được nhiều hơn thế. Chúng ta sẽ cho chúng thấy loài người không yếu đuối và chúng không phải là chủng tộc thượng đẳng như chúng tưởng. Tôi tin rằng những người có mặt ở đây hôm nay, cho dù là người hay robot, cho dù là anh em hay kẻ thù, đều là những chiến binh kiên cường và chúng ta sẽ buộc những kẻ dám khinh thường chúng ta phải trả giá đắt. Tôi tin rằng thứ sẽ nhuộm đỏ tuyết không chỉ là máu của chúng ta mà còn là dầu nhờn phun ra từ cơ thể nát bấy của những con robot đã chết, và sẽ có rất nhiều con robot phải chết theo chúng ta.
Các Kiếm Sĩ xúc động khi nghe Quân nói. Dòng máu nóng trong người họ trào dâng, họ cảm tưởng như sẵn sàng bước ngay ra trận tiền và chết dưới tay của robot với nụ cười kiêu hãnh trên môi. Ngay cả những người lính robot cũng hô to tên Quân như một cách công nhận vai trò lãnh đạo của anh. Họ biết rõ Chủng Tộc Cuối Cùng không xem họ như những người anh em mà chỉ là nguyên liệu thô để khai thác. Họ đã được lập trình để biết yêu thương con người, trân trọng các giá trị nhân văn cao đẹp. Họ xem Chủng Tộc Cuối Cùng là những kẻ cai trị tàn bạo đáng ghét còn con người là bạn của họ. Họ biết phân biệt phải trái đúng sai chứ không phải là những cỗ máy vô tri, chính vì thế mà họ tôn trọng những con người tài năng và dũng cảm.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!