Trong cùng thời gian ấy, các phần thi thể của Thần Kiếm Thiên Ma đã tự động ráp nối hoàn chỉnh. Chân tay đều mọc trở lại, mặt mũi cũng lành lặn nhìn không ra vết thương. Cơ thể khôi phục được chín mươi phần trăm sức mạnh.
Gã ngồi bên cạnh thi thể của Hắc Vân, từ trên tay lúc nào đã hiện ra chiếc kim khâu kích thước cực lớn, tỉ mẩn khâu lại những phần thân xác bị tan vỡ của con ngựa.
Angelie hỏi:
- Anh mang theo kim khâu à?
Thần Kiếm Thiên Ma bình tĩnh đáp:
- Là Long Kiếm. Tôi hóa nó thành kim khâu xác ngựa.
- Ồ, khéo quá, tôi không nhận ra.
Angelie chú ý nhìn kỹ lại, thấy cây kim phát ra ánh sáng đỏ, trông không giống với kim thường, da thịt của Hắc Vân dày và cứng như vậy mà mũi kim xuyên qua một cách dễ dàng chẳng tốn chút sức lực nào.
- Vậy thì sợi chỉ là gì?
- Kim không có chỉ. Phần đuôi kim có năng lượng cao hơn phần đầu, mục đích là để đốt cháy và khớp nối các phần thịt lại với nhau, giống như cô hàn kim loại thôi.
Angelie nhìn Thần Kiếm Thiên Ma hóa kiếm thành kim khâu, dùng nhiệt năng để hàn, ánh mắt đầy vẻ khâm phục.
Mặc dù cùng nằm trong Tứ Đại Thủ Vệ nhưng đẳng cấp của hai người quá chênh lệch. Thần Kiếm Thiên Ma đang trên con đường trở thành một vị thần đích thực, gã mang trong mình sức mạnh siêu việt và khả năng sinh tồn vượt quá sức tưởng tượng của đa số.
Kỹ năng mượn kiếm hóa hình của Thiên Ma đã đạt tới đẳng cấp thần sầu, trong số những người cô quen không ai sánh kịp.
Nhưng điều đó không gây ấn tượng bằng việc gã chịu khó ngồi đây may xác ngựa. Người này to lớn kềnh càng mà đầu óc thông minh tinh tế, cử chỉ lại vô cùng nhẹ nhàng thanh thoát, hơn nữa còn trung thành với bạn bè và yêu thương động vật. Một người như thế lại được gọi là Thiên Ma, quả là điều vừa đáng buồn, vừa hài hước.
Nghĩ tới đây, Angelie bất giác thở dài.
Thần Kiếm Thiên Ma hỏi:
- Nghĩ về Quân sao?
Angelie ngạc nhiên:
- Sao anh biết?
- Nghe tiếng thở dài của cô là tôi biết. Mỗi lần nhớ về Quân cô lại thở dài như vậy.
- Anh thật tinh tế.
- Cô nhớ về Quân vì sợ con robot ấy? Sợ chúng ta không cản nổi nó?
- Tôi không sợ nó, nó chỉ được cái khôn ngoan chứ sức mạnh tầm thường. Nó còn chẳng bằng một con robot Chủng Tộc Cuối Cùng hạng bét. Nhưng mỗi lần thấy nó tôi lại nhớ về Quân, hai người thật giống nhau, đều dựa vào trí thông minh mà đánh bại những kẻ thù mạnh hơn mình nhiều lần. Chắc anh biết Quân từng giết một con robot Chủng Tộc Cuối Cùng năm mười ba tuổi?
- Chuyện đó ai chẳng biết? Nó đã trở thành một huyền thoại, giống như câu chuyện về Hercules và mười hai chiến công vậy.
- Con robot này chỉ dùng bom mà đánh bại cả hai chúng ta, chẳng kém gì Quân năm xưa.
- Nó cũng khá đấy. Chỉ có điều chặng đường thu thập đủ năm phần cơ thể của Chúa Tể Vũ Trụ còn dài, chưa chắc đã thành công được. Tôi chưa hình dung ra nó sẽ đối phó với Sát Thần Xà thế nào, và nhất là với Alice. Cô ta bây giờ…mạnh đến mức không thể tin được.
Thần Kiếm Thiên Ma khâu Hắc Vân lại thành một thể nguyên vẹn. Gã thu lại Long Kiếm, ôm xác Hắc Vân từ từ bay lên. Angelie vội bay theo:
- Đi đâu vậy?
- Tới Urusula.
- Nhưng mang theo Hắc Vân làm gì?
- Để nhờ Alice cứu sống nó.
- Alice có thể làm điều ấy à?
- Tôi đã nói rồi, bây giờ cô ta rất ghê gớm.
Angelie hỏi đùa:
- Hơn cả anh ư?
- Tôi sao so sánh với cô ấy được.
Jakob đã cấp cho Thần Kiếm Thiên Ma một tàu riêng, có thể tùy ý rời khỏi sao Hỏa bất kỳ lúc nào gã muốn. Bao năm qua gã vẫn bỏ xó con tàu này, bây giờ mới có cơ hội sử dụng.
Thần Kiếm Thiên Ma và Angelie chui vào trong bụng thuyền. Con thuyền lập tức tăng tốc, hướng về Cổng Vũ Trụ.
- Tôi tưởng mình sẽ vĩnh viễn chơi với bầy ngựa, ai dè lại có ngày phải đến Urusula một lần nữa.
Angelie khẽ cười:
- Ngại gặp cô ta sao?
Cả hai đều biết cô ta trong câu này chỉ ai, bởi Thần Kiếm Thiên Ma chỉ ngại gặp đúng một người mà thôi.
Thần Kiếm Thiên Ma lặng lẽ hồi lâu, rồi đặt câu hỏi mà như đang tự nói với mình:
- Không rõ cô ấy thế nào rồi?
- Lâu rồi tôi cũng không gặp, nhưng nghe nói cô ấy không tập kiếm nữa, chỉ một mình đi du lịch khắp nơi. Lúc ở Urusula, lúc ở Trái Đất.
- Cuộc sống như vậy thật tốt.
- Anh và Mai Phương rất giống nhau, đều không thích nơi ồn ào, không thích chuyện thị phi. Tại sao hai người không đến với nhau?
- Tôi là một con quỷ, không xứng với cô ấy.
- Anh cứ mãi trói buộc bản thân bằng những suy nghĩ vô lý. Chẳng ai cho rằng anh là một con quỷ. À mà đúng là ngày xưa tôi từng nghĩ như vậy, nhưng bây giờ tôi đã nhận ra mình nông cạn thế nào, anh là một người rất tử tế và điềm tĩnh. Mai Phương cũng nghĩ như vậy thôi.
- Cô ấy chưa quên được Quân, luôn tin rằng anh ta sẽ trở về vào một ngày nào đó.
Angelie thở dài. Bản thân cô cũng tin như vậy. Có lẽ vào một ngày nào đó khi cô vẫn chưa quá già, Quân sẽ trở về.
Hành tinh Urusula đã thay đổi rất nhiều so với mười năm trước, các thành phố mới liên tiếp mọc lên, nhưng phân nửa hành tinh này vẫn còn là vùng đất hoang sơ chưa từng in dấu chân người. Có thể vì nơi ấy quá xa, quá nóng, quá lạnh, quá nguy hiểm hoặc đơn giản vì dân số trên Urusula vẫn còn ít ỏi so với hai hành tinh còn lại.
Phi thuyền của Bị Bông và Erika dừng lại trên bề mặt của một vùng biển cực kỳ rộng lớn. Khu vực đất liền gần nhất cũng cách nơi đây sáu nghìn cây số. Vào thời điểm tiếp cận mục tiêu, gió nhẹ và sóng biển hiền hòa, cảnh tượng có vẻ yên bình. Tuy nhiên trong lòng Bị Bông vô cùng hồi hộp. A10 tin rằng đây chính là nơi trú ẩn của con vật lợi hại nhất trong khắp vũ trụ: Sát Thần Xà.
Lần cuối cùng người ta nhìn thấy con rắn này đã từ tám năm trước. Theo các thông tin đã được chứng thực, một chiếc máy bay chở khách cỡ nhỏ phát hiện thấy nó từ trên cao, các hành khách có lẽ do quá phấn khích mà reo hò ầm ĩ. Một gã thanh niên ngu ngốc ném chai nước uống dở xuống mặt biển trúng ngay tấm thân khổng lồ của con quái vật. Thế là Sát Thần Xà nổi giận. Nó đã đội nước vươn người lên, dùng miệng kéo cái máy bay xuống biển khơi. Người ta không rõ khoảng cách chính xác giữa chiếc máy bay với mặt biển lúc ấy, chỉ ước đoán đại khái vào khoảng năm trăm mét. Việc một con rắn có thể vươn mình đến năm trăm mét hoặc hơn nữa so với mặt biển quả là điều không sao tưởng tượng nổi. Chiếc máy bay đã chôn xác trong lòng biển hoặc trong bụng rắn, từ đó không ai biết tin tức về nó nữa.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!