Lucifer nhìn Bị Bông với vẻ tức giận:
- Sao mày không ngăn hắn lại?
Bị Bông nhìn lại gã, vẻ mặt bình tĩnh:
- Anh có dặn gì tôi đâu?
- Chuyện đó mà cũng cần phải dặn à? Thằng ngu này.
Thấy bốn Tiểu Ma Vương còn lại cũng rậm rịch bỏ chạy, Lucifer vội thét bảo đám robot chặn bắt.
Lúc này các Kiếm Ma cũng ùa cả lên, hai bên lao vào trận quyết đấu.
Đội quân robot của Lucifer thể hiện rõ sự lợi hại, một robot có thể đánh ngang tay với năm, thậm chí mười Kiếm Ma. Tốc độ của chúng rất nhanh, các Kiếm Ma không theo kịp. Cơ thể của chúng làm bằng titanium, không được cứng rắn như hợp kim lạnh, nhưng vấn đề nằm ở chỗ muốn đánh trúng người không phải là chuyện dễ.
Đặc biệt hai con robot Typhon tung hoành giữa chiến trường chẳng khác gì khủng long giữa bầy gà. Chúng đấm cú nào các Kiếm Ma tan xác cú ấy. Những cú đấm của chúng tựa như sóng thần càn quét đại dương. Kiếm Ma chỉ thấy bầu trời tối sầm, tiếp sau đó là thịt nát xương tan.
Các Typhon to lớn như những quả núi. Nắm đấm của chúng còn lớn hơn người trưởng thành. Chẳng những kích thước vô cùng lớn mà tốc độ lại còn cực nhanh, khi hai yếu tố này kết hợp với nhau sẽ dẫn đến nguồn sức mạnh mang tính hủy diệt. Mỗi cú đấm của chúng tung ra lại tiễn cả chục Kiếm Ma về với chúa. Bị Bông trông cảnh tượng ấy mà rùng mình. Đây là cuộc tàn sát khủng khiếp nhất mà nó tận mắt chứng kiến kể từ khi ra đời. Máu đen loang trên nền trời tựa như bức tranh vẽ ngày tận thế.
Các robot bao vây bốn Tiểu Ma Vương không cho chạy. Lucifer cười gằn:
- Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết.
Đệ Ngũ quát lớn:
- Tạo sợ mày chắc?
Gã cầm kiếm lao tới định chém Lucifer. Lucifer trừng mắt lên nhìn, tức thì cơ thể của Đệ Ngũ bải hoải, chân tay vô lực. Lucifer cầm kiếm chém đứt đầu Đệ Ngũ, xác gã Tiểu Ma Vương rơi xuống đất như một hòn đá, từ đó chấm dứt cuộc đời của một Kiếm Ma lừng lẫy.
Các Kiếm Ma có năng lực tái sinh khác nhau, như Thần Kiếm Thiên Ma có thể tái sinh từ thịt vụn, còn Đệ Ngũ rụng đầu là chết.
Đệ Nhị, Đệ Tam, Đệ Tứ đều rùng mình. Ánh mắt của Lucifer quét qua bọn chúng tựa như dao nhọn quét qua cổ khiến cho chúng không khỏi sợ hãi.
Đệ Nhị nói:
- Chúng ta đã bị Ma Vương đóng Ma Ấn, nắm quyền sinh tử, không thể đầu hàng ngươi được.
Lucifer cười nhạt:
- Nếu lão ta chết thì Ma Ấn sẽ tự động được hóa giải và các ngươi sẽ được làm chủ người khổng lồ của chính mình. Các ngươi không mong muốn điều đó ư?
Đệ Tam đáp:
- Ngươi không có bản lĩnh giết Ma Vương.
- Láo toét. Ta đương nhiên có đủ bản lĩnh giết lão. Mà ngay cả nếu ta không ra tay thì thằng người hầu robot của ta cũng dư sức giết lão.
Mọi người nhìn về phía Bị Bông, cảm giác như điều mà Lucifer vừa nói dường như không phải bịa đặt thái quá.
Lúc nãy nó mới khởi động thôi đã đánh cho Ngũ Tiểu Ma Vương thất điên bát đảo, nếu đánh hết sức thì chắc không thua Ma Vương đâu.
Một khi Ma Vương chết thì sự khống chế của Ma Ấn được giải, các Tiểu Ma Vương có thể làm chủ Ấn Sứ của chính mình, sức mạnh theo đó tăng vọt. Điều đó với các Kiếm Ma giống như một giấc mơ.
Chúng đối với Ma Vương không có tình thầy trò hay cha con mà chỉ có quan hệ cấp trên cấp dưới, chủ nhân và nô lệ. Người duy nhất thực lòng yêu quý Ma Vương là Đệ Ngũ thì đã chết rồi, người duy nhất trung thành với lý tưởng của hắn là Đệ Nhất thì đã bỏ chạy, đám còn lại chỉ biết bên nào đưa ra điều kiện tốt hơn thì đi theo, chứ nào quan tâm đến tình nghĩa?
Đệ Tứ ấp úng nói:
- Ta đầu hàng, từ nay là thuộc hạ của ngài.
Đệ Nhị và Đệ Tam thấy Đệ Tứ đi trước, giống như mở sẵn ra cánh cửa, cũng làm theo. Chúng quỳ xuống, thể hiện lòng kính trọng với chủ nhân mới.
Lucifer ngửa đầu, cười ha hả.
Trên bầu trời, đoàn quân robot vẫn đang giết Kiếm Ma như giết kiến. Đám này không giống với Ngũ Tiểu Ma Vương vẫn còn lý trí mà chỉ biết nghe theo mệnh lệnh chủ nhân. Chúng không biết sợ là gì, trong đầu chúng không có khái niệm về cái chết hay bỏ chạy. Chừng nào lãnh đạo còn thúc chúng tiến lên thì chừng đó chúng vẫn điên cuồng chiến đấu như một lũ mất não.
Các Tiểu Ma Vương đều có quyền ra lệnh cho Kiếm Ma. Lúc ấy Đệ Nhị liền dùng một chiếc còi đặc biệt, về bản chất tương đối giống với còi điều khiển chó để ra lệnh cho chúng dừng lại.
Lucifer nhìn đám Kiếm Ma vô hồn trước mặt, cảm thấy sảng khoái.
Trước khi gã đến có một triệu Kiếm Ma, lúc nãy bị giết mất vài nghìn, vẫn còn nhiều lắm, tha hồ cho gã sai sử. Từ nay gã là chủ nhân của một đạo quân hùng mạnh, được hợp thành từ Kiếm Ma và robot, tương đương với quân đội của một nước lớn, bước tiến ấy thật quá nhanh chóng và không thể lường trước.
Nhớ lại năm xưa gã là một thằng nhóc mồ côi được Thánh Sứ đem về nuôi dạy, nhờ sở hữu gene Thần mà trở thành một Kiếm Sĩ, được ban cho chức Tổng lãnh thiên thần, rồi sau này thông qua hàng loạt cơ duyên mà từng bước thăng tiến, trở thành Thiếu tướng Chủng Tộc Cuối Cùng, chỉ huy cả một lực lượng quân đội đông đến cả triệu người. Dẫu chúng có hơi hỗn tạp nhưng cũng không thể vì thế mà coi thường.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!