- Đương nhiên ta còn nhớ chứ. Ta không có ý định xin lỗi vì hoàng đế không bao giờ lầm lỗi. Tuy nhiên ta hiểu được hành động đó đã gây ra cho ngươi nhiều cảm xúc tiêu cực.
- Cảm xúc tiêu cực? Ông thật khéo mồm.
- Im đi cho ta nói nốt. Ta sẵn sàng bù đắp cho ngươi. Ta sẽ thu nhận ngươi làm đệ tử và truyền dạy cho ngươi tất cả kiến thức về kiếm thuật. Ta sẽ ban thưởng cho ngươi vàng bạc, châu báu, phong ngươi chức Thiếu Đoàn Trưởng chỉ huy một Thiếu Đoàn. Thiếu Đoàn đó báo cáo trực tiếp cho ta, không cần phải thông qua Hội Đồng Tướng Tĩnh. Nhân tiện, ta thông báo cho ngươi biết ta đã giải tán Hội Đồng Tối Cao rồi, bởi trong Đế chế ngoài ta ra, không ai được quyền dùng từ tối cao nữa cả. Bây giờ, tổ chức cao nhất dưới hoàng đế là Hội Đồng Tướng Lĩnh, cai quản việc quân quốc. Ngươi còn đứng trên cả Hội Đồng Tướng Lĩnh nữa là oách lắm. Ngươi nghĩ sao?
Quân ngạc nhiên một thì Michael Kors ngạc nhiên mười. Daniel không trọng thị ai như trọng thị Quân. Vị hoàng đế, nhà lãnh đạo tối cao của Đế chế, nổi tiếng vì thói độc tài. Lão đã quen với việc ra lệnh cho người khác và kẻ đó nếu không nhắm mắt làm theo răm rắp thì chỉ có đường chết. Lão cai trị Đế chế bằng bàn tay sắt. Dưới sự thống trị của lão, Tiểu Trái Đất từ chỗ hỗn loạn và chia rẽ trở nên trật tự và thống nhất, nhưng đó là một thứ trật tự đẫm máu dựa trên bạo lực. Lão không chỉ có thói quen giết người mà còn buôn bán họ như một mặt hàng. Trong mắt lão, con người chỉ là một thứ gia súc có thể quy đổi thành tiền. Ngay cả những Kiếm Sĩ lừng lẫy như David cũng chỉ là một dạng nô lệ. Vậy mà hôm nay lão lại ban cho Quân vô số đặc quyền mà người bình thường nằm mơ cũng không có được. Dường như lão sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu của Quân chỉ để đổi lấy cái gật đầu của anh.
Lời đề nghị của Daniel khiến Quân do dự. Nó đánh đúng vào khao khát thầm kín của anh, đó là trở thành một nhân vật hiển hách với một sự nghiệp vĩ đại. Mới mười tám tuổi đã được phong Thiếu Đoàn Trưởng là điều chưa từng có tiền lệ. Huống chi còn được Daniel truyền thụ kiếm pháp! Daniel là bậc thầy sử dụng kiếm, ngay cả David cũng không thể so sánh được. Chỉ cần nghe lão hướng dẫn vài buổi cũng tiết kiệm được bao nhiêu thời gian và đỡ phải đi đường vòng. Sau này gặp David cũng có thể dạy cho hắn bài học.
Daniel trước nay vẫn tôn trọng anh lắm. Cả hai đều là những người khôn ngoan và thực dụng nên cũng dễ hợp tác. Chỉ có điều cái chết của Angelie như bóng ma vô hình ngăn anh làm việc cho lão lần nữa.
- Ta tuy không thể nhận lỗi trong cái chết của Angelie nhưng có thể phong thánh cho cô ta, coi như đó là một sự bù đắp đáng kể.
- Phong thánh?
- Đúng vậy. Giáo hội sẽ công nhận Angelie Friard là nữ thánh tử vì đạo. Cô ta sẽ được thụ hưởng cuộc sống hạnh phúc vĩnh hằng trên thiên đường. Quân ạ, ta nghĩ rằng như thế là ta nhân nhượng ngươi nhiều lắm rồi. Đừng làm ta mất mặt bằng việc nói không. Ngươi biết điều đó sẽ mang lại hậu quả như thế nào cho chính bản thân ngươi và người tình xinh đẹp của ngươi trên hành tinh Urusula rồi đấy.
- Đó là một lời đe dọa ư?
- Nó sẽ biến thành một lời đe dọa nếu thịnh tình của ta không được đáp lại. Ta đưa ra lời đề nghị cuối cùng đây. Ngươi mất cha mẹ còn ta sống cô độc không có con cái. Ta muốn nhận ngươi làm con nuôi, phong cho ngươi danh vị hoàng tử, sau này sẽ kế nghiệp ta cai trị Đế chế Thần Thánh. Ngươi được hưởng mọi quyền miễn trừ với tư cách là con vua. Ngươi thấy sao hả?
Quân mở to mắt, kinh ngạc khôn xiết.
Làm con nuôi của Daniel thì có phần khó coi. Anh không muốn gọi lão là bố. Nhưng còn việc trở thành hoàng tử của Đế chế Thần Thánh? Người kế vị ngai vàng? Đây chẳng phải đúng với câu một bước lên trời, cóc hóa thiên nga đó ư? Daniel không có con nên Đế chế không có sẵn danh hiệu hoàng tử, anh sẽ trở thành hoàng tử đầu tiên và duy nhất của cả Đế chế. Đó thật là một vinh dự khó chối từ. Michael Kors thấy Quân vẫn chưa trả lời mà cứ cúi đầu, tỏ vẻ ngẫm nghĩ mãi thì vội bước lên một bước, thì thầm vào tai anh:
- Nhận lời đi, kẻo hoàng đế nổi giận, lúc ấy thì cả tôi cũng không tránh khỏi liên lụy đâu.
Quân ấp úng nói:
- Hoàng đế bệ hạ, tôi chấp nhận các điều kiện của ông.
Daniel trầm giọng:
- Ta nghĩ ngươi nên thực hiện lời tuyên thệ theo đúng lễ nghi để thể hiện thái độ trịnh trọng. Hành động đó cũng đánh dấu sợi dây liên kết chính thức giữa hai chúng ta.
Quân quỳ một chân, đầu cúi thấp, cất tiếng rõ ràng:
- Tôi là Đỗ Viết Quân, từ nay xin nhận Hoàng đế Daniel của Đế chế Thần Thánh làm cha nuôi, cam kết hoàn thành bổn phận đạo làm con và bầy tôi, không dám có điều vô lễ.
Cái cúi đầu của Quân là một sự kiện trọng đại và là vết nhơ trong cuộc đời anh. Anh đã vì danh vọng và vinh quang mà chấp nhận thần phục Daniel, không chỉ vậy còn nhận lão làm cha nuôi. Dĩ nhiên còn một lý do nữa là vì anh không muốn chọc giận lão để rồi liên lụy đến Alice, nhưng thực tình mà nói, sự lo lắng cho cô chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong quyết định này. Nguyên nhân cốt yếu vẫn là các điều kiện mà Daniel đưa ra quá hấp dẫn, quá quyến rũ đến nỗi anh không thể từ chối. Nó giống như một chiếc cầu thang dẫn thẳng đến đỉnh cao quyền lực mà không cần phải cạnh tranh với ai cả. Anh bây giờ đã là người đứng dưới một người, trên triệu người, với một chàng trai trẻ đầy ma lanh và tham vọng như Quân thì đây là một sự lựa chọn hợp lý.
Cần nhớ rằng Quân đến sao Hỏa như một kẻ mạt hạng và anh dành phần lớn cuộc đời mình để đấu tranh với những kẻ mạt hạng khác. Số phận đối xử với anh một cách tàn tệ, chẳng những nó tước bỏ gia đình và chỗ dựa của anh, ném anh vào một hoàn cảnh cực đoan khắc nghiệt để buộc anh tự bươn chải sinh tồn, mà còn hết lần này đến lần khác ngăn không cho anh làm một Kiếm Sĩ. Sau mỗi lần như thế khao khát thành công lại càng trở nên dữ dội. Anh biết Daniel là một con quỷ xấu xa, lão với anh có mối thù cá nhân không thể xóa bỏ được, nhưng người muốn làm việc lớn không thể không chấp nhận nhún mình ở những thời khắc quan trọng. Anh tự thề với lòng sẽ không bao giờ tuân lệnh lão mà làm hại người vô tội hay thực hiện các hành động táng tận lương tâm. Một con người thông minh như anh nhất định sẽ tìm ra cách “gạn đục khơi trong”, ấy là anh nghĩ vậy, vừa lợi dụng được Daniel vừa giữ được phẩm giá. Nhưng anh nào biết rằng tính toán có phần vội vã và nông nổi ấy sẽ đặt anh vào một tình thế vô cùng khó xử sau này.
Daniel gật đầu, rõ ràng hết sức hài lòng:
- Được lắm. Từ nay ngươi trở thành hoàng tử và Thiếu Đoàn Trưởng của Đế chế. Ngươi sẽ được ban tặng cho một cung điện để ở và một đạo quân để chỉ huy. Tất cả các chi phí sinh hoạt của ngươi đều sẽ được ngân khố quốc gia chi trả. Khi nào có thời gian thì qua đây, ta sẽ dạy kiếm pháp cho ngươi.
Quân tạ ơn lui ra. Sau khi anh đi rồi, Daniel mới lẩm bẩm:
- Ta thả con săn sắt bắt con cá rô. Đây là một khoản đầu tư hứa hẹn có lời. Thứ ta mất chỉ là một ít tiền và vài cái danh hão. Danh hiệu và tước vị ta ban phát bao nhiêu chẳng được? Nếu cần, ta có thể phong hắn là Thống Soái Thiên Hà. Ha ha, nghe leng keng đến đâu cũng chỉ là bánh vẽ. Ta biết thằng bé ấy đang tìm cách lợi dụng ta, nhưng ta cũng biết trước rằng nó sẽ dùng chính tính mạng của mình để đổi lấy bánh vẽ. Nó tự cho mình là khôn ngoan, và quả thật nó rất khôn ngoan, nhưng xét về độ thấu triệt nhân sinh thì nó cũng ngu xuẩn như bao người khác mà thôi.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!