- Con không phải là con người. Con là một thứ vũ khí. Con là thanh gươm của Đế chế.
Thần Kiếm Thiên Ma cúi đầu:
- Con cảm ơn mẹ.
Trần Mai Phương vốn đa cảm, từ nãy đến giờ nghe chuyện bỗng thấy gã đàn ông cao lớn kia đáng thương, bất giác đứng dậy đến bên cạnh hắn nói nhỏ:
- Em thấy anh giống một con người.
Thiên Ma giương mắt nhìn Trần Mai Phương, thấy cô không ác ý, vân đen trong mắt hơi nhạt đi.
Quân bước đến, nói:
- Trần Mai Phương, cô về chỗ đi. Để ta thử tài kiếm hữu xem sao.
Mọi người đều biết Vũ Đế Quân là Vũ Trụ Đệ Nhất Kiếm Sĩ, nhưng đó là trước khi Thiên Ma làm điên đảo Thần Kiếm Cung. Bây giờ hai cao thủ mạnh nhất so tài, tâm lý cả đám đều sôi lên sùng sục.
Thần Kiếm Thiên Ma không rõ là tôn trọng địa vị của Quân hay kính nể tài năng kiếm pháp của anh, lần đầu tiên bước vòng quanh sàn đấu, ánh mắt nhìn thẳng vào Quân, các đường vân đen trong mắt hiện lên chằng chịt.
- Mời Vũ Đế ra tay trước.
Quân giơ bàn tay phải, một chùm tơ bắn ra. Mọi người đều hoa cả mắt. Không ai đếm được bao nhiêu, chỉ mỗi Thần Kiếm Thiên Ma thấy rõ tổng cộng có năm mươi sợi tơ kiếm bắn ra như cái lưới đánh cá trải rộng trên mặt hồ, lấy người hắn làm tâm mà chụp lại.
Mười năm trôi qua, kỹ thuật hóa kiếm thành tơ của Quân đã đạt đến trình độ tuyệt đỉnh.
Thần Kiếm Thiên Ma cũng xòe bàn tay phải, bắn ra năm mươi sợi tơ kiếm đáp lại. Các sợi tơ kiếm chuẩn xác gõ lên đầu các sợi tơ kiếm mà Quân bắn ra, nhưng trong khi các sợi tơ của Thiên Ma tan đi mất thì các sợi tơ của Quân lại tách ra làm đôi, một nửa đồng quy vu tận với đối phương, nửa còn lại vẫn tiếp tục bắn tới, nhăm nhe biến cơ thể cao lớn của Thiên Ma thành lỗ than tổ ong.
Thiên Ma hơi nhướng mắt lên, chân không động mà cơ thể dịch chuyển ra đằng sau mười mét, hóa ra gã dùng hai sợi tơ kiếm bắn ra phía sau, dùng lực ấy kéo cơ thể mình lùi lại. Kỹ thuật di chuyển của gã thật sáng tạo và đẹp mắt, các Kiếm Sĩ chứng kiến cảnh tượng ấy không kìm được, đồng thanh cất tiếng hoan hô như sấm nổ.
Các sợi tơ kiếm trong tay Quân vẫn kiên trì đuổi theo. Thiên Ma phóng kiếm thành hình, chém một phát xóa tan hết sạch các sợi tơ kiếm. Thanh kiếm trong tay hắn có một cái tên nghe rất đau thương là Thù. Không rõ hắn thù ai, nhưng từ lúc mới biết sử dụng kiếm, nghĩa là ngay từ thời điểm rời lồng ấp, gã đã đặt tên cho thanh kiếm ấy như vậy.
Thiên Ma tiến sát lại gần, vung Thù Kiếm chém vào người Quân. Lúc này Quân đang dùng kiếm ở trạng thái tấn công nâng cao, muốn chuyển về trạng thái cơ bản cần thời gian, nếu chẳng may trúng kiếm xẻ thân chắc chắn tử vong. Sắc mặt của Quân bất động, chỉ mỗi ánh mắt hơi sắt lại, thêm một chùm năm mươi sợi tơ nữa bắn ra, cuốn chặt lấy Thù Kiếm rồi bóp mạnh. Thanh kiếm bằng năng lượng lập tức tan vỡ. Tay trái của Quân khẽ động, năm mươi sợi tơ khác bắn ra, cắm chi chít lên người gã Kiếm Ma.
Thiên Thủ Nhị Tâm!
Quả vậy, lúc này Quân đã đạt tới trình độ Thiên Thủ Nhị Tâm, cho phép anh sử dụng hai thanh kiếm một lúc. Thanh bên phải là Thiện, thanh bên trái là Ác. Thiện Ác song hành, thiên hạ vô địch.
Thần Kiếm Thiên Ma đánh không lại, bị các sợi tơ kiếm đâm lên người, tuy nhiên sắc mặt của hắn trước sau không hề thay đổi, dường như những sợi tơ kiếm này chẳng hề làm cho hắn đau đớn. Cơ thể của hắn có sức chịu đau và hồi phục tốt hơn hẳn so với Kiếm Sĩ thông thường. Người gã hơi chuyển động đã tiến sát đến cạnh Quân, bàn tay khổng lồ vươn ra muốn chộp lấy cổ anh. Quân bắt đầu cảm thấy đau đầu. Anh buộc phải lùi về sau để tránh né. Tiện tay hóa hình thanh kiếm Ác, chém cụt hai ngón tay của Thần Kiếm Thiên Ma.
Các Kiếm Sĩ đều sững sờ. Trận đấu kiếm vốn được định rõ chỉ nhằm mục đích rèn luyện này lại biến thành cảnh quân ta tàn hại quân mình. Một vài người không nhịn được, liếc nhìn Katherine. Người phụ nữ này là mẹ của Thần Kiếm Thiên Ma, hẳn bà ta sẽ cảm thấy đau lòng trước sự mất mát của đứa con trai. Nhưng trái với lo lắng ấy, sắc mặt của bà hết sức bình thản, gần như giễu cợt. Thần Kiếm Thiên Ma vươn tay, từ phần ngón tay cụt từ từ mọc hai ngón mới, những ngón mới vẫn còn nguyên chất nhầy giống như bào thai vừa chui ra từ bụng mẹ.
Jakob thì thào:
- Hắn mọc tay như thằn lằn mọc đuôi.
Các Kiếm Sĩ đều có khả năng tái tạo và do vậy rất khó để giết được họ, nhưng sự tái tạo này cũng mang tính giới hạn. Chẳng hạn như Aston từng tái tạo thành công mũi, răng, mắt và hàm dưới, nhưng không thể tái tạo được các bộ phận lớn và xa não bộ hơn như tứ chi. Nếu một Kiếm Sĩ chẳng may bị chém đứt tay thì cái tay đứt ấy sẽ mang tính vĩnh viễn. Các Kiếm Ma thông thường cũng không có khả năng tự tái tạo ngoại hình. Đây là năng lực đặc dị của Thần Kiếm Thiên Ma.
Thần Kiếm Thiên Ma lắc bàn tay, Thù Kiếm một lần nữa hiện ra, dường như chẳng hề hấn gì. Gã tiến lên, định đánh tiếp. Katherine quát:
- Lùi lại mau.
Nghe tiếng quát ấy, Thiên Ma sững người. Hắn chậm rãi lùi lại:
- Vâng, thưa mẹ.
Quân gật đầu:
- Sức mạnh phi thường, không dễ đối phó. Tuy nhiên hành động hơi ngoài khuôn khổ.
Katherine nói:
- Nó hưng phấn nên hành động thiếu kiểm soát, mong Vũ Đế bớt giận.
Quân xua tay. Anh không giận, chỉ cảm thấy lo lắng. Rõ ràng Thần Kiếm Thiên Ma không nghe ai, chỉ nghe Katherine. Tung một kẻ như vậy ra chiến trường lợi ích chưa thấy đâu mà nguy cơ đã hiện trùng trùng.
Đêm ấy Katherine phục dịch Quân như mọi khi. Anh gọi bà ta vào không phải vì tình cảm mà vì nhu cầu sinh lý thuần túy. Nhìn cơ thể trần truồng của bà uốn éo trên người anh, gương mặt bình thường vốn trang nghiêm sắt đá lúc ấy tràn ngập sự đam mê và dâm dục mà Quân tự hỏi rằng bà ta liệu có thực sự thích mình không hay chỉ tôn sùng những người đàn ông quyền lực? Bà ta đã từng phục vụ Daniel y như phục vụ anh bây giờ. Anh đã chiến thắng Daniel và giành luôn cả người tình lẫn đứa con của hắn ta.
Quân đặt tay lên gương mặt đầy xuân sắc của Katherine, cảm nhận hơi ấm từ làn da trước đó không lâu còn lạnh như băng, buột miệng hỏi:
- Katherine, cô vẫn nhớ Daniel chứ?
Katherine cười đáp:
- Ngài quan tâm đến chuyện đó làm gì? Bây giờ em thuộc về ngài.
- Ta sắp giao chiến với Daniel. Cô sẽ ủng hộ ai?
- Em sẽ ủng hộ người chiến thắng. Bây giờ ngài đang là người chiến thắng. Người chiến thắng sẽ giành được tất cả.
Người phụ nữ này thậm chí còn không thèm che giấu suy nghĩ thật của mình. Bà ta sẽ quay về với Daniel nếu lão giết được anh. Một con mụ đàng điếm chỉ quan tâm đến chiếc ghế mà người đàn ông ngồi chứ không hề quan tâm đến việc ai sẽ ngồi vào chiếc ghế ấy. Bất kể ai làm hoàng đế cũng sẽ sở hữu Katherine. Bà ta nằm ngửa, hoặc nằm sấp, với tất cả những người leo lên được vị trí lãnh đạo của Đế chế.
- Katherine, sắc đẹp của cô tỷ lệ nghịch với đạo đức của cô.
- Điều đó đúng, nhưng ngài cũng không bỏ em được, đúng không? Ngài gọi em vào chứ không gọi người khác. Ngài không yêu em nhưng lại thèm em. Sau này ngài có cưới ai đi nữa thì ngài vẫn sẽ gọi em vào để hầu hạ ngài mà thôi. Em hy vọng chúng ta sẽ ngủ với nhau trên cái giường mà ngài mua cho vợ ngài, đó sẽ là một cảm giác kỳ diệu.
- Chuyện đó thật là vô đạo. Đừng làm bẩn ý nghĩ của ta.
- Các bậc đế vương đều như vậy. Ngài hãy thành thật với lòng mình. Ngài chiến đấu sống chết cho ngôi vị Hoàng đế là vì cái gì? Đừng nói với em rằng ngài làm điều đó để phụng sự nhân loại, nghe mới ngớ ngẩn làm sao. Những người đàn ông đánh liều mạng sống của họ vì giây phút này, vì những người phụ nữ như em và để tận hưởng cảm giác mà những người đàn ông khác chỉ có thể có được trong mơ.
Quân phải thừa nhận Katherine nói đúng. Anh không cố tỏ vẻ đạo đức nữa mà kéo Katherine lại gần để cơ thể ấm nóng của hai người được hòa quyện làm một.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!