Theo lệnh của Thompson, các khẩu pháo và máy bay chiến đấu của liên quân đồng loạt khạc lửa, đạn bay mù trời, Bướm Quỷ không chịu nổi lực công phá quá dữ dội, chết như rạ. Nhưng chúng đông quá, số lượng đến ba tỷ con, giết không hết được. Những con bướm còn sống bắt đầu tản ra, tập kích tiền tuyến liên quân, đàn bướm đi đến đâu binh lính tan biến đến đấy. Không phải là tan biến thành bụi, mà đơn giản là biến mất hoàn toàn. Cảnh tượng ấy thật kinh dị và thảm khốc, các tướng lĩnh chỉ biết trừng mắt ra nhìn chứ không có bất kỳ biện pháp đối phó nào.
Tiền quân tan vỡ, binh lính quay đầu xe hoặc đơn giản là bỏ lại trang thiết bị quân sự và thi nhau tháo chạy, cảnh tượng trở nên cực kỳ hỗn loạn.
Giữa lúc tưởng mọi chuyện không thể tồi tệ hơn, từ bên trong mái vòm lại bay ra một con bướm có kích thước lớn hơn mọi con bướm khác. Nó chỉ có một cặp cánh duy nhất thôi, nhưng sải cánh mỗi bên của nó vươn rộng đến hai mươi mét, lúc đập cánh tạo ra luồng không khí mạnh như gió bão, có thể thổi bay cả người trưởng thành chẳng khác gì mấy cái lá.
Thompson kinh ngạc thốt lên:
- Con này có phải là Bướm Chúa không?
Thần Kiếm Thiên Ma gật đầu, đáp:
- Khả năng cao là như vậy. Trong một đàn bướm, bướm chúa bao giờ cũng là bướm mẹ.
Bướm chúa há mồm, phun ra một dòng thác màu đỏ, nhìn bề ngoài như ngọn lửa, quan sát thật kỹ mới thấy dòng thác ấy được hợp thành từ vô số bướm con, mỗi bướm con tuy đều bé tí nhưng nhờ số lượng lớn mà tạo thành sức uy hiếp không nhỏ.
Trần Mai Phương chứng kiến cảnh tượng ấy, trong lòng sợ hãi khôn xiết:
- Nó … đẻ con bằng mồm.
Thần Kiếm Thiên Ma trầm giọng:
- Đúng là quái vật. Tôi chưa từng thấy loài vật nào tương tự như vậy. Bướm chúa không tiếp thức ăn cho con mà chúng phải tự tìm thức ăn. Chúng lấy chính chúng ta làm thức ăn.
Quả thật, đàn bướm con vừa thoát ra khỏi mồm mẹ đã tràn đến mọi ngóc ngách để tìm kiếm con người. Chúng tóm được ai sẽ lập tức bu chặt lấy, cái miệng bé xíu thò ra hàm răng sắc nhọn có thể cắn nát cả xương, mỗi miếng cắn của chúng đều rất nhỏ nhưng khi tấn công theo đàn cả mấy nghìn con một lúc thì có thể tiêu hóa cả một người trưởng thành trong nháy mắt.
Thompson tức giận quát vào bộ đàm:
- Trung quân, còn chờ gì nữa? Cẩu pháo vào tiêu diệt chúng đi.
Tướng chỉ huy trung quân chần chừ:
- Chiến tuyến không phân định rõ, cẩu pháo vào có thể trúng ngay quân ta.
- Anh muốn toàn quân bị diệt hay sao? Lập tức làm theo mệnh lệnh của tôi.
Tướng chỉ huy trung quân không dám cãi lời. Từ phía sau, hàng trăm nghìn quả pháo lại ầm ầm bay đến, một phần lớn nhắm thẳng vào bướm chúa, cơ thể của nó lập tức bị xé nát thành từng mảnh nhỏ, văng tứ tán mỗi nơi một ít. Còn chưa kịp vui mừng, đã thấy mỗi mảnh thân thể của bướm chúa bốc lên một làn khói đen cực kỳ đậm đặc, các mảnh xác như bị một thứ nam châm vô hình thu hút, tự động dính vào nhau, một con bướm mới hiện ra, kích thước còn lớn hơn cả con bướm cũ, màu đỏ càng trở nên đậm đặc và chói lòa.
- Bướm Phượng Hoàng. Chúng ta gặp rắc rối to rồi. Thompson, hãy ra lệnh cho quân đội của ông ngừng pháo kích. Con bướm này sau mỗi lần chết tại tái sinh, sức mạnh sau mỗi lần tái sinh đều nhân lên gấp bội. Chúng ta cần phải tìm cách khác thôi.
- Cách gì bây giờ? Anh có nghĩ được cách nào không?
- Con quỷ này không thể không có điểm yếu. Vấn đề là chúng ta phải tìm được điểm yếu của nó.
- Nói thì dễ lắm.
Trong lúc ba người nói chuyện, Bướm Phượng Hoàng vẫn đang tiếp tục dẫn đàn con tàn sát quân Liên Minh. Đàn bướm chẳng khác gì cơn thủy triều màu đỏ, đi đến đâu là cuốn phăng vạn vật đến đấy, trên đường di chuyển của chúng không gì tồn tại được, chẳng những con người bị cấu xé nuốt chửng mà ngay cả xe tăng, máy bay, pháo binh, thậm chí cây cối và đồi núi cũng biến mất, để lại một mặt đất trống rỗng và buồn thảm.
Trần Mai Phương càng nhìn càng sợ:
- Cái gì chúng cũng nuốt chửng thế này.
Thompson cũng trở nên tuyệt vọng:
- Mọi thứ đều trở thành thức ăn của đàn bướm. Tôi e rằng chúng không chỉ càn quét chúng ta, mà còn tiêu diệt sạch con người và tất cả mọi sinh vật lẫn hành tinh này luôn, chỉ cần thêm một thời gian nữa thì ngay cả Trái Đất sẽ bị chúng ăn thịt.
Quả thật đàn bướm đang có dấu hiệu lớn dần lên, số con mới được sinh ra nhiều hơn hẳn số con chết đi, những con tồn tại được qua đợt tấn công của quân Liên Minh thì ngày càng to ra và kích thước cũng lớn hơn nhiều, chẳng mấy chốc trên trời dưới đất chỗ nào cũng thấy rực rỡ một màu đỏ.
Thần Kiếm Thiên Ma nghĩ ra điều gì đó, đôi mắt sâu nhíu lại:
- Các vị có mang theo chất độc không? Nếu đánh bả có khi tiêu diệt được đàn bướm này đấy.
- Có chất độc cực mạnh, nhưng tung ra thì binh lính của tôi cũng chết sạch.
- Chất độc đó ông để đâu? Tôi muốn xem chúng.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!