Ngay vào thời điểm tàu Vận Mệnh đâm vào Cổng Vũ Trụ, Quân đã cảm nhận một sức ép khủng khiếp đè lên ngực khiến cho hô hấp đình trệ. Toàn thân nó giống như bị khóa cứng, cử động trở nên cực kỳ chậm chạp, trước mắt nó, tất cả mọi người đều như vậy tựa như cả đám đang bơi trong một khối chất lỏng đặc quánh không rõ hình hài. Nó chưa từng rơi vào trạng thái nào tương tự như thế trước đây. Trong khi mất quyền khống chế cơ thể, nó vẫn giữ nguyên được năng lực tư duy và điều đó càng khiến cho mọi việc khác thường. Giữa lúc còn đang kinh hoàng, nó lại nhận thấy rằng mọi thứ trên người nó, bao gồm cả quần áo, giày dép, đều nóng lên cực nhanh tựa như những hòn than. Trước mặt nó, một người đàn ông bốc cháy. Cơ thể của ông ta hóa than rồi vỡ ra thành muôn vàn mảnh vụn nhỏ li ti. Rồi một người khác, một người khác nữa.
Quân nhận ra rằng chuyến hành trình này trên thực tế là một cuộc tự sát tập thể và nó cùng tất cả những người trên tàu đều là những con gà đứng trước tên đồ tể. Bởi cuộc chạy trốn được tổ chức quá gấp rút và chưa có ai từng đi qua Cổng Vũ Trụ nên cũng chẳng ai lường trước được mối nguy mà nó mang lại. Cổng Vũ Trụ giúp con người vượt qua quãng đường dài hàng trăm năm ánh sáng trong tích tắc, nhưng người ta không thể đi xa như vậy mà không trả giá. Nguồn năng lượng chảy qua các vật thể đi qua Cổng Vũ Trụ lớn đến mức không tưởng. Nó làm tăng nhiệt độ của con người và khiến cho họ bốc cháy như những bó đuốc. Không có trường hợp ngoại lệ. Tất cả đều sẽ phải chết. Vũ trụ đang tàn sát họ. Dường như vũ trụ đang giận dữ trước tham vọng của con người. Nó muốn nhắn nhủ rằng nếu các ngươi đã khám phá ra được bí mật ẩn giấu trong cơ thể ta thì hãy nhìn lại mình xem đã có đủ năng lực để tận dụng bí mật ấy chưa. Chưa đủ năng lực mà đã dám liều mạng thì hậu quả là cái chết.
Có những thứ vô tình mang theo lại trở thành cái phao cứu sinh. Những viên ngọc trong túi áo Quân đã hấp thụ một phần lớn năng lượng chảy vào người nó, khiến cho nó không bị quá nhiệt mà bốc cháy. Chúng là những báu vật của tạo hóa. Quân nhìn sang Alice, người bạn mới quen mà tựa như đã thân thiết cả cuộc đời. Alice lúc này đang với tay về phía mẹ, cố gắng vỗ về bà như điều mà cô vẫn thường làm, chỉ có điều tốc độ của cô quá chậm khiến khoảng cách giữa hai người như vô tận. Ánh mắt của cô đầy vẻ quan hoài. Cô không hề lo lắng cho mình mà chỉ quan tâm đến người thân yêu. Gương mặt trắng trẻo của cô lúc này đã đỏ rực lên, một sự biến đổi kinh khủng cho thấy cô sắp nối gót những người đã chết trước cô. Quân quyết định cứu Alice, dù như thế cũng tương đương với việc làm giảm năng lực tự vệ của bản thân. Nó vốn cất sẵn mười một viên ngọc trong ba cái túi áo, trong khoảng thời gian gấp rút chỉ kịp lấy ra bốn viên ngọc trong cái túi dễ lấy nhất rồi nhét vào tay Alice. Tất cả những chuyện này diễn ra vô cùng chậm, trái tim của Quân đập thình thịch trong nỗi căng thẳng như muốn nổ tung. Lúc Alice chạm được vào bốn viên ngọc cũng là giới hạn sức chịu đựng của cơ thể con người. Tất cả những người có mặt trên tàu, trừ Quân và Alice, đều bốc cháy và vỡ thành bụi than. Tàn tích của họ bay lả tả khắp nơi.
Bố mẹ của Alice cũng không tránh được số phận bi thảm. Trong giây phút cuối cùng, ba cặp mắt chạm nhau, nỗi kinh hoàng, tuyệt vọng và ám ảnh hiển hiện trong những ánh nhìn đỏ rực màu đặc trưng của máu, lửa và sự uất hận. Lúc họ tan biến, Alice hét lên, nhưng tiếng hét của cô không thoát ra được khỏi cổ họng, chỉ cảm nhận được nỗi đau xé lòng.
Con tàu vượt qua Cổng Vũ Trụ, mọi thứ trở lại bình thường, nhanh đến nỗi đầu óc của Quân trở nên mông lung. Cuộc sống chẳng khác gì trò đùa độc địa và hai người bọn nó đã bị số phận trêu cợt. Alice đứng sững, thẫn thờ nhìn con tàu trở nên trống rỗng một cách rùng rợn. Cô vẫn nhớ được mọi chuyện vừa xảy ra. Bố mẹ cô chết rồi. Trong giây lát cô đã biến thành trẻ mồ côi.
Quân nhìn cô, thấy gương mặt cô đẫm lệ. Nó không biết dùng lời nào để an ủi cô. Có lẽ cô sẽ hận nó lắm vì đã không cứu kịp bố mẹ cô. Nhưng làm sao mà cứu được? Nó đã làm tất cả những gì có thể làm được. Alice buông thõng hai tay. Những viên Hỏa Ngọc rơi xuống, nằm lăn lóc trên sàn tàu. Vào lúc này chúng đã trở lại nhiệt độ bình thường giống như những viên ngọc trong túi áo của Quân vậy. Nó biết rằng chính những viên ngọc này đã cứu mạng cả hai đứa. Nó cúi xuống, nhặt hết ngọc cho vào trong túi áo. Đúng lúc ấy con tàu bắt đầu xoay tít. Phi hành đoàn đã bị xóa sổ, không còn ai điều khiển tàu. Cần phải hành động ngay lúc này, nếu không con tàu sẽ nổ tung. Quân vội lao lên khoang chỉ huy. Cánh cửa dẫn vào khoang đang mở, bên trong không còn ai. Nó ngồi vào ghế lái. Nó chưa bao giờ lái tàu du hành vũ trụ, nhưng nó biết rằng mọi con tàu đều có hệ thống hướng dẫn bằng âm thanh. Con tàu càng lúc càng mất kiểm soát. Quân cuống quá, gào ầm lên:
- Người hỗ trợ, người hỗ trợ đâu?
Một giọng nữ vang lên:
- Tôi là bộ não trí tuệ nhân tạo Zizi. Xin hãy tự giới thiệu bản thân.
- Tôi là cơ trưởng Đỗ Viết Quân, là chỉ huy tàu, là sếp của cô. Đừng lảm nhảm nữa, mau ổn định con tàu không chết cả lũ bây giờ.
- Không thể làm được nữa. Hệ thống lái tự động đã bị vô hiệu, phải lái bằng tay.
- Lái bằng tay như thế nào?
- Gạt cần trái, điều chỉnh nút tròn về 0 để trở lại trạng thái cân bằng, gạt cần phải và giữ nguyên vị trí để hãm tốc. Nhập mật khẩu AZXO96403 trên màn hình cảm ứng để cắt phần đuôi đang bốc cháy, giúp ngăn lửa cháy lan lên khoang chính, giảm trọng lượng và tiết kiệm nhiên liệu.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!