Mọi người đều cảm thấy đáng tiếc. Bị Bông từ nãy đến giờ đứng yên lặng ở góc phòng, lúc ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bất ngờ lên tiếng.
- Tôi có cách này. Lucifer có khả năng ban Thiên Lệnh là một cách khống chế tâm trí người khác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 buộc họ làm việc cho hắn, tôi cho rằng cô Alice cũng có năng lực tương tự. Nếu cô Alice © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 có thể tác động đến tâm trí của các Kiếm Sĩ, đưa họ về cùng một trạng thái tư tưởng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khi ấy có thể huy động được Hỏa Ngọc Đại Trận.
Mọi người đổ dồn ánh mắt vào Alice. Alice lắc đầu:
- Chuyện đó rất khó. Não bộ con người là một thế giới đóng, cưỡng ép mở nó ra rất tốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 công sức. Độ khó tăng lên theo cấp số nhân cùng với số lượng bộ não cần can thiệp.
Bị Bông hỏi:
- Nếu mọi người đều hợp tác thì có làm cho mọi việc trở nên dễ dàng hơn không?
- Chưa thử thì chưa biết được.
- Sao cô không thử với Gabriel? Như thế sẽ biết được ngay.
Alice nhìn Gabriel, thấy gã có vẻ không tình nguyện, bèn bảo:
- Đừng làm anh ta khó xử.
Gabriel nhìn thẳng vào mắt Alice, nói:
- Tôi xin nguyện ý để cô Alice can thiệp trí não mình.
- Nếu anh không muốn thì không cần làm.
- Xin cô chớ hiểu lầm. Tôi muốn điều đó. Tôi xin được đặt tính mạng của mình vào tay cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19
- Tính mạng của anh sẽ không sao, nhưng hãy nhớ cho rằng nếu anh cho phép tôi bước vào thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giới của anh, tôi có thể đọc được mọi ý nghĩ thầm kín và biết được mọi bí mật trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 quá khứ.
- Tôi không có gì để giấu giếm.
Gabriel quỳ một chân xuống, hạ thấp đầu mình để Alice có thể đặt tay lên trán gã.
Alice nói:
- Hãy bình tĩnh và thả lỏng, hãy giữ tâm trạng lạc quan và đừng tìm cách chống cự. Tôi tiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hành xâm nhập đây.
Cô vừa nói, vừa dùng quyền năng thần diệu của mình bước vào tâm trí của Gabriel.
Sắc mặt của cô biến đổi, hơi có vẻ rung động. Một lúc lâu sau, cô rụt tay về, nói:
- Tôi đã biết được tần số dao động tâm ý của anh. Nhưng lúc này chưa phải là thời điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thích hợp để thử lên người khác, chúng ta hãy nghỉ ngơi cái đã.
Không ai hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng cũng không dám hỏi. Gabriel bố trí phòng ngủ cho mọi người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 riêng Alice được bố trí căn phòng đẹp nhất.
Chiều hôm ấy, Alice rời khỏi Pháo Đài, tạo một dây leo đưa cô bay lên một mỏm núi có mái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 che, từ đây có thể nhìn được toàn cảnh thiên nhiên hùng vĩ và tráng lệ xung quanh.
Một lúc sau, Gabriel cũng bay lên. Thấy Alice đang ngắm cảnh hoàng hôn, gã e dè không dám làm phiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cô. Gã nhận ra rằng trong không gian bao quanh người cô, bầu không khí lẽ ra phải lạnh như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 băng đã hóa thành ấm áp, mát mẻ như mùa thu, gió lẽ ra cuộn thổi như bão bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chỉ còn phất phơ, vừa đủ để làm mái tóc vàng óng, dài mượt của cô nhẹ bay, mang theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mùi hương nồng nàn khiến tâm hồn gã ngất ngây.
Alice đã đạt đến trình độ có thể điều khiển cả thời tiết, khống chế nhiệt độ bầu trời, quả xứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 danh nữ thần.
Gã cứ đứng yên lặng như thế, ngắm nhìn bóng dáng thon thả của cô từ phía sau một lúc thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lâu, mãi sau Alice mới cất tiếng nói vọng lại:
- Anh định đứng đó đến bao giờ?
Gabriel mỉm cười:
- Cho đến khi được cô gọi.
- Tôi gọi anh rồi đó.
Gã tiến tới, ngồi xuống bên cạnh Alice.
- Chuyện ngày hôm nay, thật vô cùng xin lỗi cô.
- Có gì mà anh phải xin lỗi.
- Cô đã nhìn thấy điều gì trong tâm trí tôi?
Alice im lặng một lúc lâu mới đáp lại:
- Lúc bước vào đầu anh, tôi thấy hình ảnh của tôi ở mọi nơi. Tôi còn tưởng mình bị ảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giác. Sau đó tôi nhận ra rằng đây là sự thật. Hình ảnh của tôi xuất hiện quá nhiều là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bởi, dường như, tôi đã gây cho anh ấn tượng quá sâu đậm, gần như một nỗi ám ảnh, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không hiểu sao lại như vậy.
Gabriel thở dài:
- Alice, tôi cũng không thể giải thích được. Nhưng tôi đã yêu cô từ lúc nghe kể về cô. Từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lúc hai ta còn chưa gặp mặt. Những câu chuyện về cô đã làm ngập lụt trái tim tôi, và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khi tôi thề với trời rằng sẽ sống độc thân suốt đời cho đến khi tiêu diệt được tất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 những con robot có hại cho loài người, tôi đã chừa lại một đường lui rằng lời thề ấy sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vô giá trị nếu tôi có được cô.
- Hóa ra anh thích tôi vì những câu chuyện truyền miệng. Bây giờ gặp nhau rồi chắc anh thất vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lắm.
- Ngược lại - Giọng nói của Gabriel trở nên sôi nổi – tôi có cảm giác rằng tất cả những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lời kể về cô đều dối trá vì chúng đã không miêu tả vẻ đẹp của cô một cách chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 xác. Tôi đã bị choáng ngợp. Tình yêu của tôi càng trở nên nồng nàn và khó kiểm soát hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nữa. Ban đầu tôi định ngăn cô bước vào tâm trí của tôi, sợ rằng cô sẽ phát hiện ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tình cảm của mình, nhưng rồi tôi lại nghĩ, đây có lẽ là cơ hội tốt nhất để thổ lộ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19
Alice nói:
- Gabriel, anh là một chàng trai tốt và được nhiều cô gái ưa thích. Ngày hôm nay tôi đã gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ánh mắt thù địch của ít nhất hai cô gái, cô nào cũng đẹp và quyến rũ. Anh nên chọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 một cô để yêu. Tôi không thể đáp lại tình cảm của anh. Tôi đã thuộc về người khác.
- Người ấy là một anh hùng vĩ đại, nhưng chẳng phải đã mất được mười năm rồi sao?
- Anh ấy vẫn chưa chết, tôi biết chắc điều đó. Tôi vẫn đang chờ anh ấy quay về.
- Cô vẫn yêu anh ấy?
- Hơn mọi thứ trên đời.
Trái tim của Gabriel như tan vỡ khi nghe câu ấy. Gã cố vớt vát một tia hy vọng.
- Thế nếu Vũ Đế Quân mãi mãi không về nữa? Cô sẽ đợi đến khi nào?
- Tôi sẽ đợi cho đến khi trái tim mình trở nên già nua và cằn cỗi, tới mức sự sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trở thành một gánh nặng không thể chịu đựng nổi.
Gabriel thở dài.
- Vậy thì cô cho tôi cùng đợi với cô. Một ngày nào đó, khi trái tim tôi cũng trở nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 già nua và cằn cỗi, có lẽ tôi sẽ rời đi và sống một mình trong căn nhà nhỏ, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 căn nhà ấy sẽ chẳng có đồ vật gì bởi chỉ riêng kỷ niệm về cô đã đủ khiến nó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trở nên chật chội quá đỗi.
Alice bật cười:
- Anh thật là người văn vẻ.
- Mọi người đều biết tôi không phải là dạng người mơ mộng. Nhưng cô đã làm tôi trở nên mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trí. Tôi không còn là chính mình nữa. Lòng kiêu hãnh của tôi đã mất. Tôi cảm thấy xấu hổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vì phải cầu xin tình cảm của một người phụ nữ, người đang yêu say đắm một người đàn ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khác, trong khi bản thân tôi thì phớt lờ tình cảm của những người còn lại. Tôi ước gì mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chỉ tôn trọng và ngưỡng mộ cô như ngưỡng mộ một bức tượng tuyệt đẹp trong viện bảo tàng, điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tốt nhất cho cả hai ta, nhưng thay vì thế tôi lại yêu cô bằng từng giọt năng lượng đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chảy trong con người tôi, bằng tất cả lý trí và tình cảm, mong muốn và hy vọng. Tôi biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 rằng mình đang sống vì một ảo tưởng, vì một tương lai sẽ mãi mãi không bao giờ đến. Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ước gì cô không đẹp như vậy, không quyến rũ và thuần khiết đến thế, tôi ước gì cô là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 một kẻ xấu xí về ngoại hình và xấu xa trong tâm địa để tôi có thể dứt áo ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi, nhưng thay vì thế cô lại quá hoàn mỹ. Mùi hương cơ thể cô, nụ cười tươi sáng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cô, ánh mắt của cô, tuy chúng đều vô tình lạnh nhạt với tôi mà lại âm thầm trói buộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tôi bằng một sức mạnh mà tôi không thể nào kháng cự lại được.
Alice nhìn về phía xa xăm:
- Tôi cảm thấy thương thay cho anh. Tôi ước gì mình quen anh trước, khi ấy tôi có thể cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 anh điều anh muốn. Nhưng anh là kẻ đến sau.
- Tôi biết điều đó, tôi chỉ có thể trách số phận của mình.
Hai người ngồi trên mỏm đá, nhìn về bầu trời đã tối đen, khoảng cách giữa họ chỉ vài phân, mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mênh mông như đại dương không bao giờ có thể vượt qua được.
- Tôi có cách này. Lucifer có khả năng ban Thiên Lệnh là một cách khống chế tâm trí người khác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 buộc họ làm việc cho hắn, tôi cho rằng cô Alice cũng có năng lực tương tự. Nếu cô Alice © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 có thể tác động đến tâm trí của các Kiếm Sĩ, đưa họ về cùng một trạng thái tư tưởng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khi ấy có thể huy động được Hỏa Ngọc Đại Trận.
Mọi người đổ dồn ánh mắt vào Alice. Alice lắc đầu:
- Chuyện đó rất khó. Não bộ con người là một thế giới đóng, cưỡng ép mở nó ra rất tốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 công sức. Độ khó tăng lên theo cấp số nhân cùng với số lượng bộ não cần can thiệp.
Bị Bông hỏi:
- Nếu mọi người đều hợp tác thì có làm cho mọi việc trở nên dễ dàng hơn không?
- Chưa thử thì chưa biết được.
- Sao cô không thử với Gabriel? Như thế sẽ biết được ngay.
Alice nhìn Gabriel, thấy gã có vẻ không tình nguyện, bèn bảo:
- Đừng làm anh ta khó xử.
Gabriel nhìn thẳng vào mắt Alice, nói:
- Tôi xin nguyện ý để cô Alice can thiệp trí não mình.
- Nếu anh không muốn thì không cần làm.
- Xin cô chớ hiểu lầm. Tôi muốn điều đó. Tôi xin được đặt tính mạng của mình vào tay cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19
- Tính mạng của anh sẽ không sao, nhưng hãy nhớ cho rằng nếu anh cho phép tôi bước vào thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giới của anh, tôi có thể đọc được mọi ý nghĩ thầm kín và biết được mọi bí mật trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 quá khứ.
- Tôi không có gì để giấu giếm.
Gabriel quỳ một chân xuống, hạ thấp đầu mình để Alice có thể đặt tay lên trán gã.
Alice nói:
- Hãy bình tĩnh và thả lỏng, hãy giữ tâm trạng lạc quan và đừng tìm cách chống cự. Tôi tiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hành xâm nhập đây.
Cô vừa nói, vừa dùng quyền năng thần diệu của mình bước vào tâm trí của Gabriel.
Sắc mặt của cô biến đổi, hơi có vẻ rung động. Một lúc lâu sau, cô rụt tay về, nói:
- Tôi đã biết được tần số dao động tâm ý của anh. Nhưng lúc này chưa phải là thời điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thích hợp để thử lên người khác, chúng ta hãy nghỉ ngơi cái đã.
Không ai hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng cũng không dám hỏi. Gabriel bố trí phòng ngủ cho mọi người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 riêng Alice được bố trí căn phòng đẹp nhất.
Chiều hôm ấy, Alice rời khỏi Pháo Đài, tạo một dây leo đưa cô bay lên một mỏm núi có mái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 che, từ đây có thể nhìn được toàn cảnh thiên nhiên hùng vĩ và tráng lệ xung quanh.
Một lúc sau, Gabriel cũng bay lên. Thấy Alice đang ngắm cảnh hoàng hôn, gã e dè không dám làm phiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cô. Gã nhận ra rằng trong không gian bao quanh người cô, bầu không khí lẽ ra phải lạnh như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 băng đã hóa thành ấm áp, mát mẻ như mùa thu, gió lẽ ra cuộn thổi như bão bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chỉ còn phất phơ, vừa đủ để làm mái tóc vàng óng, dài mượt của cô nhẹ bay, mang theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mùi hương nồng nàn khiến tâm hồn gã ngất ngây.
Alice đã đạt đến trình độ có thể điều khiển cả thời tiết, khống chế nhiệt độ bầu trời, quả xứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 danh nữ thần.
Gã cứ đứng yên lặng như thế, ngắm nhìn bóng dáng thon thả của cô từ phía sau một lúc thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lâu, mãi sau Alice mới cất tiếng nói vọng lại:
- Anh định đứng đó đến bao giờ?
Gabriel mỉm cười:
- Cho đến khi được cô gọi.
- Tôi gọi anh rồi đó.
Gã tiến tới, ngồi xuống bên cạnh Alice.
- Chuyện ngày hôm nay, thật vô cùng xin lỗi cô.
- Có gì mà anh phải xin lỗi.
- Cô đã nhìn thấy điều gì trong tâm trí tôi?
Alice im lặng một lúc lâu mới đáp lại:
- Lúc bước vào đầu anh, tôi thấy hình ảnh của tôi ở mọi nơi. Tôi còn tưởng mình bị ảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giác. Sau đó tôi nhận ra rằng đây là sự thật. Hình ảnh của tôi xuất hiện quá nhiều là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bởi, dường như, tôi đã gây cho anh ấn tượng quá sâu đậm, gần như một nỗi ám ảnh, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không hiểu sao lại như vậy.
Gabriel thở dài:
- Alice, tôi cũng không thể giải thích được. Nhưng tôi đã yêu cô từ lúc nghe kể về cô. Từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lúc hai ta còn chưa gặp mặt. Những câu chuyện về cô đã làm ngập lụt trái tim tôi, và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khi tôi thề với trời rằng sẽ sống độc thân suốt đời cho đến khi tiêu diệt được tất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 những con robot có hại cho loài người, tôi đã chừa lại một đường lui rằng lời thề ấy sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vô giá trị nếu tôi có được cô.
- Hóa ra anh thích tôi vì những câu chuyện truyền miệng. Bây giờ gặp nhau rồi chắc anh thất vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lắm.
- Ngược lại - Giọng nói của Gabriel trở nên sôi nổi – tôi có cảm giác rằng tất cả những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lời kể về cô đều dối trá vì chúng đã không miêu tả vẻ đẹp của cô một cách chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 xác. Tôi đã bị choáng ngợp. Tình yêu của tôi càng trở nên nồng nàn và khó kiểm soát hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nữa. Ban đầu tôi định ngăn cô bước vào tâm trí của tôi, sợ rằng cô sẽ phát hiện ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tình cảm của mình, nhưng rồi tôi lại nghĩ, đây có lẽ là cơ hội tốt nhất để thổ lộ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19
Alice nói:
- Gabriel, anh là một chàng trai tốt và được nhiều cô gái ưa thích. Ngày hôm nay tôi đã gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ánh mắt thù địch của ít nhất hai cô gái, cô nào cũng đẹp và quyến rũ. Anh nên chọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 một cô để yêu. Tôi không thể đáp lại tình cảm của anh. Tôi đã thuộc về người khác.
- Người ấy là một anh hùng vĩ đại, nhưng chẳng phải đã mất được mười năm rồi sao?
- Anh ấy vẫn chưa chết, tôi biết chắc điều đó. Tôi vẫn đang chờ anh ấy quay về.
- Cô vẫn yêu anh ấy?
- Hơn mọi thứ trên đời.
Trái tim của Gabriel như tan vỡ khi nghe câu ấy. Gã cố vớt vát một tia hy vọng.
- Thế nếu Vũ Đế Quân mãi mãi không về nữa? Cô sẽ đợi đến khi nào?
- Tôi sẽ đợi cho đến khi trái tim mình trở nên già nua và cằn cỗi, tới mức sự sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trở thành một gánh nặng không thể chịu đựng nổi.
Gabriel thở dài.
- Vậy thì cô cho tôi cùng đợi với cô. Một ngày nào đó, khi trái tim tôi cũng trở nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 già nua và cằn cỗi, có lẽ tôi sẽ rời đi và sống một mình trong căn nhà nhỏ, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 căn nhà ấy sẽ chẳng có đồ vật gì bởi chỉ riêng kỷ niệm về cô đã đủ khiến nó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trở nên chật chội quá đỗi.
Alice bật cười:
- Anh thật là người văn vẻ.
- Mọi người đều biết tôi không phải là dạng người mơ mộng. Nhưng cô đã làm tôi trở nên mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trí. Tôi không còn là chính mình nữa. Lòng kiêu hãnh của tôi đã mất. Tôi cảm thấy xấu hổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vì phải cầu xin tình cảm của một người phụ nữ, người đang yêu say đắm một người đàn ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khác, trong khi bản thân tôi thì phớt lờ tình cảm của những người còn lại. Tôi ước gì mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chỉ tôn trọng và ngưỡng mộ cô như ngưỡng mộ một bức tượng tuyệt đẹp trong viện bảo tàng, điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tốt nhất cho cả hai ta, nhưng thay vì thế tôi lại yêu cô bằng từng giọt năng lượng đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chảy trong con người tôi, bằng tất cả lý trí và tình cảm, mong muốn và hy vọng. Tôi biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 rằng mình đang sống vì một ảo tưởng, vì một tương lai sẽ mãi mãi không bao giờ đến. Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ước gì cô không đẹp như vậy, không quyến rũ và thuần khiết đến thế, tôi ước gì cô là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 một kẻ xấu xí về ngoại hình và xấu xa trong tâm địa để tôi có thể dứt áo ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi, nhưng thay vì thế cô lại quá hoàn mỹ. Mùi hương cơ thể cô, nụ cười tươi sáng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cô, ánh mắt của cô, tuy chúng đều vô tình lạnh nhạt với tôi mà lại âm thầm trói buộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tôi bằng một sức mạnh mà tôi không thể nào kháng cự lại được.
Alice nhìn về phía xa xăm:
- Tôi cảm thấy thương thay cho anh. Tôi ước gì mình quen anh trước, khi ấy tôi có thể cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 anh điều anh muốn. Nhưng anh là kẻ đến sau.
- Tôi biết điều đó, tôi chỉ có thể trách số phận của mình.
Hai người ngồi trên mỏm đá, nhìn về bầu trời đã tối đen, khoảng cách giữa họ chỉ vài phân, mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mênh mông như đại dương không bao giờ có thể vượt qua được.
Trước
Tiếp
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
CHƯƠNG 1
#2
CHƯƠNG 2
#3
CHƯƠNG 3
#4
CHƯƠNG 4
#5
CHƯƠNG 5
#6
CHƯƠNG 6
#7
CHƯƠNG 7
#8
CHƯƠNG 8
#9
CHƯƠNG 9
#10
CHƯƠNG 10
#11
CHƯƠNG 11
#12
CHƯƠNG 12
#13
CHƯƠNG 13
#14
CHƯƠNG 14
#15
CHƯƠNG 15
#16
CHƯƠNG 16
#17
CHƯƠNG 17
#18
CHƯƠNG 18
#19
CHƯƠNG 19
#20
CHƯƠNG 20
#21
CHƯƠNG 21
#22
CHƯƠNG 22
#23
CHƯƠNG 23
#24
CHƯƠNG 24
#25
CHƯƠNG 25
#26
CHƯƠNG 26
#27
CHƯƠNG 27
#28
CHƯƠNG 28
#29
CHƯƠNG 29
#30
CHƯƠNG 30
#31
CHƯƠNG 31
#32
CHƯƠNG 32
#33
CHƯƠNG 33
#34
CHƯƠNG 34
#35
CHƯƠNG 35
#36
CHƯƠNG 36
#37
CHƯƠNG 37
#38
CHƯƠNG 38
#39
CHƯƠNG 39
#40
CHƯƠNG 40
#41
CHƯƠNG 41
#42
CHƯƠNG 42
#43
CHƯƠNG 43
#44
CHƯƠNG 44
#45
CHƯƠNG 45
#46
CHƯƠNG 46
#47
CHƯƠNG 47
#48
CHƯƠNG 48
#49
CHƯƠNG 49
#50
CHƯƠNG 50
#51
CHƯƠNG 51
#52
CHƯƠNG 52
#53
CHƯƠNG 53
#54
CHƯƠNG 54
#55
CHƯƠNG 55
#56
CHƯƠNG 56
#57
CHƯƠNG 57
#58
CHƯƠNG 58
#59
CHƯƠNG 59
#60
CHƯƠNG 60
#61
CHƯƠNG 61
#62
CHƯƠNG 62
#63
CHƯƠNG 63
#64
CHƯƠNG 64
#65
CHƯƠNG 65
#66
CHƯƠNG 66
#67
CHƯƠNG 67
#68
CHƯƠNG 68
#69
CHƯƠNG 69
#70
CHƯƠNG 70
#71
CHƯƠNG 71
#72
CHƯƠNG 72
#73
CHƯƠNG 73
#74
CHƯƠNG 74
#75
CHƯƠNG 75
#76
CHƯƠNG 76
#77
CHƯƠNG 77
#78
CHƯƠNG 78
#79
CHƯƠNG 79
#80
CHƯƠNG 80
#81
CHƯƠNG 81
#82
CHƯƠNG 82
#83
CHƯƠNG 83
#84
CHƯƠNG 84
#85
CHƯƠNG 85
#86
CHƯƠNG 86
#87
CHƯƠNG 87
#88
CHƯƠNG 88
#89
CHƯƠNG 89
#90
CHƯƠNG 90
#91
CHƯƠNG 91
#92
CHƯƠNG 92
#93
CHƯƠNG 93
#94
CHƯƠNG 94
#95
CHƯƠNG 95
#96
CHƯƠNG 96
#97
CHƯƠNG 97
#98
CHƯƠNG 98
#99
CHƯƠNG 99
#100
CHƯƠNG 100
#101
CHƯƠNG 101
#102
CHƯƠNG 102
#103
CHƯƠNG 103
#104
CHƯƠNG 104
#105
CHƯƠNG 105
#106
CHƯƠNG 106
#107
CHƯƠNG 107
#108
CHƯƠNG 108
#109
CHƯƠNG 109
#110
CHƯƠNG 110
#111
CHƯƠNG 111
#112
CHƯƠNG 112
#113
CHƯƠNG 113
#114
CHƯƠNG 114
#115
CHƯƠNG 115
#116
CHƯƠNG 116
#117
CHƯƠNG 117
#118
CHƯƠNG 118
#119
CHƯƠNG 119
#120
CHƯƠNG 120
#121
CHƯƠNG 121
#122
CHƯƠNG 122
#123
CHƯƠNG 123
#124
CHƯƠNG 124
#125
CHƯƠNG 125
#126
CHƯƠNG 126
#127
CHƯƠNG 127
#128
CHƯƠNG 128
#129
CHƯƠNG 129
#130
CHƯƠNG 130
#131
CHƯƠNG 131
#132
CHƯƠNG 132
#133
CHƯƠNG 133
#134
CHƯƠNG 134
#135
CHƯƠNG 135
#136
CHƯƠNG 136
#137
CHƯƠNG 137
#138
CHƯƠNG 138
#139
CHƯƠNG 139
#140
CHƯƠNG 140
#141
CHƯƠNG 141
#142
CHƯƠNG 142
#143
CHƯƠNG 143
#144
CHƯƠNG 144
#145
CHƯƠNG 145
#146
CHƯƠNG 146
#147
Chương 147
#148
CHƯƠNG 148
#149
CHƯƠNG 149
#150
CHƯƠNG 150
#151
CHƯƠNG 151
#152
CHƯƠNG 152
#153
CHƯƠNG 153
#154
CHƯƠNG 154
#155
CHƯƠNG 155
#156
CHƯƠNG 156
#157
CHƯƠNG 157
#158
CHƯƠNG 158
#159
CHƯƠNG 159
#160
CHƯƠNG 160
#161
CHƯƠNG 161
#162
CHƯƠNG 162
#163
CHƯƠNG 163
#164
CHƯƠNG 164
#165
CHƯƠNG 165
#166
CHƯƠNG 166
#167
CHƯƠNG 167
#168
CHƯƠNG 168
#169
CHƯƠNG 169
#170
CHƯƠNG 170
#171
CHƯƠNG 171
#172
CHƯƠNG 172
#173
CHƯƠNG 173
#174
CHƯƠNG 174
#175
CHƯƠNG 175
#176
CHƯƠNG 176
#177
CHƯƠNG 177
#178
CHƯƠNG 178
#179
CHƯƠNG 179
#180
CHƯƠNG 180
#181
CHƯƠNG 181
#182
CHƯƠNG 182
#183
CHƯƠNG 183
#184
CHƯƠNG 184
#185
CHƯƠNG 185
#186
CHƯƠNG 186
#187
CHƯƠNG 187
#188
CHƯƠNG 188
#189
CHƯƠNG 189
#190
CHƯƠNG 190
#191
CHƯƠNG 191
#192
CHƯƠNG 192
#193
CHƯƠNG 193
#194
CHƯƠNG 194
#195
CHƯƠNG 195
#196
CHƯƠNG 196
#197
CHƯƠNG 197
#198
CHƯƠNG 198
#199
CHƯƠNG 199
#200
CHƯƠNG 200
#201
CHƯƠNG 201
#202
CHƯƠNG 202
#203
CHƯƠNG 203
#204
CHƯƠNG 204
#205
CHƯƠNG 205
#206
CHƯƠNG 206
#207
CHƯƠNG 207
#208
CHƯƠNG 208
#209
CHƯƠNG 209
#210
CHƯƠNG 210
#211
CHƯƠNG 211
#212
CHƯƠNG 212
#213
CHƯƠNG 213
#214
CHƯƠNG 214
#215
CHƯƠNG 215
#216
CHƯƠNG 216
#217
CHƯƠNG 217
#218
CHƯƠNG 218
#219
CHƯƠNG 219
#220
CHƯƠNG 220
#221
CHƯƠNG 221
#222
CHƯƠNG 222
#223
CHƯƠNG 223
#224
CHƯƠNG 224
#225
CHƯƠNG 225
#226
CHƯƠNG 226
#227
CHƯƠNG 227
#228
CHƯƠNG 228
#229
CHƯƠNG 229
#230
CHƯƠNG 230
#231
CHƯƠNG 231
#232
CHƯƠNG 232
#233
CHƯƠNG 233
#234
CHƯƠNG 234
#235
CHƯƠNG 235
#236
CHƯƠNG 236
#237
CHƯƠNG 237
#238
CHƯƠNG 238
#239
CHƯƠNG 239
#240
CHƯƠNG 240
#241
CHƯƠNG 241
#242
CHƯƠNG 242
#243
CHƯƠNG 243
#244
CHƯƠNG 244
#245
CHƯƠNG 245
#246
CHƯƠNG 246
#247
CHƯƠNG 247
#248
CHƯƠNG 248
#249
CHƯƠNG 249
#250
CHƯƠNG 250
#251
CHƯƠNG 251
#252
CHƯƠNG 252
#253
CHƯƠNG 253
#254
CHƯƠNG 254
#255
CHƯƠNG 255
#256
CHƯƠNG 256
#257
CHƯƠNG 257
#258
CHƯƠNG 258
#259
CHƯƠNG 259
#260
CHƯƠNG 260
#261
CHƯƠNG 261
#262
CHƯƠNG 262
#263
CHƯƠNG 263
#264
CHƯƠNG 264
#265
CHƯƠNG 265
#266
CHƯƠNG 266
#267
CHƯƠNG 267
#268
CHƯƠNG 268
#269
CHƯƠNG 269
#270
CHƯƠNG 270
#271
CHƯƠNG 271
#272
CHƯƠNG 272
#273
CHƯƠNG 273
#274
CHƯƠNG 274
#275
CHƯƠNG 275
#276
CHƯƠNG 276
#277
CHƯƠNG 277
#278
CHƯƠNG 278
#279
CHƯƠNG 279
#280
CHƯƠNG 280
#281
CHƯƠNG 281
#282
CHƯƠNG 282
#283
CHƯƠNG 283
#284
CHƯƠNG 284
#285
CHƯƠNG 285
#286
CHƯƠNG 286
#287
CHƯƠNG 287
Thể loại & Tags
Tags: đọc truyện Đại Kiếm Sĩ, Đại Kiếm Sĩ Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Đại Kiếm Sĩ Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Đại Kiếm Sĩ Khoa Huyễn, truyện Khoa Huyễn hay, Đại Kiếm Sĩ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Đại Kiếm Sĩ full, Đại Kiếm Sĩ online, read Đại Kiếm Sĩ, Vũ Khúc Đại Kiếm Sĩ
Báo lỗi chương
Chương 284 — Đại Kiếm Sĩ
Đã gửi báo lỗi!
Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!