Hai ngày sau, con tàu khởi hành. Bị Bông ước tính thời gian cần thiết để tiến vào Cổng Vũ Trụ là khoảng một tháng, thậm chí nó còn tính được chính xác đến từng phút. Ở bên trong thùng rất khó theo dõi thời gian thực, nhưng có thể căn cứ vào mức độ rung lắc để xác định mức độ phức tạp của tuyến đường.
Đúng một tháng sau, vào đúng cái phút mà Bị Bông đã ước đoán, con tàu khẽ rung lên. Bị Bông lập tức trở nên căng thẳng. Nó biết rằng phi thuyền đã tiến vào bên trong Cổng Vũ Trụ. Một dòng chảy năng lượng khổng lồ bao trùm lấy phi thuyền, thâm nhập vào từng khe hở. Dòng chảy này vô cùng tai hại với sự sống và đồ ăn tươi, chúng có thể biến những miếng thịt đông lạnh thành thịt chín và cháy xém chỉ trong vài phút. Chính vì thế mà các kỹ sư đã phải gia cố container đến độ cực đoan, chẳng những khâu thiết kế phải hàn kín hoàn toàn không được để lộ bất kỳ khe hở nào, mà các thùng hàng còn phải có độ dày tương đương vỏ xe tăng. Dòng chảy năng lượng cuồn cuộn bên ngoài, không tiến vào được bên trong. Thấy cơ thể mình vẫn bình thường, Bị Bông bắt đầu cảm thấy hơi an tâm.
Một điều không ngờ đã xảy ra. Dường như dòng chảy năng lượng cảm nhận được sự tồn tại của Bị Bông, bèn vây lấy thùng hàng và bắt đầu gia tăng nhiệt độ. Chẳng mấy chốc container đã nóng rực lên, nhiệt lượng truyền từ ngoài vào trong. Dĩ nhiên nhiệt lượng này với Bị Bông chẳng thấm tháp vào đâu nhưng toàn bộ hàng hóa bên cạnh nó đều bị nung cho thành than, khói đen bốc lên mù mịt.
Hệ thống cảnh báo tự động của phi thuyền kêu lên ầm ĩ. Thuyền viên biết rằng khoang chở hàng đang phát sinh vấn đề nhưng bởi con tàu đang du hành qua Cổng Vũ Trụ nên chỉ biết ngồi yên một chỗ chờ đến khi vấn đề tự nó kết thúc hoặc khi con tàu đã thoát ra được không gian bên ngoài mới có biện pháp xử lý.
May mắn cho Bị Bông, lớp khung siêu dày của chiếc container chở hàng và rộng ra là cấu trúc vô cùng chắc chắn của phi thuyền đã cứu nó. Dòng chảy năng lượng khủng khiếp của Cổng Vũ Trụ chỉ có tác động hạn chế lên thân thể làm từ hợp kim lạnh, không làm ảnh hưởng đến năng lực vận hành cũng như các bảng mạch điện tử bên trong. Nó bình tĩnh chờ cho đến khi con tàu vượt qua được Cổng Vũ Trụ, dòng chảy năng lượng biến mất hoàn toàn mới phá vỡ container chui ra ngoài, nấp trốn trong một góc khuất của khoang chở hàng.
Thuyền viên chạy đến, sắc mặt ai nấy cũng đầy vẻ kinh ngạc và khó hiểu. Những chuyện như thế này chưa từng xảy ra. Trước đây các chuyến tàu chở hàng đến Urusula thường vượt qua Cổng Vũ Trụ một cách an toàn, hàng hóa được giữ nguyên vẹn cho đến khi bốc dỡ. Tuy vậy, họ cũng không có thời gian để bàn tán lâu, bởi phi thuyền sắp cập cảng đến nơi. Họ cần khẩn trương đưa những thùng container nguyên vẹn xuống bãi.
Bị Bông lấy một bộ quần áo chùm kín đầu, lợi dụng lúc đông người thoát ra ngoài, tìm đường vắng vẻ đến căn nhà nơi Jakob đang giam giữ Erika. Jakob muốn dụ Bị Bông giải cứu bạn nên đã loan báo rộng rãi toàn Liên bang, cả Urusula không ai không biết, việc điều tra không khó khăn gì cả.
Tư gia của Jakob nằm ở giữa một thung lung tuyệt đẹp, được gọi là thung lũng Cầu vồng, nhìn thì có vẻ trống trải, nhưng từ cách xa năm mươi cây số đã lắp đặt chi chít thiết bị quan sát bí mật, trong vòng năm giây sau khi có báo động đội quân robot phản ứng nhanh đã vây chặt hiện trường, tạo thời gian cho quân chủ lực áp sát trong vòng năm phút. Đây là một cái bẫy hoàn hảo, một khi đã rơi vào thì rất khó thoát ra.
Vốn là một robot có thể dùng chính não bộ của mình truy cập vào mạng thông tin liên hành tinh, Bị Bông đã sớm nắm bắt được các thông tin cơ bản về thung lũng Cầu Vồng. Nó còn hack cả vào máy chủ Liên bang để tìm bản đồ bố phòng, quân số và trang thiết bị của mỗi đơn vị, khi đã nắm vững mọi chi tiết quan trọng rồi mới quyết định tấn công.
Nó chọn một ngày đẹp trời, ánh nắng tỏa xuống dịu nhẹ trên thung lũng Cầu Vồng, âm thầm kích hoạt quả bom đầu tiên. Mặc dù nó đã mạnh hơn xưa rất nhiều nhưng nó vẫn thích dùng bom hơn. Trong mắt nó, bom là một vũ khí lợi hại, đa dụng và linh hoạt hơn bất kỳ loại vũ khí nào khác, chúng có thể vừa gây sát thương, tàn phá, lại vừa làm nhiệm vụ đánh lạc hướng và thu hút hỏa lực của kẻ địch khỏi chiến trường chính.
Quả bom đầu tiên chỉ nhằm mục đích đánh động. Tiếng nổ kinh khủng của nó xuất phát từ nơi hẻo lánh, lan xa đến vài trăm cây số, báo cho toàn bộ hệ thống phòng thủ của Liên bang biết rằng Bom thần đã đến. Erika đang bận nấu nướng, nghe thấy tiếng nổ ấy lập tức ngẩng đầu lên, trong lòng xen lẫn nỗi vui mừng và lo lắng.
Lực lượng phòng thủ của Liên bang được báo động, đội quân tuần tiễu ùa cả đến cả điều tra nguyên nhân vụ nổ. Tại hiện trường, chúng chỉ thấy một cái hố sâu đến hai mươi mét, bên trong hố và tứ phía xung quanh vẫn còn dấu vết của những cành cây lớn nhỏ bị nghiền nát. Ngoài ra không còn gì nữa. Sau vụ nổ mọi thứ trở nên yên tĩnh một cách đáng ngờ. Jakob nghe báo cáo vụ việc, liền đích thân đến xem xét, bên cạnh có Đại Đoàn Quân robot do Kean chỉ huy theo kèm bảo vệ. Gã cảm thấy có điều gì đó không ổn. Gã biết chắc đây là động tác đánh lạc hướng, chỉ có điều nghĩ mãi không ra hành động tiếp theo của Bị Bông là như thế nào.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!