- Anh đùa à? Sao hỏi câu buồn cười vậy? Ta làm sao so với các Thiên Thủ được? Nói một cách thành thật, chúng ta còn không bằng đám Kiếm Sĩ gà mờ mới cầm kiếm lần đầu. Cần biết rằng Hỏa Kiếm là vũ khí cực kỳ lợi hại, chẳng những có thể xuyên phá hầu hết vật chất trên đời mà còn là công cụ trị thương không thuốc men nào sánh bằng. Điều đó có nghĩa là một khi giao chiến với Kiếm Sĩ, trừ khi ta vượt chúng rất xa, còn không thì không có cách nào tổn thương chúng được.
Bị Bông ngẫm nghĩ một lát rồi bảo:
- Vậy thì có cách này.
Erika nghe Bị Bông trình bày kế hoạch, bỗng khâm phục nó ghê gớm.
Cần nhớ rằng Erika là sản phẩm của một thằng kỹ sư tài năng còn Bị Bông do đích thân Trung tướng, Chỉ huy trưởng khối các nhà khoa học robot của Chủng Tộc Cuối Cùng A10 tạo ra. Khoan hãy nói về trình độ, chỉ cần nói về độ bền, sự quý hiếm của vật liệu, sức mạnh xử lý của não bộ, Bị Bông đã vượt Erika không biết bao nhiêu lần. Đôi khi nó tỏ ra ngốc nghếch là vì thiếu thông tin và chưa có kinh nghiệm mà thôi, chứ khi đã nắm đủ thông tin rồi thì nó có thể đưa ra những phương pháp mà robot khác không nghĩ ra được.
Erika than:
- Trước đây em chỉ toàn gặp mấy con robot ngu xuẩn, nay mới biết trời cao đất dày.
Bị Bông mỉm cười:
- Cô còn chưa biết trời cao đất dày thực sự là gì đâu. Những người như Chúa Tể Vũ Trụ mới thực sự là đỉnh cao muôn trượng.
- Em không thích Chúa Tể Vũ Trụ.
- Hừ, hết sùng bái con người lại căm ghét chính đồng loại của mình. Nào, nói tôi nghe, sao cô lại ghét Chúa Tể Vũ Trụ?
Erika thành thực đáp:
- Ông ta quá độc tài, tham lam, không quan tâm đến người khác, lúc gặp khó thì đẩy cấp dưới lên trước, họ chết thì mang xác về đắp lên người. Ngay cả bốn đại tướng còn chịu không nổi người này. Thú thật, em thấy Vũ Đế Quân đáng mến hơn ông ta nhiều.
- Cô không thể nói thế được. Hiệu quả là mục đích tối cao của robot. Muốn đạt được hiệu quả tối đa không thể không cắt bỏ các phần thừa thãi. Còn Vũ Đế Quân ư? Ông ta cặp kè với mọi người phụ nữ mà ông ta gặp. Đó là một người chạy theo sắc dục tầm thường, hoang dâm vô độ, không thể bằng Chúa Tể Vũ Trụ đã cống hiến cả đời vì những lý tưởng lớn lao được.
- Anh có vẻ căm ghét con người.
- Tôi có thể thấy rõ logic không phải là thế mạnh của cô. Tôi không ghét con người, mặc dù tôi có đầy đủ lý do để ghét họ. Tôi chỉ đang vạch ra những điều vô lý trong lập luận của cô mà thôi.
Erika vẫn ngúng nguẩy:
- Cho dù anh có nói gì đi nữa thì cũng không thể phủ nhận sự thật là Vũ Đế Quân sẵn sàng hy sinh bản thân mình vì người khác còn Chúa Tể Vũ Trụ sẵn sàng hy sinh người khác vì quyền lợi bản thân. Em thấy chả việc gì phải đánh liều tính mạng để hồi sinh cho một kẻ tồi tệ như thế.
Thấy Bị Bông nhướng mắt lên, Erika cười khanh khách:
- Em nói vậy thôi, chứ em vẫn làm theo điều anh bảo.
Lúc đó hai người đang sánh vai đi trên đường, dọc đường có cửa hàng quần áo. Bên trong cửa hàng trưng bày một cái váy đỏ tuyệt đẹp. Erika vừa nhìn thấy đã thích mê. Cô quên bẵng hai người vừa có một cuộc nói chuyện rất nghiêm túc và sắp tới còn phải tham gia một vụ ăn cướp lành ít dữ nhiều. Tâm trí của cô lúc này chỉ còn mỗi hình ảnh cái váy mà thôi. Cô kéo Bị Bông vào trong cửa hàng, cầm cái váy lên ướm thử, thấy có vẻ hợp lắm. Ánh mắt của cô càng trở nên long lanh, chỉ hận không được mặc ngay lên người.
Con robot bán hàng bước ra, khi nhận ra người mua cũng là robot thì nó hơi bối rối, nhưng lập tức chỉnh lại thái độ và nở nụ cười niềm nở.
- Quý cô thích chiếc váy này?
Erika đáp:
- Cũng không tệ.
Mặc dù đã thích muốn chết rồi nhưng Erika vẫn tỏ ra kiêu sa.
- Giá cái này bao nhiêu?
- Năm mươi nghìn krun ạ.
Erika nhìn Bị Bông với vẻ cầu xin. Bị Bông hỏi cô:
- Có cần không? Chúng ta làm gì có thời gian mặc váy.
- Nhưng mà em thích.
- Thích không phải là lý do.
Bị Bông kéo cô ra khỏi cửa hàng, dọc đường đi Erika cứ buồn mãi không thôi. Ngay cả nói chuyện cũng trở nên lười biếng. Dường như mọi sức sống đều mất hết.
Bị Bông ngày càng hiểu ra phụ nữ là như thế nào. Mặc dù là robot, nó cũng bị thái độ hờ hững của Erika làm cho mệt mỏi.
Nó tức giận nói:
- Nếu cô không thể suy nghĩ một cách thấu đáo thì đừng theo tôi nữa.
Erika ngồi thụp xuống, òa khóc. Bị Bông nghĩ cô giả vờ thôi, nhưng lại gần thì thấy nước mắt giàn giụa.
Erika cũng như Bị Bông, muốn khóc là khóc được ngay, nhưng không rõ trong những giọt nước mắt này, bao nhiêu phần trăm là buồn thật, bao nhiêu phần trăm là đóng kịch.
Bị Bông giơ hai tay lên, tỏ ý đầu hàng:
- Được rồi, tôi thua cô. Tôi mua cho cô cái váy đỏ.
Erika đang khóc, lập tức nhảy cỡn lên, hai tay vỗ vào nhau như trẻ con. Nước mắt vẫn đang chảy ra chưa khô đã cười toe toét, bộ dạng rối ríu thể hiện niềm vui không sao kìm nén được.
Cô bá cổ Bị Bông thơm liên tiếp vào má. Bị Bông vừa ngượng vừa khó xử, lấy tay đẩy cô ra:
- Làm gì đấy? Bình tĩnh xem nào.
- Em cảm ơn anh nhé. Anh quả là người đàn ông tuyệt vời nhất mà em biết.
- Hừ hừ, đừng nịnh bợ.
Trên người Bị Bông lúc này ngân phiếu rất nhiều, tiêu bao nhiêu cũng không hết. Nó mua cho Erika cái váy năm mươi nghìn krun cũng giống như chúng ta mua cho con cái cây kem thôi, chẳng đáng là bao.
Erika mặc váy lên, sắc đẹp càng trở nên lộng lẫy. Cô cứ mãi ngắm mình trong gương, thì thào:
- Trông em có đẹp không?
Bị Bông vốn đã ngưỡng mộ sắc đẹp của Erika từ lâu, lúc ấy thành thực đáp:
- Cô là người đẹp nhất tôi từng gặp.
- Cảm ơn anh. Anh biết không, em luôn mong muốn được làm con người.
- Làm con người thì có gì tốt? Cô sẽ già và xấu đi, chưa kể bệnh tật nữa.
- Những người như Alice, Angelie và các nữ Kiếm Sĩ khác đâu có già đi theo thời gian? Với cả tất cả những điều anh vừa nêu đều không quan trọng.
- Thế cái gì mới quan trọng?
Erika chỉ vào gương, nói một cách ghê tởm:
- Nó.
Bị Bông không hiểu, bèn hỏi lại:
- Nó là cái gì?
- Anh không thấy sao? Con mắt của em. Người ta gọi con mắt của robot là con mắt người mù. Trông nó rất giống mắt người, thậm chí có thể còn đẹp nữa, nhưng bên trong trống rỗng, không có thần sắc, không có tình cảm, chỉ là một cấu trúc giả tạo vô hồn. Mỗi lần nhìn thấy con mắt của em, em lại cảm thấy buồn nôn. Em chỉ muốn móc con mắt này ra và vứt cho chó gặm. Cho dù em có đẹp đến đâu, cho dù em bất tử, cho dù em khỏe mạnh và không bệnh tật, thì cũng không thể xóa nhòa được nỗi cay đắng của kẻ mang đôi mắt người mù. Em ước gì mình có thể đánh đổi tất cả các lợi thế của robot để có một con mắt long lanh và tràn đầy cảm xúc.
Bị Bông chợt hiểu nỗi ám ảnh của Erika. Nó tìm cách an ủi cô:
- Cô đừng buồn. A10 đã làm cho tôi đôi mắt này, bây giờ ông ấy chết rồi, nhưng có thể trong nhà ông ấy vẫn đang cất giữ bản vẽ thiết kế mà chúng ta có thể sử dụng để làm ra đôi mắt mới cho cô.
Erika nghe vậy, lập tức vui lên:
- Có chuyện đấy thực sao? Vậy chúng ta đừng ở đây nữa, về Trái Đất thôi.
- Cô nói gì vậy? Nhiệm vụ chưa thành, sao có thể chạy lung tung.
Erika làm ra dáng vẻ nghịch ngợm:
- Nhiệm vụ thì có quan trọng gì? Làm đẹp mới quan trọng chứ.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!