- A1, Chúa Tể của các ông đã hứa rằng sẽ giúp tôi đoạt được Đại Hỏa Đế Kiếm nếu tôi xây dựng được nhà máy sản xuất ra hợp kim lạnh. Bây giờ nhà máy ấy đã đi vào hoạt động, sắp cho ra lò lô hợp kim lạnh đầu tiên. Đã đến lúc các ông thực hiện lời hứa của mình.
A1 đáp:
- Chuyện đó cứ từ từ.
- Không thể chậm chễ hơn được. Daniel đã tạo ra đội quân Kiếm Ma rất lợi hại, số lượng mỗi ngày mỗi nhiều lên, chẳng mấy chốc ngay cả ông cũng không dễ đối phó với chúng. Tôi nói điều này từ góc độ lợi ích của các ông. Các ông nghĩ rằng mình có thể dễ dàng khống chế Daniel nhưng đó là một suy nghĩ vô cùng thiển cận. Một sai lầm tai hại không có cách nào cứu vãn.
- Ta cần xin ý kiến của Chúa Tể Vũ Trụ.
- Vậy thì hãy xin ngay đi. Các người đều được kết nối với nhau qua mạng lưới Đại Dương Đỏ với độ trễ vô cùng thấp. Thứ mà ông nghe thấy, nhìn thấy lúc này cũng là thứ mà Chúa Tể Vũ Trụ nghe thấy, nhìn thấy. Hãy bảo ông ta lên tiếng. Đồng ý hay không?
A1 im lặng một lúc lâu. Quân đoán rằng gã đang liên lạc với Chúa Tể Vũ Trụ nên kiên trì chờ đợi. Cuối cùng, viên đại tướng robot mới đáp:
- Chúng ta đồng ý. Ngày mai sẽ đi tìm Daniel.
- Tại sao không phải là lúc này?
- Bây giờ đã là buổi đêm, quá muộn rồi.
- Anh là robot, đâu cần ăn với ngủ đâu?
- Được rồi, đừng làm phiền ta. Robot cũng cần có thời gian riêng tư chứ?
Ngày hôm sau, Quân lại tìm đến. Lúc này A1 đã triệu tập hai trăm robot đến đợi sẵn trước nhà. Lực lượng như vậy là cực kỳ hùng hậu, về lý thuyết không có đối thủ.
Cả đoàn hướng về tòa tháp Thượng Đỉnh bay tới. Khi gần đến nơi, Quân nhìn thấy bên dưới chập chùng những người đàn ông cao lớn mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ màu đen, trên tay cầm các thanh Hỏa Kiếm sắc đỏ rực rỡ. Kiếm Ma! Xem chừng Daniel đã phát giác ra kế hoạch tấn công của Quân nên đã triệu tập lực lượng quân sự bí mật đến bảo vệ. Nhân số của đám này rất đông, không dưới vài nghìn người. A1 không hề tỏ ra sợ hãi chút nào. Gã hạ cánh xuống trước tòa tháp Thượng Đỉnh, thong dong đi bộ vào bên trong. Quân đi ngay sau gã. Hai trăm robot Chủng Tộc Cuối Cùng chia thành hai hàng nối gót hai viên đại tướng. Dọc đường Quân chú ý đến các viên Hỏa Ngọc trên tay Kiếm Ma, tất cả chúng đều đen kịt tựa như những hòn than. Tròng mắt của chúng lại càng đáng sợ hơn, đồng tử rất nhỏ, giác mạc nổi lên các đường vân đen trông như thú vật. Quân nghĩ lại cảnh chiến đấu ở pháo đài Trinity, biết rằng cuộc đấu hôm nay sẽ khó khăn vô cùng.
Daniel ngồi trên chiếc ghế cao được đặt chính giữa căn phòng Hoàng Đế. Trên tay lão, sáu viên Hỏa Ngọc màu đỏ xoay tròn như sáu hành tinh xoay quanh sao chủ. Bộ dáng của lão tự tin và cao ngạo, xem chừng không coi A1 cùng hai trăm robot thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng ra gì.
A1 quát lớn:
- Daniel, hôm nay ta đến đây để lấy Đại Hỏa Đế Kiếm. Mau tháo ngọc ra giao nộp cho ta.
Daniel cười lớn:
- Đại tướng A1, ngài quan tâm đến Đại Hỏa Đế Kiếm làm gì? Các ngài đâu thể sử dụng chúng được.
- Ta đưa nó cho Quân. Chúa Tể Vũ Trụ đã hứa sẽ trao thanh kiếm ấy cho hắn.
- Ha ha, tưởng gì. Nếu Chúa Tể Vũ Trụ đã hứa thì tôi cũng rất vui lòng thành toàn cho ngài. Chỉ sợ thằng bé con tôi không sử dụng được nó mà thôi.
Nói rồi, Daniel tháo sáu viên ngọc quăng ra giữa điện. Sáu viên ngọc không rơi xuống đất mà quấn lấy nhau rồi bay lơ lửng trên không, tạo thành hình một thanh kiếm vĩ đại dài bốn mét. Từ thanh kiếm tỏa ra nguồn năng lượng khổng lồ khiến ngay cả A1 cũng khiếp sợ.
- Đại Hỏa Đế Kiếm thật danh bất hư truyền.
Daniel nhìn Quân với vẻ châm biếm:
- Con trai ta. Chúa Tể Vũ Trụ đã ban kiếm cho con, mau tiến lên lấy đi chứ.
Quân nhìn thanh kiếm đang tỏa ra sức nóng bỏng da cháy thịt ngay trước mặt, cổ họng khô khốc. Mọi người đều dán mắt vào anh, chờ đợi anh tiến lên. Bầu không khí trở nên tịch mịch. Quân biết rằng mình không có sự lựa chọn. Anh đã đòi cho bằng được thanh kiếm, đây chính là lúc thể hiện bản lĩnh. Người ta đã dâng kiếm lên tận mồm còn không dùng được thì làm gì có tư cách đòi hỏi?
Đại Hỏa Đế Kiếm là thần vật có một không hai. Nó cũng là vật giết người man rợ nhất, vô số người đã vì nó mà chết. Những người không có bản lĩnh mà dám cầm kiếm lên sẽ tự tay đâm kiếm vào bụng và cơ thể cứ thế cháy thành bột than. Ngay cả các Kiếm Sĩ cũng không thể dùng Đại Hỏa Đế Kiếm. Nhiều người ví rằng Hỏa Kiếm giống như súng đồ chơi còn Đại Hỏa Đế Kiếm giống như súng trường tấn công, mức độ nguy hiểm khác nhau một trời một vực. Cho đến nay, Daniel vẫn là người duy nhất trong vũ trụ cầm được thanh kiếm mà không bị nó đâm chết.
Quân chậm rãi bước lên, khoảng cách giữa anh với thanh kiếm chỉ còn chưa đầy năm mươi phân. Ở khoảng cách này, giơ tay lên là cầm được kiếm. Daniel thúc giục:
- Còn chờ gì nữa? Mau cầm lấy nó đi chứ? Thanh kiếm của con đấy, con trai ta.
A1 cũng sốt ruột:
- Lấy thanh kiếm đi rồi chúng ta ra khỏi đây.
Quân hít một hơi thở sâu. Anh vươn tay, cầm lấy một viên ngọc, thử gỡ nó ra khỏi kết cấu lục giác, nhưng ngay lập tức anh nhận ra rằng lực liên kết giữa các viên ngọc rất mạnh, sức người không thể gỡ ra được. Daniel ngửa đầu, cười ha hả:
- Thằng bé ngốc nghếch này định lấy ngọc chứ không lấy kiếm, nhưng sao có chuyện dễ dàng như vậy được.
Daniel đoán trúng tim đen của Quân, quả thật anh định tách rời sáu viên ngọc này để mang đi chỗ khác, cho dù bản thân không sử dụng được cũng sẽ không cho Daniel sử dụng. Ai dè sáu viên Đại Hỏa Ngọc này có chút khác thường.
Quân làm ra vẻ thản nhiên:
- Phụ hoàng, xin hãy bình tĩnh. Tôi chỉ mới đang làm quen với thanh kiếm thôi. Ngài còn khỏe, đã chết được ngay đâu mà phải vội vã làm vậy?
Anh cẩn trọng đặt bàn tay trái lên chuôi kiếm. Thời điểm tiếp xúc, một luồng khí tức kỳ quái lập tức xộc thẳng vào đầu giống như thể nó đã chờ đợi giây phút này lâu lắm rồi. Luồng khí tức ấy mạnh hơn Hỏa Kiếm thông thường không biết bao nhiêu lần mà kể, tuy nhiên mục tiêu của nó vẫn vậy, cốt sao khống chế được tâm trí người cầm kiếm. Người Quân đông cứng, hai mắt lồi ra, thân thể tê liệt. Một tia sáng lóe ra trong đầu. Không có suy nghĩ cụ thể nào cả ngoài sự hối hận. Daniel quả là một con cáo già khôn ngoan. Lão đoán rằng Quân chưa đủ sức điều khiển thanh kiếm nên thoải mái cho anh cầm thử, mục đích là mượn kiếm giết người, trừ khử đi một kẻ liên tục thách thức quyền lực của lão. Điều sâu xa hơn mà Quân đã đoán ra được nhưng vẫn coi nhẹ, đó chính là sức mạnh kết nối cảm xúc giữa Daniel và Đại Hỏa Đế Kiếm. Lúc mới cướp được Đại Hỏa Ngọc, Daniel chưa kết nối cảm xúc được với Đại Hỏa Đế Kiếm, chỉ mượn tạm lớp vỏ năng lượng bao phủ bên ngoài của thanh kiếm nên không hạ nổi mười một robot Chủng Tộc Cuối Cùng liên thủ. Bây giờ, sau nhiều năm tiếp xúc, lão dường như đã trở thành chủ nhân chân chính của thanh kiếm, mối liên hệ giữa hai bên vô cùng sâu sắc và mạnh mẽ, lão có thể cách không sai khiến thanh kiếm, ngăn cản nó nhận chủ mới. Cái bẫy hai lớp này quá lợi hại, Quân cầm kiếm chẳng khác gì tự sát.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!