Lucifer ưỡn ngực, nhìn lên Mặt Trời đang tỏa sáng rực rỡ trên đầu mình, nói:
- Ta được tạo hóa ban cho gene Thần, nay đứng dưới ánh Mặt Trời này, tuyên bố lập ra Thần Quốc. Thần Quốc không phải là một vương quốc bởi từ vương quốc không xứng đáng với vị thế của ta, nó là đất nước của các vị thần. Ta là người cai trị tuyệt đối và duy nhất của Thần Quốc.
Đệ Nhị bối rối:
- Thế chúng tôi phải gọi ngài là gì?
Lucifer ngẫm nghĩ một lát rồi bảo:
- Tối Thượng Thần. Cứ gọi vậy đi. Ta không thể thua Vũ Đế được.
Theo mệnh lệnh của Đệ Nhị, các Kiếm Ma cúi đầu, tỏ lòng thần phục Lucifer. Các robot vẫn đứng im, còn Bị Bông giương mắt ra nhìn, tự hỏi chuyện này sẽ đi đến đâu.
Lucifer bay lên đỉnh núi, ba Tiểu Ma Vương bám theo. Đây là lần đầu tiên Lucifer đặt chân vào Ma Cung, thấy trên đỉnh núi treo bốn mươi thanh Ma Kiếm, khắp nơi đều là khói đen lượn lờ. Ma Cung được xây dựng rất công phu, là một công trình kiến trúc cao năm mươi mét vươn thẳng lên bầu trời, xung quanh mây trắng bao phủ, bên trong được thiết kế đẹp mắt. Nghị đường của Ma Vương và các thủ lĩnh cấp cao của Ma Đoàn là một căn phòng hình ovan có treo bức ảnh to tướng của hắn ở bức tường chính giữa.
Lucifer lấy kiếm chém bức ảnh ấy đứt làm hai nửa, rơi xuống đất.
- Mang về cho ta một họa sĩ giỏi, vẽ cho ta bức chân dung to hơn thế này, treo đúng vị trí mà hắn đã treo.
Đệ Tứ cúi đầu, đáp:
- Vâng.
Lucifer ngồi chễm trệ vào chiếc ghế chủ tọa, sắc mặt đầy vẻ cao ngạo:
- Thần Quốc không thể chỉ có các vị thần mà cần có cả các nô lệ nữa. Từ nay chúng ta bắt đầu cuộc chinh phục các nước lân cận. Tất cả đều phải xưng thần và công nhận ta, Lucifer, là chủ nhân của chúng, sẵn sàng nghe lệnh ta khi được điều động.
Các Tiểu Ma Vương nhìn nhau với vẻ do dự:
- Làm vậy e rằng sẽ khiến Liên hợp quốc phản ứng manh mẽ, chúng tất sẽ phái quân đội đến tấn công chúng ta.
- Thì sao?
Đệ Nhị ấp úng:
- Chúng ta đều là con người mà đánh lẫn nhau, không khỏi xa rời mục tiêu cùng nhau chống lại hiểm họa robot.
Lucifer quắc mắt lên:
- Dẫu cùng là con người cũng phải có trên có dưới, có thứ bậc tôn ti chứ không thể cá mè một lứa được. Ta làm thế cũng là tốt cho chúng mà thôi. Phải có ta lãnh đạo mới tiêu diệt được đám robot nguy hiểm. Các ngươi đừng nói nhiều khiến ta nổi giận. Nước gần nhất với chúng ta là gì?
- Báo cáo, nước đó là Đại Bắc Mỹ.
- Ta biết nước đó nhưng trước nay không mấy bận tâm. Hãy giải thích kỹ về Đại Bắc Mỹ cho ta nghe.
Đệ Tam giải thích:
- Nó mới được thành lập cách đây mười năm thôi, do ba nước Mỹ, Mexico và Canada hợp nhất tạo ra, nhằm xây dựng một quốc gia hùng mạnh đủ sức chống lại những thế lực nguy hiểm như Chủng Tộc Cuối Cùng. Đại Bắc Mỹ là quốc gia mạnh nhất Trái Đất. Chúng có quân đội thường trực lên đến năm triệu người, sở hữu mười nghìn phi thuyền chiến đấu không gian, bốn mươi trong số đó trang bị cột năng lượng plasma mà chỉ cần bắn trúng một phát thôi cũng có thể khiến tất cả các Kiếm Ma dưới cấp Ma Vương tan xác. Đó là chưa kể máy bay ném bom chiến lược, tên lửa đạn đạo chiến lược, bom nguyên tử. Chúng ta không phải là đối thủ của chúng đâu.
Lucifer im lặng.
Gã chỉ ngạo mạn chứ không ngu. Nếu đã nghe mô tả như thế kia mà vẫn còn hăng tiết lên thì đúng là một thằng đần độn.
Gã im lặng là để suy nghĩ làm thế nào hạ bệ được nước Đại Bắc Mỹ kia chứ không phải từ bỏ. Gã là một kẻ cứng đầu, cố chấp, đã muốn làm việc gì thì sẽ làm cho bằng được.
Sau một lúc suy nghĩ, gã nói:
- Trước mắt, mang thằng họa sỹ về đây.
Đệ Tứ quay người đi ngay. Vài tiếng sau gã mang về một người đàn ông chạc bốn mươi lăm tuổi sắc mặt xanh lét như tàu lá, người run cầm cập, sợ đến nỗi đái ướt cả quần. Ông ta nhìn thấy Lucifer, biết rằng người này thuộc tầng lớp Kiếm Sĩ, có thể là một Kiếm Ma cực kỳ cao cấp, không dám nhìn thẳng mặt mà cúi đầu xuống, hai tay chắp trước bụng.
Lucifer hỏi với vẻ ôn hòa:
- Mày là họa sĩ à?
Ông họa sĩ đáp:
- Vâng.
- Mày có giỏi không?
Câu này khó quá, ông họa sĩ không biết đáp thế nào cho phải.
Đệ Tứ nói:
- Ông ta có mười bức tranh bán được trên một trăm triệu đô la, là họa sĩ đắt giá nhất còn sống.
- Tốt rồi. Bây giờ tao muốn mày vẽ hai bức tranh, một bức tranh tao đang ngồi ghế này, một bức tranh vẽ vợ tương lai của tao, Alice.
- Tôi chưa từng gặp cô Alice bao giờ.
- Mày không có ảnh chụp à?
Đệ Nhị nói:
- Thế gian này không có ảnh chụp của Alice. Cô ấy rất nổi tiếng, ai cũng biết tên, nhưng chỉ một số rất ít người biết mặt.
- À, ra vậy. Tao sẽ miêu tả chi tiết Alice, mày cứ theo đúng mô tả mà vẽ, tất không sai đi đâu được.
Ông họa sĩ than:
- Vẽ theo mô tả thì khác gì vẽ tranh tội phạm theo lời kể của nhân chứng. Làm sao chính xác được?
Lucifer trừng mắt lên:
- Đệ Tứ, chặt tứ chi thằng này ném vào chuồng lợn, bắt nó ăn cám. Hãy giữ cho nó sống càng lâu càng tốt. Nếu trong một năm mà nó chết thì tao sẽ làm y chang chuyện đó với mày.
Ông họa sĩ sợ mất vía:
- Để tôi vẽ, để tôi vẽ.
- Có thế chứ.
Đệ Tứ mang vào phòng bút vẽ, giá vẽ, tấm voan cùng tất cả các công cụ mà ông họa sĩ cần.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!