Con thủy quái này có thể sống hàng năm trời dưới nước không cần ngoi lên để thở. Trên thực tế nó có khả năng lọc oxy từ nước biển. Áp lực nước và tình trạng loãng khí không ảnh hưởng chút nào đến cuộc sống của nó. Nó di chuyển dưới đáy biển sâu như ông vua đi tuần vương quốc của mình, và nếu phát hiện ra một con mồi trông có vẻ ngon miệng nó sẽ truy sát cho đến khi bắt được mới thôi. Các nhà khoa học tin rằng kích thước của nó không có giới hạn trần, miễn là biển còn nước và thức ăn thì nó còn lớn.
Loài rồng nước có tuổi thọ vô cùng lâu dài. Con rồng-nước-trong-hang sinh ra từ thời tiền sử, trải qua hai mươi triệu năm, chứng kiến bao cuộc đổi thay, nếu không bị Bướm Chúa sát hại có khi vẫn còn đang sống khỏe mạnh. Sát Thần Xà mang trong mình DNA Kiếm Ma, còn lợi hại hơn gấp bội, có thể trường tồn cùng với cả hành tinh này.
Bị Bông lúc này đã lắp tay chân mới, tái tạo làn da cao su tổng hợp, ngoại hình y như lúc trước không hề đổi khác gì cả. Nó cùng với Erika lên một con tàu ngầm, thả từ bụng tàu mẹ xuống biển, bắt đầu cuộc hành trình săn lùng con quái vật. Mục tiêu của chúng là giết chết Sát Thần Xà, lấy từ trong bụng nó cánh tay phải của Chúa Tể Vũ Trụ.
Con tàu ngầm được làm bằng titanium, nhẹ và siêu bền, có thể kháng cự lực ép khủng khiếp của nước ở độ sâu lớn. Nó chìm dần xuống biển, quang cảnh bốn bên được chiếu sáng chưng bởi tám chiếc đèn pha siêu mạnh lắp trên tàu. Trên tàu có hệ thống dò mức choán nước là một hệ thống định vị cực kỳ hiện đại, cho phép xác định vị trí và kích thước chính xác những vật thể có chiều dài trên tám mét và cân nặng trên một tấn.
Sau nửa ngày, con tàu cuối cùng đã chạm đáy rãnh sâu nhất trên Urusula. Gọi là đáy rãnh nhưng diện tích của nó không bé, rộng bằng một nghìn sân bóng đá cộng lại, bên trong rãnh có rất nhiều cá, phần lớn nhỏ bằng bàn tay và bị mù. Tuy nhiên cũng có những con cá rất lớn, kích thước và cân nặng gấp đôi cá voi xanh trên Trái Đất, hình thù kỳ dị. Nhiều con cá sống ở tầng nước trên bị xoáy nước kéo xuống không thoát ra được, cứ bơi đi bơi lại một cách hoảng hốt trông rất tội nghiệp.
Dò suốt một ngày không phát hiện ra điều gì. Erika sốt ruột, hỏi:
- Có phải nó đã trốn rồi không?
- Sát Thần Xà là vua đại dương, thủy quái thấy nó chạy còn không kịp, vì sao phải trốn?
- Nó trốn con người, trốn các tàu săn cá.
Bị Bông cả cười:
- Cô đùa à? Nó nuốt được cả tàu đấy. Các con tàu đánh cá trong mắt nó chỉ là đồ chơi thôi. Muốn giết nó phải huy động cả một đạo quân đông đến mấy trăm nghìn người, dùng các vũ khí tiên tiến nhất, nhưng chẳng ai làm thế cả vì ở Urusula này nó giống như một vị thần vậy. Jakob là đương kim tổng thống, Alice là nữ thần bảo trợ Urusula, cả hai đều bảo vệ nó, nó thích gì làm nấy, ở khu vực biển rộng vài triệu cây số vuông này khác gì vua một cõi.
- Vậy thì nó đang ở đâu mà chúng ta tìm mãi không ra?
- Biển quá rộng lớn, tìm không ra cũng là chuyện bình thường. Cứ kiên trì khắc sẽ thấy.
Ngày nọ nối ngày kia, rốt cuộc hai con robot đã ở dưới đáy biển hai tháng trời.
Ngay cả một kẻ kiên nhẫn như Bị Bông cũng bắt đầu hết chịu nổi.
Nó biết chắc rằng có sai lầm nào ở đây. Phạm vi máy dò lên đến một trăm cây số, có thể rà quét một khu vực rộng lớn. Khu vực rãnh này tập trung rất nhiều bạch tuộc khổng lồ, mực, cá loại cá họ cá voi là món ăn ưa thích của Sát Thần Xà, chẳng lẽ nào nó bỏ qua được.
Erika thì khỏi nói, cô càng lúc càng trở nên tức giận:
- Con rắn chết tiệt. Nếu rơi vào tay ta, ta sẽ đánh cho nó mấy cái.
Bị Bông đáp:
- Ngay cả nếu nó cho cô đánh nó, tôi nghĩ chưa chắc cô đã dám làm thế.
- Anh khinh em thế à?
- Không phải khinh, mà đó là sự thật. Người ta bảo lúc bị Sát Thần Xà nhìn trúng, cơ thể của họ tê liệt, sợ hãi đến mức phát điên.
Erika vẫn không tin:
- Đó là lũ con người hèn nhát chứ em khác.
Bị Bông không cố thuyết phục cô nữa mà chỉ chuyên tâm vào việc tìm kiếm. Dần dần, nó trở nên quen thuộc với khu vực đáy biển đến mức có thể phân biệt nhiều con cá trong vùng và các đặc điểm sinh hoạt của chúng. Những con cá lớn dạn tàu, thỉnh thoảng lại vỗ đuôi vào thân tàu như một cách chào hỏi rùng rợn khiến con tàu chao nghiêng đi, Bị Bông và Erika ngã dúi dụi. Có con cứ thấy tàu là lao đến húc khiến Bị Bông phải điều khiển tàu chạy vòng quanh để né tránh. Con cá ra sức đuổi theo, chỉ đến khi tàu tiến lại sát vách núi nó mới dừng lại.
Đó là lúc mà Bị Bông nhận ra điều bất thường. Khu vực chân núi giống như vùng đất chết, chỉ có thủy sinh, phù du và các loại cá nhỏ, cá hơi lớn chút là không dám bén mảng lại gần. Nó liền rụi đèn vào vách núi, cảm thấy màu núi này là lạ, cấu trúc trơn nhẵn chứ không nổi cục sù sì như thông thường. Lúc nhận thức được điều này, dòng chảy năng lượng bắt đầu tăng tốc, tâm trạng của nó trở nên khẩn trương. Nó âm thầm điều khiển cho con tàu lùi lại phía sau.
Ngọn núi bất thần chuyển động. Nước biển xô thành lớp sóng khiến con tàu nghiêng ngả. Erika thốt lên:
- Tại sao ngọn núi kia lại di chuyển? Động đất à?
Bị Bông hét lên:
- Đó chính là con rắn. Nó đã ngủ trong suốt quãng thời gian chúng ta ở đây.
Erika sợ hãi nói:
- Anh đừng dọa em. Nó không thể to như vậy được.
- Nó là Sát Thần Xà. Kích thước của nó không có giới hạn. Chúng ta phải chạy ngay không chết cả bây giờ.
Một luồng sáng xanh bùng lên, tựa như cả ngọn núi cùng phát sáng. Con rắn đã ngóc đầu dậy, con mắt bị thân thể che khuất lúc này lộ ra, nó nhìn chằm chằm vào thứ vừa làm gián đoạn giấc ngủ của nó. Con tàu ngầm dài ba mươi mét, trong mắt nó chỉ như con kiến mà thôi. Một cú đớp là nằm lọt thỏm trong bụng và sau đó các cơ bụng cực khỏe sẽ nghiền con tàu cùng mọi thứ bên trong thành bột.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!