Cùng với Angelie, Katherine là một trong hai nữ Kiếm Sĩ hiếm hoi. Người phụ nữ này năm nay đã bốn mươi tuổi, cử chỉ mạnh mẽ nhanh nhẹn, vừa thấy Quân đã cười nhạt.
- Hoàng tử đến thăm tôi có phải vì chuyện Thomas Mann?
Quân gật đầu, tự mình ngồi xuống ghế, hỏi:
- Katherine, bà là một người phụ nữ kín đáo, chưa bao giờ được hoàng đế cử đi tham gia các nhiệm vụ ở hành tinh khác. Tôi cũng chưa bao giờ làm việc với bà, nhưng nghe nói hoàng đế rất tín nhiệm bà.
- Cha ngài là một người đàn ông đáng kính trọng.
Katherine cố tình dùng từ “cha ngài” để nhắc Quân nhớ về mối quan hệ đặc biệt giữa hai người. Quân biết vậy nhưng không tỏ ra khó chịu mà hùa theo:
- Đương nhiên là như vậy. Tôi nghe nói bà là người đã bày cách cho cha tôi giam giữ Thomas Mann ở Trinity. Ở đó tôi đã gặp bốn Kiếm Sĩ kiêm kỵ sĩ rất lợi hại. Tôi tin bà biết về sự tồn tại của bốn người này. Chúng là ai và tại sao Đế chế Thần Thánh lại có nhiều Kiếm Sĩ không được công khai đến vậy?
Katherine mỉm cười:
- Hoàng tử, Đế chế nào cũng cần có những đội quân bí mật. Chỉ một số rất ít người được quyền biết về sự tồn tại của các đội quân này. Nếu một ngày nào đó hoàng đế quyết định rằng cần phải thông báo cho ngài thì tất nhiên ngài cũng sẽ nắm được thôi.
- Vậy là có một đội quân bí mật? Và bà là người lãnh đạo đội quân ấy?
- Tôi sợ rằng tôi không thể trả lời câu hỏi của ngài.
Quân nhìn thẳng vào mắt Katherine, nói một cách rành mạch:
- Bà Katherine, hãy nghĩ lại về lòng trung thành mà bà dành cho cha tôi. Tất nhiên điều đó rất đáng quý nhưng có lẽ nó không được thông minh. Tôi có sự ủng hộ của Chúa Tể Vũ Trụ. Nhất Đạo đại tướng quân A1 đang ở đây để hỗ trợ tôi. Sẽ rất sớm thôi tôi mới là người lãnh đạo Đế chế. Tôi sẽ rất cảm kích nếu bà nhận thức được tình hình hiện nay và chọn đúng quân bài để đặt cược. Điều đó chỉ có lợi cho bà.
Katherine không hề tỏ ra nao núng:
- Hoàng tử, ngài từ một thằng bé nghèo khổ mồ côi cha mẹ mà leo lên đến địa vị cao quý ở cả hai hành tinh, phục vụ cho hai chủng tộc khác nhau, quả là một chiến tích phi thường. Nhưng ngài cũng là một kẻ xảo trá, không từ thủ đoạn nào để đạt được mục đích của mình. Ngài nhận hoàng đế làm cha nuôi mà hết lần này đến lần khác đâm sau lưng ông ấy, âm mưu lật đổ ông ấy, dẫn kẻ thù chung của loài người về hãm hại chúng tôi. Tôi khuyên ngài hãy tự vấn lương tâm một cách sâu sắc trước khi quá muộn.
Quân gật đầu, đứng lên nói:
- Được rồi, có lẽ chúng ta đã hiểu rõ quan điểm của nhau. Tôi không có ý thay đổi suy nghĩ của bà, nhưng trong thế giới lừa lọc này, không có ai là thánh nhân, kể cả hoàng đế của bà. Tạm biệt.
Rời khỏi căn nhà của Katherine, Quân đến gặp Thomas Mann. Từ khi cứu được vị tiến sĩ này về, Quân đã cho người bảo vệ ông ta rất cẩn thận, hầu như không để rời khỏi doanh trại bao giờ.
Quân hỏi:
- Tiến sĩ, ông khỏe chứ?
Thomas gật đầu đáp:
- Tôi ổn.
- Tiến sĩ, ông có biết bốn tên kỵ sĩ canh giữ ông ở Trinity là ai không?
- Hoàng tử không biết chúng ư?
- Tôi không biết nên mới hỏi ông.
- Tôi cũng không biết.
Quân giương mắt ra nhìn vị tiến sĩ hói đầu, cảm giác như ông ta đang trêu cợt mình. Thomas gãi mái tóc lưa thưa, nói:
- Thực ra là tôi có biết. Kể từ khi trở thành hoàng đế của Đế chế, Daniel đã lập tức bắt tay vào việc xây dựng một đội quân Kiếm Sĩ nhân tạo, sở dĩ gọi như vậy vì những kẻ này không có năng lực dùng kiếm bẩm sinh như các Kiếm Sĩ thông thường. Năng lực của chúng được tạo ra. Người ta tiêm vào đầu chúng một loại hợp chất đặc biệt giúp ngăn không cho thanh kiếm thao túng tâm trí. Điều này dĩ nhiên có những lợi ích nhất định nhưng cũng đồng thời khiến chúng mất nhân tính và trở nên giống thú hơn giống người. Người ta gọi chúng là Ma Kiếm Sĩ, sau đổi thành Kiếm Ma. Các Kiếm Ma không có cảm giác đau đớn và sợ hãi. Chúng cũng không có lòng nhân từ và đạo đức. Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả. Công nghệ đã phát triển đến độ cho phép Đế chế Thần Thánh đầu độc được cả Hỏa Ngọc. Các viên Hỏa Ngọc bị đầu độc sẽ tạo ra các thanh Hỏa Kiếm có độc. Người nào trúng độc của Ma Hỏa Kiếm sẽ rất khó hồi phục từ vết thương và nhiều khả năng chết trong đau đớn.
Quân thốt lên:
- Chúng đã tạo ra được bao nhiêu Kiếm Ma?
- Hàng nghìn, thậm chí nhiều hơn.
- Hàng nghìn? Làm sao có thể?
- Sao không thể? Kiếm Ma không đòi hỏi tư chất, chỉ cần chế đủ hợp chất tiêm vào người là tạo được một Kiếm Ma mới.
- Thế còn Hỏa Ngọc? Chúng lấy đâu ra nhiều thế?
- Hỏa Ngọc thực ra không hiếm, chỉ cần đào đủ sâu. Đào càng sâu càng phát hiện ra các mỏ Hỏa Ngọc lớn. Daniel bắt binh sĩ và nô lệ đào mỏ, rất nhiều người đã thiệt mạng trong quá trình này, nhưng cũng vì thế mà tìm được số lượng Hỏa Ngọc rất lớn.
- Những chuyện này ngay cả các Kiếm Sĩ cũng không biết, tại sao ông biết rõ vậy?
- Tôi nghe người ta nói.
- Ai nói?
- Có những lời đồn trong cộng đồng khoa học. Anh cũng biết đấy, cộng đồng khoa học trên sao Hỏa rất nhỏ bé và các nhà khoa học cự phách không có mấy nên chúng tôi biết nhau hết. Daniel từng đích thân mời tôi tham gia chương trình Kiếm Ma nhưng tôi từ chối vì biết rằng dự án này sẽ sinh ra các con quái vật. Tất nhiên, không có tôi thì sẽ có người khác. Không thiếu gì nhà khoa học vô đạo đức và khiếp sợ cường quyền. Chương trình Kiếm Ma là lý do khiến tôi chấp nhận làm việc cho anh. Daniel khiến tôi cảm thấy ghê sợ và tôi sẵn sàng làm mọi điều có thể để lật đổ hắn ta.
Những gì mà Thomas tiết lộ khiến Quân vừa kinh ngạc vừa lo lắng. Anh hiểu rất rõ việc ức chế thần kinh sẽ gây ra các tác hại như thế nào. Chính bản thân anh cũng là nạn nhân của việc dùng chất bên ngoài can thiệp vào bộ não nhằm ngăn cản Hỏa Kiếm thao túng tâm trí. Bây giờ anh đã có thể sử dụng Hỏa Kiếm nhưng lại không thể gần gũi cô gái mà anh yêu. Những tên Kiếm Ma này xem chừng còn chịu hậu quả nặng hơn anh nhiều.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!