Vừa hay lúc ấy Alice cũng tới nơi. Từ khoảng cách xa xôi cô đã thấy nó tả xung hữu đột trên chiến trường, bèn giơ tay lên, trong khoảnh khắc ấy từ dưới đất một nhánh cây mọc ra, nháy mắt đã vụt lớn lên thành một cái cây khổng lồ, thân cao hàng chục cây số. Cây này không có lá, chỉ có một thân thẳng đứng vươn lên trời xanh, hướng về phía Bị Bông.
Gần đến nơi, các bông hoa trên cây mở miệng, phun ra phấn hoa ào ạt. Alice lại kích thích sinh trưởng đám phấn hoa ấy, từ trên không các cành cây mọc ra với tốc độ nhanh hơn chớp giật, chẳng mấy chốc bao quanh Bị Bông đã là một mạng lưới cây cối dày hàng chục mét và cao hàng trăm mét, chỉ nhìn thôi đã có thể sợ đến vỡ tim mà chết.
Bị Bông thất kinh, gươm Hủy Diệt trong tay chém xuống, cành cây đứt phừn phựt, nhưng cây này đứt cây khác lại mọc lên ngay, khoảng cách giữa các cành cây gần sát đến nỗi ánh sáng không lọt vào được, bên trong tối đen như mực. Nó phải bật đèn pha lên để quan sát. Thấy cành cây càng lúc càng nhiều bèn há mồm phun ra ngọn lửa có sức nóng cực độ, cây bắt lửa cháy sạch.
Erika thấy Bị Bông bây giờ đã trở nên hùng mạnh như vậy, không tránh khỏi việc bật lên lời ca ngợi:
- Anh giỏi thật đấy, Bị Bông. Chỉ trong thời gian ngắn mà đã thay da đổi thịt tới mức chẳng nhận ra nữa. Thế này thì ai đấu được anh?
Bị Bông căng thẳng nói:
- Trận này chưa kết thúc mà. Alice đã tới rồi kìa.
Erika nhìn về phía xa, thấy Alice đang cưỡi Điệp Tiên Tử bay đến, trong đầu chợt nhớ về trận chiến trong rừng Ánh Sáng lúc trước, một lần nữa lại trở nên sợ hãi.
Tròng mắt Bị Bông lộ sát ý. Nó thu gươm về, hai tay xòe rộng, cùng lúc bắn ra cả triệu tia sét xé nát không gian bay đến. Alice nhìn sét đánh, thản nhiên như không, bàn tay vung ra một nắm hạt cây, sau đó dùng quyền năng siêu việt thúc đẩy đám hạt cây ấy lớn lên thành một chùm cây khổng lồ, dễ dàng cản lại các tia sét.
Alice vẫy tay, trên trời dưới đất cây mọc ra dồn dập, bề ngang dày đến hàng cây số, từng cây từng cành đều uốn lượn như dải lụa, linh hoạt như rắn. Dường như Alice có thể phân tâm ra để thao túng đồng thời tất cả các cành cây trong cùng một thời điểm tựa như có cả nghìn tâm trí, điều mà ngay cả Bị Bông là một robot siêu cao cấp cũng không thể làm được. Kỳ tích ấy khiến Bị Bông hiểu rằng nó không phải là đối thủ của người này. Nữ thần bảo hộ Urusula không phải là dạng người nó có thể đụng đến được, trong nháy mắt đã nghĩ đến việc bỏ chạy. Nó biết bay còn Alice thì không, tốc độ của Điệp Tiên Tử rất nhanh nhưng so với robot cấp cao thì quá chậm, làm sao mà đuổi kịp được?
Erika nhìn xuống Jakob bên dưới. Jacob nhìn lên, trong khoảnh khắc thấy ánh mắt khắc khoải của Erika, trong đầu nảy ra một ý, bèn giơ tay lên như mời gọi. Erika thấy cử chỉ ấy của Jakob, lại giãy ra.
- Bị Bông, thả cho em đi.
Bị Bông vừa kinh hoàng, vừa tức giận thốt lên:
- Cô điên rồi. Tôi mất bao công sức mới cứu được cô, bây giờ cô lại đòi quay lại với hắn. Hắn chính là người đã ra lệnh giết cô đấy.
- Đó là vì anh đã đến cứu em. Nếu anh không cứu em thì ông ấy đã không làm thế.
Bị Bông nghẹn lời, trong giây phút ấy mắt nó tối lại.
- Erika, tôi tự hỏi thằng cha kỹ sư đã cài cái gì vào trong đầu cô để cô trở nên như thế này. Chúng ta là những robot có cảm xúc nhưng không được để cho cảm xúc dẫn lối một cách mù quáng. Tôi cứu cô được một lần, chứ không cứu mãi được.
- Thả em ra, em không cần anh cứu. Hãy để em được sống theo cách em muốn. Hãy để em được là một con người.
Bị Bông thở dài, cơ thể mất hết ý chí chiến đấu.
Một cột năng lượng plasma bắn tới. Nó thả tay cho Erika rơi xuống. Cột năng lượng plasma xuyên thủng bụng nó, để lộ một cái lỗ to bằng lòng bàn tay, vết thương quá nặng không tự lành được.
Xung quanh nó là vô số phi thuyền Liên bang. Chúng đã khóa chặt mục tiêu, các cột năng lượng plasma đồng loạt khai hỏa. Bị Bông lúc ấy đã bị thương nặng, tốc độ chậm chạm, cơ thể xuống sức, chỉ còn biết nhắm mắt lại chờ đợi kết cục tất yếu.
Trong nháy mắt nó nhớ lại ngày nó chào đời, được A10 dùng công nghệ cao cấp tạo ra, ban cho sự sống, suy nghĩ, kiến thức và trên hết là tình cảm như một con người. Nó đã vui mừng xiết bao nhưng cũng lo lắng biết mấy. Cuộc sống này không phải là một món quà mà là một gánh nặng, người ta tạo ra nó để bắt nó thực hiện một nhiệm vụ quá đỗi khó khăn, vượt trên năng lực của nó, biến nó thành mục tiêu bị toàn thể loài người căm ghét.
Nó đã chiến đấu bằng tất cả sức mạnh của nó, đã thu về một số thành công nhỏ nhoi, nhưng so với đích đến cuối cùng thì vẫn còn quá xa vời, mọi thứ dường như là cơn ác mộng không có hồi kết. Nó đã kết bạn và làm bạn với tất cả sự trung thành, nhưng người bạn ấy dứt khoát bỏ nó mà đi. Nó cảm giác như mình vừa bị phản bội và điều ấy khiến nó đau đớn.
Một giọt lệ rơi xuống trên gương mặt robot nam tính của nó. Có lẽ nó chết đi sẽ tốt hơn, nó bắt đầu là một cỗ máy vô tri, cũng chẳng sao nếu nó kết thúc cuộc đời như một đống sắt vụn. Nó không cầu xin người ta mang nó đến cuộc đời này, và nó cũng sẽ không cầu xin họ đừng giết nó. Xét cho cùng, cho đến nay nó vẫn chưa được làm bất kỳ điều gì nó thực sự muốn.
Đúng lúc ấy, một bàn tay tóm lấy tay nó, kéo nó tránh khỏi ba cột plasma vừa bắn xẹt qua. Nó mở mắt ra nhìn. Người cứu nó là Lucifer. Nó bàng hoàng, không hiểu tại sao.
Lucifer thản nhiên nói:
- Lũ khốn đáng ghét này làm tao ngứa mắt. Chúng ta đi.
Gã gọi Ma Ấn. Một người khổng lồ hiện ra giữa không trung, chân không chạm đất, trên tay cầm thanh gươm rất lớn. Đây chính là Đại Sứ Ma Ấn. Lúc này Lucifer đã có thể triệu hồi Ấn Sứ, nhưng sức mạnh chỉ tăng gấp đôi so với bản thể chứ không tăng được gấp ba lần như Ma Vương và Thánh Sứ. Hơn nữa, Ấn Sứ của Lucifer cũng không thể tạo ra Kiếm Khí mà chỉ có thể tung ra nhát chém thông thường. Cho dù có nhiều hạn chế như vậy, Đại Sứ Ma Ấn dưới sự điều khiển của Lucifer vẫn là một tồn tại đáng sợ.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!