- Bây giờ em đến tìm thằng cha tỷ phú để giao con cá. Chị có muốn đi cùng không?
Angelie hỏi:
- Đi cùng làm gì?
- Để chia đôi tiền thưởng. Không có chị, em không bắt được con cá này.
- Em thật là người sòng phẳng. Chị không cần tiền, nhưng cũng muốn xem kẻ nào lại dám cả gan lùng bắt cá rồng vàng. Đây là hành vi vi phạm pháp luật trắng trợn.
- Ồ, thế không được rồi. Nếu chị có ý ấy thì đừng đi nữa. Em không phải là người bán đứng khách hàng, hơn nữa nếu lão bị bắt em cũng sẽ mất luôn số tiền mà em xứng đáng được hưởng.
Angelie nói:
- Vậy thì chị không can thiệp, chỉ xem mặt thằng cha ấy thôi.
Hai người bơi vào bờ. Đây là điểm câu quen thuộc của Quân, nó đã cẩn thận nhét dưới phiến đá một vài dụng cụ phòng thân. Nó lấy một cái túi bóng đổ đầy nước để đựng con cá bên trong, trong khi Angelie lấy một tấm vải che nửa mặt, như thế chẳng ai nhận ra cô được nữa. Họ đi bộ vào trong thành phố lúc ấy đang hết sức hỗn loạn. Quân đội được huy động tối đa để chiến đấu với đám robot. Trực thăng quần thảo trên bầu trời. Phía xa xa nghe thấy tiếng pháo nổ đì đùng, hẳn là hai bên đang giao chiến. Dân chúng nháo nhác tìm cách bỏ trốn. Nhưng trốn đi đâu? Xung quanh Tiểu Trái Đất đều là sa mạc cằn cỗi. Sau nhiều năm cải tạo, loài người đã thành công phủ không khí kín bề mặt sao Hỏa, nhờ vậy mà nhiệt độ đã ấm lên rất nhiều và các nhà thám hiểm có thể di chuyển khắp nơi mà không cần mang theo bình dưỡng khí, tuy vậy ở sa mạc không có nước, không có thức ăn, lại dễ bị phát hiện. Rời thành phố tiến vào sa mạc không khác gì tự sát. Muốn sống chỉ có cách chạy sang phía bên kia của thành phố. Nhưng rừng nào cọp nấy, những cư dân ở đầu bên kia không chào đón dân cư chạy từ bên này sang, dẫn đến các cuộc xô xát trên diện rộng. Cảnh sát còn mải bảo vệ lãnh đạo thành phố, chẳng hơi đâu lo cho dân chúng. Cứ thế, thành phố Tiểu Trái Đất trở thành một đấu trường vô luật lệ.
Quân gạt dòng người mà tiến lên. Angelie bám sát nó. Hai người chạy một lúc thì đến một căn biệt thự cực kỳ rộng lớn, tường bao xung quanh dài cả cây số, chia thành bốn cổng, mỗi cổng đều có lính gác chẳng khác gì pháo đài. Quân xưng tên và yêu cầu được gặp ông Daniel, chủ nhân của tòa nhà. Sau một hồi thông tin, hai người được đưa vào bên trong. Tên gia nhân dẫn họ đi qua một khu vườn rực rỡ trồng đầy hoa tươi, rồi lại đi qua một hồ nước rộng như bể bơi Olympics và một sân đấu quần vợt, mãi mới đến được khu nhà chính.
Căn nhà hai tầng này phải rộng đến mấy nghìn mét vuông. Bốn bức tường treo đầy những bức tranh tuyệt đẹp của các nghệ sĩ từ thời Phục Hưng. Chủ nhà đợi họ trong phòng tiếp khách. Đó là một người đàn ông cao lớn và cực kỳ đẹp trai. Tóc của ông ta bạc trắng, càng làm tôn thêm vẻ lão luyện và nam tính. Người đàn ông ấy liếc nhìn Angelie với vẻ tò mò, nhưng cũng không hỏi gì, ánh mắt của ông ta chỉ chú tâm vào con cá trong tay Quân.
Giọng nói của Daniel hơi run lên, nghe đầy vẻ nghẹn ngào:
- Đây rồi.
Ông ta đỡ lấy con cá rồng vàng quý hiếm từ tay Quân, rồi chẳng mất lấy một giây suy nghĩ, lập tức bóp nó chết tươi.
Quân lặng thinh không nói gì, trong khi Angelie không kìm được phẫn nộ, quát ầm lên:
- Ông làm gì thế?
Daniel không thèm đáp lời. Lão moi từ bụng con cá ra một viên ngọc màu đỏ. Tất cả những người có mặt trong căn phòng đều sững sờ. Họ nhận ra đây chính là Hỏa Ngọc, chỉ có điều viên ngọc này đẹp và lớn hơn viên ngọc trong tay Angelie không biết bao nhiêu mà kể. Viên ngọc trong suốt, nhìn từ phía nào cũng không phát hiện thấy tạp chất, ẩn trong sắc đỏ thuần khiết như máu là những chấm sáng tựa như hạt nắng lung linh. Khi lắc nhẹ, sắc đỏ càng đậm và hình thành các vân giống như mây.
Angelie lẩm bẩm:
- Đại Hỏa Ngọc. Bởi vì kích thước vượt trội Hỏa Ngọc thông thường nên được gọi như vậy. Một trong sáu viên ngọc hiếm nhất từng được tìm thấy cho đến nay. Hội Đồng Tối Cao đã ban lệnh chia chúng ra, giấu ở sáu địa điểm bí mật.
Daniel cười to:
- Đúng thế, và một trong sáu địa điểm bí mật chính là bụng con cá rồng vàng, một trong những loài cá vô dụng nhất sao Hỏa, thịt ăn dai nhách chẳng có vị gì. Đây không phải là loài cá có sẵn trong tự nhiên mà là sản phẩm lai tạo. Các người nghĩ nó hiếm ư? Làm gì có chuyện ấy. Có đến không dưới hai mươi con cá rồng vàng đang bơi chen chúc trong bể nghiên cứu, lúc nào cần lại tung ra. Hội Đồng Tối Cao mà đứng đầu chính là bố cô đã bịa ra những câu truyện đầy chất truyền kỳ về con cá này không phải để bảo vệ nó, mà là để bảo vệ thứ thực sự quan trọng trong bụng nó: một viên Đại Hỏa Ngọc.
Angelie giật khăn che mặt. Nếu Daniel đã biết cô là ai thì chẳng cần phải giấu giếm nữa.
Daniel cười khùng khục:
- Kiếm Sĩ Angelie, tôi nhận ra cô từ lúc cô còn đang đứng ngoài cửa. Cô đến đây thì tốt quá rồi, đỡ cho tôi phải tìm bắt cô về.
Angelie búng năm đầu ngón tay, thanh Hỏa Kiếm lập tức hiện ra, nhiệt độ trong phòng tăng vọt lên. Gương mặt cô nghiêm túc và quyết liệt, xem chừng sẵn sàng tóm cổ tên tỷ phú ngông cuồng kia.
- Nóng tính quá vậy, không giống cha cô chút nào. Hắn ta là một người cực kỳ điềm tĩnh và kiệm lời. Nhưng cô luôn là điểm yếu lớn nhất của hắn. Chỉ cần tóm được cô tất hắn phải nghe lời.
- Ông nghĩ những tên vệ sĩ này sẽ khống chế được tôi?
- Tất nhiên là không, chúng chỉ là một đám thanh niên cường tráng cầm mấy khẩu súng quèn, làm sao đủ tư cách đấu với Kiếm Sĩ. Nhưng mà tôi thì khác. Cô đã bao giờ tự hỏi tại sao tôi lại săn lùng Đại Hỏa Ngọc chưa nhỉ? Đại Hỏa Ngọc sẽ tạo ra Đại Hỏa Đế Kiếm, nhưng những người không có năng lực sử dụng kiếm thì truy cầu nó làm gì?
Daniel mở ngăn bàn, lấy ra một cái hộp lớn. Lão mở nắp, trong hộp có một tấm nền màu trắng như tuyết, trên tấm nền ấy đục sẵn sáu lỗ to. Bốn trong số sáu lỗ đã có vật chiếm giữ. Chúng là bốn viên Đại Hỏa Ngọc. Viên nào cũng tròn chằn chặn, đẹp đẽ mê li. Từ chúng tỏa ra bá khí áp đảo người khác. Daniel cẩn thận lau sạch viên ngọc móc từ bụng cá rồi đặt nó vào ô thứ năm. Cả năm viên cùng bừng sáng lên trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tựa như chúng cảm ứng được lẫn nhau.
Daniel thì thào nói:
- Năm viên, chỉ còn thiếu một viên nữa thôi. Thêm một viên nữa, ta sẽ trở thành bá chủ vũ trụ.
Angelie quát:
- Tên khốn kiếp này đã vi phạm lệnh cấm săn lùng Đại Hỏa Ngọc của Hội Đồng Tối Cao. Với tư cách là Kiếm Sĩ, ta bắt ngươi về chịu tội.
Cô vung kiếm lên, nhằm thẳng hướng Daniel chém tới. Daniel không thèm quay đầu lại, chỉ vung bàn tay trái ngược ra đằng sau, trên tay bỗng xuất hiện một thanh kiếm màu đỏ dài hai mét, hình dạng y như của Angelie. Hai thanh kiếm va chạm, phát ra một nguồn năng lượng khổng lồ thổi bay bàn ghế trong phòng. Quân và các vệ sĩ của Daniel đều ngã dúi dụi. Bản thân Angelie cũng bị loạng choạng phải lùi lại mấy bước mới khỏi ngã. Cô trừng mắt lên nhìn. Hỏa Kiếm! Hóa ra Daniel cũng là một Kiếm Sĩ, hơn thế nữa lão mạnh hơn cô nhiều lắm.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!