- Tớ sẽ xử lý cánh phải, cậu xử lý cánh trái.
Quân nhìn Alice một thoáng rồi gật đầu. Alice xử lý mọi việc rất nhanh và chính xác. Hóa ra cô không chỉ dịu dàng mà còn vô cùng thông minh và điềm tĩnh, có thể ghi nhớ chính xác từng chỉ dẫn của Zizi và thao tác máy móc với sự chính xác cao độ. Quân càng nhìn càng khâm phục. Dưới sự phối hợp của hai đứa trẻ, con tàu đã không còn xoay như chong chóng nữa. Trước mắt chúng hiện ra một hành tinh phủ đầy màu xanh trông rất giống Trái Đất. Chỉ có điều hành tinh này dường như lớn hơn Trái Đất nhiều.
- Urusula. – Quân thốt lên.
Zizi đáp:
- Đúng vậy, Urusula thuộc hệ sao L-49, tương tự như Trái Đất thuộc hệ Mặt Trời. Các nhà khoa học đã phát hiện Urusula cách đây bảy mươi năm, biết rằng trên hành tinh này có nước, không khí và sự sống. Chúc mừng các bạn trở thành những người đầu tiên đặt chân tới Urusula.
Quân không vội mừng mà cẩn thận hỏi lại:
- Trên hành tinh này có gì?
- Sự sống.
- Cụ thể như thế nào? Sự sống ấy hình dạng gì? Có những sinh vật nào đang chờ đón chúng tôi?
- Tôi không biết. Chúng ta chỉ có thể phân tích thông tin thu thập được từ kính viễn vọng, thông tin ấy nói rằng trên hành tinh này có đầy đủ yếu tố cần thiết cho sự sống. Ngoài ra, chúng ta không biết gì thêm.
- Được rồi, chúng ta sẽ hạ cánh xuống bề mặt và xem thứ gì đang chờ đón chúng ta ở đây.
Con tàu Vận Mệnh hạ cánh xuống một bình nguyên. Lúc Quân và Alice mở cửa con tàu bước ra, chúng đều cảm thấy kinh ngạc trước vẻ đẹp thiên nhiên kỳ diệu trước mặt. Bình nguyên này rộng đến mức nhìn mãi không thấy điểm cuối. Toàn bộ bình nguyên đều ngập tràn hoa và các cây nhỏ. Bầu không khí thì trong lành và hoang sơ, chỉ cần hít thở thôi đã cảm thấy khỏe mạnh hơn ở trên phi thuyền mấy phần. Da trời màu xanh, lởn vởn các đám mây trắng, một quang cảnh tuyệt nhiên không thể tìm thấy trên sao Hỏa.
Chỉ có điều cảnh quan đẹp đẽ, thơ mộng như vậy mà lạ lùng thay không xuất hiện một loài động vật nào. Đừng nói những loài thú lớn mà ngay cả chim chóc, ruồi muỗi, côn trùng, giun dế cũng chẳng thấy đâu. Điều này thật bất thường. Quân biết rằng một hành tinh như Urusula hội đủ điều kiện phát sinh đa dạng sinh học, và nếu thiếu vắng một thành phần nào đó thì ắt hẳn phải có những lý do quan trọng.
Alice tuy thông minh nhưng lại không trải đời và sắc sảo như Quân. Cô ngây ngất trước thảm thực vật hoàn mỹ đang hiện ra trước mắt, và trong giây phút ấy cô bỗng ước gì bố mẹ còn sống để được chứng kiến cảnh này.
- Nơi đây đẹp quá. – Alice lẩm bẩm. – Bố mẹ tớ sẽ thích lắm.
Quân an ủi cô:
- Đừng buồn, giờ này có lẽ bố mẹ cậu đã lên tới thiên đường.
- Thiên đường cũng không thể đẹp hơn nơi này được.
- Chúng ta mới nhìn thấy một phần của Urusula, còn chưa rõ những nơi còn lại có gì, không nên vui mừng quá sớm. Trước mắt, cần phải tìm được nguồn nước và thức ăn, sau đó tìm cách xây nhà ở. Không thể sống trên tàu mãi được.
Hai đứa trẻ vẫn đang tuổi thiếu niên mà đã phải tự lo cho cuộc sống của mình, nhưng may mắn là cả hai đều rất kiên cường. Hơn nữa Quân đã quen sống tự lập từ nhỏ nên có nhiều kinh nghiệm. Chúng lấy từ khoang tàu nước ngọt, lương khô, một ít quần áo ấm, la bàn và bắt đầu cuộc hành trình khám phá vùng đất mới. Ban đầu, chúng đi về phía Bắc. Hành trình dài và buồn tẻ, hai đứa thỉnh thoảng mới cất tiếng nói, bình phẩm về thiên nhiên vùng đất mới. Thế rồi chúng bắt gặp động vật đầu tiên. Một con bướm nhỏ, toàn thân đen tuyền, trông giống như bị ai đó đổ nguyên cả lọ mực lên người. Màu sắc và sự đơn độc đã phủ lên nó vẻ huyền bí. Quân và Alice đều ngây người ra nhìn. Nó thực sự là một sinh vật lạ ở một vùng đất thiếu vắng sự sống như thế này. Nhưng trông nó có vẻ vô hại. Cánh nó mỏng tang và sức nó yếu ớt, những cơn gió mát lạnh quét ngang qua bình nguyên khiến nó phải gắng gượng lắm mới không bị thổi bay. Nó đập đập cánh, lượn một vòng quanh người Quân như muốn tìm điều gì mà không thấy, rồi tiếp tục hướng về phía Alice. Nó nhẹ nhàng hạ cánh trên vai cô, cơ thể mỏng manh run rẩy.
Alice vui vẻ nói:
- Xem này, một chú bướm lạc đàn. Sao mày lại ở đây?
Quân nhận xét:
- Nó có vẻ thích cậu.
- Ừ, vì nó nhớ mẹ đấy. Nó tưởng tớ là mẹ nó.
Quân không nghĩ như vậy, nhưng quả thật con bướm rất dạn người và dường như rất yêu quý Alice. Nó cứ bám lấy cô không rời. Alice có thể đỡ nó trên mu bàn tay và chạm nhẹ vào cơ thể bé tẹo của nó mà nó vẫn không bay đi mất. Sau một lúc chơi đùa, Quân giục cô thả nó bay đi để tiếp tục cuộc hành trình. Nhưng thật đáng ngạc nhiên, con bướm nhất định không chịu rời Alice. Nó lẽo đẽo theo sau cô chẳng khác gì con chó nhỏ.
Quân cười:
- Có lẽ nó tưởng cậu là mẹ nó thật.
Hai người tiếp tục đi, mặc cho con bướm vẫn bám theo Alice một cách trung thành. Sự có mặt của nó khiến cho bầu không khí trở nên ấm cúng hơn, và lũ trẻ đối xử với con bướm như một người bạn. Sau nhiều giờ đi bộ, chúng phát hiện thấy một khu rừng nguyên sinh rậm rạp với nhiều cây lớn, mỗi cây đều có chiều cao hàng chục mét hướng thẳng lên bầu trời. Tán lá đan xen, che khuất ánh sáng. Chúng không muốn đi vào trong rừng nên thử tìm đường vòng, chỉ có điều cánh rừng này quá rộng lớn, đi mãi không hết.
Quân dừng lại, ngẫm nghĩ:
- Nền đất ẩm, có lẽ trong rừng có nguồn nước. Hãy thử đi vào xem sao.
Mỗi người lấy ra từ balo đeo lưng một chiếc đèn pin có độ chiếu sáng rất mạnh. Bướm ở Trái Đất là loài có trí tuệ rất thấp, nhưng dường như ở trên Urusula chúng khôn hơn đáng kể. Con bướm rõ ràng hiểu rằng bọn trẻ định đi vào trong rừng, và điều đó khiến cho nó vô cùng lo lắng. Nó cuống quít bay vòng quanh Alice, thỉnh thoảng còn chủ động đập cánh vào người cô, ra hiệu cho cô từ bỏ ý định ấy đi. Quân thấy cảnh tượng đó, liền nhíu mày:
- Trong rừng không rõ có thứ gì mà làm cho con bướm này lo lắng như vậy.
- Nó khôn như người vậy.
- Ừ, tớ cũng lấy làm ngạc nhiên. Nó đang cảnh báo chúng ta về một nguy cơ nào đó.
- Chúng ta có vào nữa không?
- Không vào sao biết được. Vũ trụ này đầy rẫy những điều hiểm nguy, nếu cứ chọn nơi an toàn thì vĩnh viễn không đi đâu được cả, hơn nữa ta cần lương thực và nguồn nước. Cậu có sợ không Alice?
Alice lắc đầu một cách quả cảm:
- Tớ không sợ. Bố mẹ tớ mất rồi, trên đời này không điều gì có thể khiến tớ khiếp sợ được nữa hết.
Quân thấy Alice cứng cỏi như vậy thì không còn do dự nữa, nó cất bước đi trước, Alice theo sau. Chúng tiến vào trong khu rừng. Con bướm không cản được, chỉ có thể đứng ngoài. Bên trong rừng đặc biệt tối và lạnh. Nền đất mềm, nhiều dây leo. Sau khi đi được chừng hai mươi phút, chúng nghe thấy tiếng nước chảy róc rách. Lại đi thêm mười phút nữa thì tới một khe suối. Lúc chiếu đèn pin vào, thấy nước chảy trong vắt.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!