Daniel cấp cho cả đội một chiếc máy bay cỡ nhỏ tầm thấp, bay là là cách mặt đất một trăm mét với tốc độ năm trăm cây số một giờ. Máy bay tự vận hành không cần người điều khiển, chỉ cần nhập tọa độ điểm đến là có thể bay một mạch tới nơi. Vốn chiếc máy bay này được thiết kế cho ba người, bây giờ tăng lên thành bốn nên phải bỏ hết các trang thiết bị không thực sự thiết yếu, chỉ mang theo lương khô, nước và một khẩu súng laser cầm tay cho Quân mà thực tế sau này đã chứng minh rằng nó hoàn toàn vô dụng. Olympus rất cao, càng lên cao càng lạnh, lẽ ra cần chuẩn bị thật nhiều quần áo ấm, nhưng do không mang theo được mà phải bỏ lại hết.
Quân nhìn ba người bạn đồng hành với vẻ tò mò. Aston rất cao lớn và đẹp trai, giống như một vị thần Hy Lạp. Akash da sạm đen, có vẻ khôn ngoan. Còn Lý Hy Hoa là một kẻ thâm trầm ít nói. Quân ghi sổ tên này vì đã dám mưu toan rạch mặt cô bạn Angelie của nó.
- Xin hỏi các vị chiến hữu, trong số các Kiếm Sĩ ai là người giỏi nhất?
Lý Hy Hoa không đáp. Akash nghe xong chỉ cười nhạt. Duy Aston mở miệng đáp lại:
- Ngài …
- Không, không, trừ Daniel ra.
- Vậy thì số một là Van De Ven, số hai là Michael Kors, số ba chính là Lý Hy Hoa. Những người còn lại ngang nhau.
- Cái đó thuần túy là tài năng, hay dựa vào vũ khí? Chẳng hạn thanh kiếm trong tay chiến hữu Aston có khác gì với thanh kiếm trên tay chiến hữu Lý Hy Hoa hay không?
- Dựa vào năng lực cá nhân thôi. Về cơ bản các thanh Hỏa Kiếm không khác gì nhau. Chúng được tạo ra bởi các viên ngọc có cùng đẳng cấp và có thể thay thế lẫn nhau mà không ảnh hưởng gì đến chất lượng. Duy nhất Đại Hỏa Ngọc là khác biệt. Chúng ở một đẳng cấp rất, rất khác.
Quân háo hức hỏi:
- Khác như thế nào?
Aston cũng trở nên sôi nổi hơn:
- Mức độ tích tụ năng lượng trong mỗi viên Đại Hỏa Ngọc lớn đến nỗi chúng mang theo sát khí và sẵn sàng tiêu diệt các viên ngọc khác mà chúng xem là yếu kém hơn. Hỏa Ngọc là một dạng tồn tại kỳ lạ không thể xếp hẳn là đá, cũng không thể xếp hẳn là sinh vật, chúng nằm ở khoảng trung gian giữa hai nhóm này, hoặc tự bản thân chúng tạo thành một thể riêng biệt. Cấu tạo của chúng y như đá và có đầy đủ các tính chất của đá, nhưng lại có sinh mệnh tựa như các sinh vật bậc thấp, ví dụ cây cỏ. Tuy nhiên nếu phân tích kỹ thì chúng cũng không phải là sinh vật bởi bên trong chúng không diễn ra quá trình trao đổi chất, không có tế bào, không có mạch máu. Chúng là một dạng nửa nọ nửa kia, độc đặc trong vũ trụ. Chúng có lòng hiếu sát, chính vì thế mà chúng luôn tìm cách giết hại chủ nhân của mình. Lòng hiếu sát của chúng còn lan sang cả đồng loại. Chúng chủ động tiêu diệt những kẻ yếu hơn. Nếu đặt một viên Đại Hỏa Ngọc sát cạnh một viên Hỏa Ngọc thông thường thì viên Hỏa Ngọc sẽ phát nổ trong vài giây. Có lẽ vì thế mà trong một khu vực người ta thường tìm thấy một cụm các viên ngọc đồng nhất về kích cỡ và màu sắc, bởi những viên ngọc kém hơn đã bị những viên ngọc kia giết hại mất rồi.
Quân lắc đầu, lè lưỡi nói:
- Ai có thể ngờ mấy viên ngọc này lại đáng sợ như vậy. Các chiến hữu thật xuất sắc khi sử dụng được chúng.
Gương mặt của Aston sáng lên đầy vẻ tự hào. Gã đang định nói thêm điều gì đó thì Akash đã chặn lại:
- Nói ít thôi, Aston. Đừng cái gì cũng khai tuốt tuồn tuột như tội phạm đứng trước cảnh sát điều tra thế. Nó có phải là bố mày đâu?
Aston lập tức ngậm miệng lại, trong khi Quân chỉ ngồi cười.
Phải đi hết một ngày mới tới được Olympus. Như vậy cả đi lẫn về đã hết hai ngày. Thời hạn mà Daniel cho nó là năm ngày. Nhưng riêng việc leo lên leo xuống đã mất thêm tối thiểu ba ngày nữa, chưa tính thời gian tìm ngọc. Về lý thuyết đã không đủ thời gian rồi. Chỉ đến khi tới nơi Quân mới nhận ra chi tiết này. Trong lòng nó bắt đầu bồn chồn. Nó không hiểu tại sao Daniel lại đặt thời hạn sít sao như vậy, cho đến khi nó nhớ ra rằng năm ngày chính là thời điểm cất cánh của phi thuyền đến Urusula. Đây không chỉ là cuộc đua với thời gian để lấy ngọc và cứu Angelie mà còn để chạy trốn khỏi sao Hỏa. Quá nhiều thứ đang dồn lại một lúc. Chỉ cần chậm vài tiếng thôi cũng có thể khiến toàn bộ công sức trước đó đổ sông đổ bể.
Chiếc máy bay đưa cả đoàn lên đến chân núi thì dừng lại. Từ đây tất cả đều phải đi bộ. Các Kiếm Sĩ có thể dùng kiếm bay lên không, nhưng như vậy rất dễ kích hoạt các hệ thống phòng không được bố trí chằng chịt dọc theo thành núi, nên cách an toàn nhất vẫn là dùng chân. Các Kiếm Sĩ leo trèo rất nhanh, sáu viên ngọc không ngừng cấp và bổ sung năng lượng cho chúng, khiến chúng chịu được lạnh, chịu được không khí loãng và duy trì sức khỏe dồi dào, chỉ có Quân là thở hồng hộc như trâu. Nhiệt độ trên núi thấp quá, gió cắt da cắt thịt, áo ấm cả chục lớp vẫn không đủ, cứ đi năm cây số lại phải thay một bình dưỡng khí. Càng lên cao bình dưỡng khí càng hoạt động kém hiệu quả và Quân bắt đầu cảm thấy đau họng khủng khiếp. Cơ thể của nó tê liệt, tay và chân đều không cử động được. Nó ngã lăn ra, đầu óc choáng váng, không còn tỉnh táo. Cứ như thế này, chắc chắn nó sẽ chết trước khi leo được lên đỉnh núi. Mặc dù căm ghét Lý Hy Hoa, nhưng lúc ấy lòng ham sống nổi lên, nó đành làm mặt dày, mở miệng cầu cứu thằng cha gốc Trung Quốc. Hành động ấy chỉ chuốc thêm nỗi nhục. Lý Hy Hoa đi qua cơ thể đông cứng của nó như đi qua một hòn sỏi. Akash bám theo sát gót. Còn lại mỗi Aston. Thấy đôi mắt của Quân nhìn mình van nài, hắn liền phóng ra thanh Hỏa Kiếm, đặt mũi kiếm vào ngực nó, tức thì một luồng nhiệt lượng nóng ấm ào ạt đổ vào cơ thể khiến nó lập tức cảm thấy khỏe hơn.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!