Từ nay cô sẽ sống như thế nào? Alice không biết. Cô đã quá quen với cuộc sống bên cạnh Quân đến nỗi cô không thể tưởng tượng một cuộc sống thiếu vắng hình bóng của anh sẽ như thế nào. Cô chỉ biết rằng nó sẽ cô độc đến mức trái tim cô không chịu đựng nổi. Tối nay, khi mặt trời lặn đi và màn đêm trùm lên khu rừng đã bị tàn phá không còn gì, chỉ còn lại những cành cây khô khốc cháy đen, cô sẽ lang thang một mình giữa những bãi đất trống như tha ma hay ngồi ven hồ và nhìn lên bầu trời xa xăm, tưởng tượng ra vùng đất nơi người yêu mình đang hướng về? Ai sẽ lắng nghe những tâm sự của cô, cùng cô chia sẻ buồn vui? Ai sẽ là người để cô tựa đầu vào và cảm nhận hơi thở ấm nóng trong những đêm dài tăm tối? Thế giới mà cô biết đã biết, một thế giới mới đang bắt đầu, nhưng nó không chứa đựng bất kỳ hy vọng nào mà chỉ chất chứa nỗi buồn thăm thẳm.
Alice thì thầm:
- Em sẽ nhớ anh lắm.
Quân định cầm bàn tay cô, nhưng rồi lại rụt lại. Anh sợ chất độc sẽ lây qua da thịt cô.
- Anh cũng sẽ không bao giờ quên em. Nếu tìm ra cách loại bỏ khí độc này, nhất định anh sẽ làm.
- Có thật không?
Quân nghẹn lời. Alice mỉm cười cay đắng:
- Anh từ bỏ khí độc sẽ không còn được làm Kiếm Sĩ nữa. Liệu anh có sẵn sàng từ bỏ tất cả vinh quang, địa vị, ước mơ từ thủa bé, chỉ để được gần em không? Có thật anh sẽ chấp nhận làm một người bình thường, sống một cuộc sống tẻ nhạt, chôn chân trên một hành tinh không bóng người và cả bóng động vật, trong khi những người kém cỏi hơn anh nhiều được ca ngợi và tôn vinh? Quân à, bây giờ em còn trẻ và đẹp, nhưng rồi em sẽ già đi, có thể rất nhanh thôi, và khi ấy anh sẽ nhận ra đâu mới là thứ anh thực sự khao khát. Em ngờ rằng thứ đó không phải là em. Em luôn có cảm giác trái tim của anh đang đặt ở một nơi nào đó rất xa xăm mà em không thể chạm đến được.
Quân khẽ run lên. Quả thật anh không thực sự tin chắc mình sẽ có đủ dũng khí từ bỏ mọi thứ chỉ để được sống bên Alice.
Alice nhận ra sự do dự trong mắt Quân. Cô cười mỉm, nụ cười của sự đau khổ và tuyệt vọng. Cô xoay người lại, cùng Điệp Tiên Tử chạy vào trong rừng Ánh Sáng.
- Alice …
Michael Kors hạ cánh xuống bên cạnh Quân. Ông ta kiên nhẫn đợi cho đến khi Quân bình tĩnh lại mới bảo:
- Chúng ta đi thôi. Hy vọng cô ấy sẽ quên.
- Cô ấy sẽ không quên đâu. Alice là người rất tình cảm.
Quân theo Michael đến phi thuyền Thanh Gươm Đế Chế. David tiếp anh bằng ánh nhìn đầy căm ghét. Anh không chỉ giết bạn của gã, mà còn khiến gã nếm trải cảm giác thua cuộc và chạy trốn. Kishimoto không nói gì, nhưng Quân biết rằng thằng cha thâm hiểm này không nghĩ được điều gì tốt đẹp. Adrian, Jakob và Sven đều cảnh giác và xa lánh. Chỉ có Michael Kors là nồng ấm. Ông ta dẫn anh về phòng riêng rồi bảo:
- Aston là bạn tôi. Cậu ta nói với tôi rằng cậu là một con người tử tế và dũng cảm. Lần này hoàng đế cử bảy người chúng tôi đi đón cậu về cho thấy ngài đặc biệt tin tưởng cậu, hy vọng sau này chúng ta có thể hợp tác với nhau.
Quân không nói gì, đóng cửa phòng lại.
Con tàu Thanh Gươm Đế Chế rời khỏi hành tinh Urusula. Trong căn phòng chật hẹp khép kín, không có cách nào quan sát được bên dưới, Quân chỉ có thể lặng lẽ ngồi yên một chỗ, trái tim chứa đầy sự day dứt và buồn bã.
Thân xác anh đến sao Hỏa mà tâm trí đã ở lại Urusula. Trong đầu anh chỉ toàn hình bóng của Alice. Chuyến đi lần này chắc sẽ kéo dài nhiều năm, biết bao giờ mới được gặp lại cô đây? Trong thời gian ấy, không biết cô sống có tốt không, liệu có bất trắc nào xảy ra không? Alice mạnh mẽ, can trường lắm, lại sở hữu năng lực kỳ diệu, nhưng cô vẫn chỉ là một cô gái trẻ giữa thế giới muôn vàn cạm bẫy, mỗi lần nghĩ về hoàn cảnh cô đơn và đáng thương của cô trái tim của Quân lại đau nhói.
- Alice, anh cầu chúc những điều tốt đẹp nhất cho em. Cuộc sống này thật quá khắc nghiệt với hai ta.
Phi thuyền băng qua Cổng Vũ Trụ, trở về sao Hỏa. Quãng đường dài hàng trăm năm ánh sáng chỉ diễn ra trong khoảng khắc. Về đến sao Hỏa, các Kiếm Sĩ tản đi hết, Michael Kors dẫn Quân vào ra mắt Daniel. Gặp anh, Daniel tỏ ra vui mừng khôn xiết.
- Quân, đã bao năm không gặp. Ta thật hài lòng khi thấy chú mày lớn lên, chững chạc và trưởng thành hơn trước nhiều. Khá lắm, khá lắm, còn hơn cả mong ước nữa.
Quân thấy thái độ của lão chân thành, cũng lịch sự đáp lại:
- Còn ông thì đã được làm hoàng đế. Sự nghiệp thật vinh quang hiển hách.
Daniel phẩy tay:
- Đó chỉ là cái danh hão thôi, bận tâm làm gì? Làm vua cái xó xỉnh này đâu phải là điều ta mong muốn?
- Ông muốn làm vua của cả Trái Đất nữa sao?
- Ồ, ngươi thật thông minh, sớm vậy đã nhận ra.
- Chuyện đó rõ như ban ngày vậy mà. Ông ao ước làm hoàng đế nhưng lại chê Tiểu Trái Đất nhỏ bé không xứng đáng với một người như ông, vậy thì chỉ còn mỗi Trái Đất thôi. Nhưng binh lực của ông không đủ để đánh bại Chủng Tộc Cuối Cùng. Nghe nói năm xưa chỉ mười tên robot hạng bét đã đủ sức khiến ông liêu xiêu, hãy thử hình dung xem nếu chúng phái đến những tên robot cấp cao hơn thì sao? Vậy nên ông đã cử tiểu đội Kiếm Sĩ đến Urusula, cưỡng ép đưa tôi về đây. Chắc ông nhìn ra tôi có phẩm chất hữu ích nào đó cho cuộc chiến tranh sắp tới. Xin thưa rằng bất kể ông tính toán điều gì thì cũng nhầm rồi. Năng lực của tôi có hạn, không giúp ông được.
Daniel cười lớn:
- Ngươi đọc những ý nghĩ trong đầu ta cứ như thể hai chúng ta là một vậy. Chỉ riêng điều này thôi đã đáng kinh ngạc lắm rồi. Nếu ngươi đã đoán ra được thì ta cũng chẳng giấu giếm. Đích thực ta kỳ vọng ngươi sẽ đóng góp cho sự mở mang của Đế chế Thần Thánh.
- Tôi từ chối.
- Ngươi trả lời quá nhanh khiến cho sự từ chối ấy chẳng có chút trọng lượng nào. Ngươi đã biết gì về lời đề nghị của ta đâu?
- Daniel, tôi còn lạ gì ông? Tôi đã làm việc cho ông từ năm mười ba tuổi. Tôi đã mang về cho ông hai viên Đại Hỏa Ngọc, điều mà mấy thằng tay sai của ông không làm nổi. Nhưng đó cũng là lần cuối cùng chúng ta cộng tác với nhau. Ông là một tên độc tài phản phúc. Liệu ông có còn nhớ rằng mình đã giết Angelie hay vì ông giết nhiều người quá nên quên mất mình đã phạm phải những tội ác nào?
Michael Kors thấy Quân mắng Daniel xối xả thì rùng mình kinh sợ. Chưa ai dám nói với Daniel bằng cái giọng điệu ấy. Ông ta đoan chắc hoàng đế sẽ trừng phạt Quân và không chừng bản thân sẽ bị vạ lây. Thật không may khi ông ta lại bị cuốn vào vũng nước đục này.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!